VỀ VỚI CHÂN-TÔN

GIÁO-NGÔN TRỰC-CHỈ
BÀI THỨ 20

 CHÂN-TÔN là một lối tu Phật-Thừa không trực-thuộc Pháp-Môn, chỉ nương theo con đường TRUNG ĐẠO nhiếp-thu tỏ-tánh, mới vào Phật-Thừa tu-tập, Chân-Tôn tường-tận, Pháp-Đảnh Viên-Đạt Như-Lai-Tạng mà thôi.
 Kể từ hàng Nhị-Thừa, y-kinh văn-tự, tự-tín bản-năng nơi tầm hiểu-biết mình mà trụ-xứ, hoặc giả tu nơi Pháp-Môn mình đang tu-hành tự-mãn, chưa thoát-sanh đỉnh-đạt, không thể nào lãnh-hội đặng lời PHÁP-ĐẢNH CHÂN-TÔN đặng, cho đến hàng Thiền-Sư chứng-trụ thiền-môn cũng chưa hề thấu-đạt Chân-Tôn thực-tiễn, để Hóa-Pháp Hồi-Tôn mà tu nơi Phật-Thừa tận-giác CHÂN-TÔN PHÁP-ĐẢNH. Kể cả hàng BỒ-TÁT-HẠNH, BỒ-TÁT-NGUYỆN, lần nơi Hạnh-Nguyện vẫn mơ-màng, do đó mà thoái-chuyển, phải tu-hành BÁT-NHÃ đến BẤT-THỐI BỒ-TÁT vào PHẬT-THỪA CHÂN-TÔN PHÁP-ĐẢNH chứng-tri PHÁP ĐẢNH NHƯ LAI-TẠNG. Do lẽ ấy nhiều bậc lầm nhận sự-lý kín-nhiệm Như-Lai, thật ra Như-Lai không kín-nhiệm. Nơi lầm-lạc mơ-màng cho đó là Đóng-Mở Như Lai, thật ra Như-Lai không đóng mở
 Khéo thay! Lành thay! Nơi TẬN-ĐỘ CHƯ-PHẬT Đương thời HẠ-LAI ĐỒNG-ĐỘ MINH-THUYẾT rốt-ráo tận-tận. Lưu lại Chư Bồ-Tát khéo tu, khéo chứng thành Phật, cốt tận-tường tỏ-rõ tỉ-mỉ, cặn-kẽ thấu-đạt để thuyết-minh, không bao giờ có tội vọng-thuyết thượng-tăng, cốt vươn mình biểu-dương LỜI VÀNG TẬN-ĐỘ. Đó chính là bậc khéo tu, khéo dọn mình bước vào PHẬT-THỪA không hai tướng.
 Hỡi Chân-Phật-Tử Đương-Lai:
 Từ Lời Vàng TAM-TẠNG-KINH, những bậc tu-học biết sử dụng Lời Vàng thì liền cứu-cánh qua từng MÔN mà GIẢI-THOÁT qua từng lớp-lang TRỰC-NGỘ, tỏ thấu Tam-Thiên Đại-Thiên Thế-Giới trong một sát-na. Bằng chưa biết lối sử-dụng phải NHẤT-TÂM Lễ-Bái Chiêm ngưỡng Tu-Cầu, chớ nên vì Văn-Tự tụng đọc mà yên đứng, biệt-dị phê-phán, uổng lấy đường Tu-Học. Vì sao? Vì những gì chưa biết nhờ tu cầu BIẾT. Không uổng lấy đường tu. Những gì chưa đặng Nghe nay tu-cầu mới đặng NGHE và THẤY, không uổng lấy đường tu. Nếu Dị-Biệt năng-phân thời tự nơi chính mình sẽ lâm vào chỗ ĐOẠN-DIỆT, thời đương-nhiên không Thọ-Ngã vẫn vướng vào LÝ-CHƯỚNG cùng SỰ CHƯỚNG khó tu.
 Các ông nên biết: Khi các bậc tu-hành chỉ nhìn qua đơn-giản hai chữ PHẬT-PHÁP cùng PHÁP-PHẬT, đứng yên đọc tụng, thời hai chữ nọ vẫn phẳng lặng, trên mặt giấy quyển kinh. Các bậc tu-hành an-nhiên chưa lưu-tâm đến chủ-yếu đào-sâu PHẬT-PHÁP cùng PHÁP-PHẬT, làm thế nào về với CHÂN-TÔN LIỄU-NGỘ?

 Bằng có bậc sử dụng, tự đào lấy PHÁP sâu đậm để mà TU, KHAI HÓA-PHÁP HỒI-TÔN để sáng soi Phật-Pháp, liền tận-thấu tán-thán: Tuyệt tác Vi Diệu thay! PHẬT-PHÁP khó nghĩ bàn như sau:
 PHẬT-PHÁP. Chính PHẬT thời KHÔNG PHÁP, mà chưa THỌ-PHÁP thời không có PHẬT. Cũng như: GIÁC KHÔNG còn MÊ, lúc đang MÊ phải TU-CẦU GIÁC.
 PHẬT vì chúng sanh nên KHAI-HÓA, cốt chúng-sanh trở về CHÂN-TÔN TRỰC-GIÁC, nên mới LIÊN-VẦN PHẬT-PHÁP NHƯ-NHIÊN. Phần chúng-sanh TÍN-TÂM với PHẬT, phải nương nơi PHÁP-PHẬT tu-trì tận nhìn Chư-PHẬT hiện-hành mà TRI-KIẾN-PHẬT. Chỉ trong hai chữ đã nhìn thấy giá-trị nơi BẢO-PHÁP CHÂN-TÔN mà Chư PHẬT đã Ấn Quyết: Sự Tu Hành đối với bậc biết sử dụng HÓA-PHÁP HỒI-TÔN, tu về với CHÂN-TÔN Đắc-Pháp. Đó phải chăng các bậc tu cần tìm các PHÁP sâu-đậm để mà tu, mới thâm-sâu tỏ-ngộ vạn-pháp chuyển-luân linh-động, bằng đứng yên nơi từ-ngữ chấp-tự thời làm sao hiểu thấu để thoát-sanh vạn-pháp về với Thấu-Đạt NHƯ-LAI-TẠNG? 

THẾ NÀO LÀ THẤU-ĐẠT NHƯ-LAI-TẠNG?
 Bậc tu Thấu-Đạt NHƯ-LAI-TẠNG, phải là Bậc TỎ-TÁNH Liễu-Ngộ Dung-Thông, ngoài ra những bậc đang tìm CHÂN-TÁNH để tu, hoặc Soi-Tánh Tự-Tánh lần nơi Tỏ-Tánh. Chân Lý chưa sạch-sẽ, còn Nghi-Nghi Chấp-Chấp mơ-màng, làm sao Tỏ-Tạng mà Thấu-Đạt Như-Lai-Tạng. Bậc Thấu-Đạt Như-Lai-Tạng là những vị ĐẠI-BỒ-TÁT đã từng BAO-QUẢNG CÚNG-DƯỜNG NHƯ-LAI. PHỤNG-HÀNH TẠNG-PHÁP của CHƯ PHẬT NHẤT-SANH BỔN-XỨ THÀNH PHẬT tất cả Vạn-Pháp trơn liền, ra vào Viên-giác. Khi Thị-hiện Phật lúc Hòa-Đồng Như Lai Quán-Tạng soi sáng chung khắp thế-gian cùng xuất thế-gian, mỗi nơi, mỗi dòng, mỗi họ, mỗi tên, mỗi thứ-vị, mỗi giai-cấp đồng đẳng mà bất đồng đẳng, do-đó nên chi mới có Mê-Ngộ Chư-Phật và Chúng-Sanh. Bậc nầy luôn luôn tìm phương-thức hóa-giải cốt giải-tỏa quan-niệm thường-trụ của chúng-sanh, về với chân-tôn giác-ngộ.
 Vì sao? Vì chúng-sanh có sẵn Chân-Thiện-Mỹ nơi chúng-sanh, của chúng-sanh. Nhưng chúng sanh lầm-lạc bị bỏ rơi, hiện nay chúng sanh Tu-Tập Khai-Hóa đòi lại, thu-nhiếp lại những vật Bảo-Châu, Kim-Châu, Bích-Châu, Thanh-Châu, Hoàn-Châu, từ năm-châu quí-báo bảy bậc như: Nhân-Thiên, Thinh-Văn, Duyên-Giác, A-La-Hán, Bích-Chi, Bồ-Tát, Bồ-Tát-Phật hoàn toàn Thành Phật là Bảy thứ Bậc mà chúng sanh từ thứ-bậc NHƯ-LAI-PHẬT lầm-lẫn phải làm chúng-sanh-giới chịu Giới cực-kỳ luân-chuyển, cực-kỳ chuyển-luân Sanh-Diệt.
 Bậc thấu-đạt Như-Lai-Tạng thật biết, biết tỏ-rõ, biết tỉ-mỉ: Như-Lai-Tạng thường-còn thường sẵn có cùng khắp không thiếu sót nơi Như-Lai-Phật cho đến tất-cả chúng-sanh, rất bình-đẳng dung-thông. Do tại Đức-Độ, do tại trọng-lượng bản-năng, rộng-hẹp, dài-ngắn, vuông tròn từng khía cạnh mà nhận-lãnh. Khi đã nhận lãnh mỗi một hạt Vi-Trần Phật nào thì thừa-hưởng mỗi Vi-Trần Phật ấy. Bằng nhận một Khối, hay một Thặng hoặc giả một cân cho đến Bá-Thiên vạn cân khối liền tự mình thừa-hưởng chớ chẳng ai ban cho mình, phải chính tự mình mà đặng thành đạt tận-thấu tận-hưởng Như-Lai-Tạng chăng ?
 Bậc thấu-đạt tận-thấu rất cảm-mến chúng sanh, rất thương-mến chúng-sanh, chẳng khác thương-mến cảm-mến thân-mạng mình, không có bờ ngăn-cách Phật và Chúng-Sanh, chỉ nhìn-nhận mình tỏ-rõ tỉ-mỉ mà chúng-sanh chưa thấu-đạt thôi, chỉ nhìn-nhận nơi mình Vô-Biên Bảo Châu, Vô Số Kim-Châu. Vô-Lượng Bích-Châu. Vô-Xứ Thanh-Châu. Vô Kể Hoàn-Châu, nên chi gần-gũi tất-cả chúng-sanh, giả làm thầy trò, giả làm anh em hoặc vợ-chồng, cha-mẹ để đem Bảo-Vật ban cho rất nhiều tư-cách, rất nhiều vai-tuồng, tùy theo hình-thức phương-diện, miễn chúng-sanh chớm-nở hoặc khởi-điểm liền có Năm thứ Châu trao tặng. Thế mà vẫn bị rơi, bị rớt vì chưa biết sử-dụng, chớ chưa hề mất hẳn các thứ ban cho. Đến một thời nào hay một kiếp nào Như-Nhiên lấy ra xem-xét biết sử-dụng Châu liền, ngỡ là Trời cho Phước-Báo vui-mừng nào hay biết tâm-tình nơi bậc thấu-đạt giúp-đỡ. Kinh-Pháp Bảo-Tồn cho chúng-sanh đâu: KINH-PHÁP là món ăn thực-thể, là lời Minh-Thuyết Bảo-Châu, lời nầy từ nơi CHÂN-TÔN bất-hủ. Lúc chúng-sanh còn yếu-kém, chưa đầy-đủ Công-Năng, chưa nhận chân giá trị. Đến thời nào kiếp nào chúng-sanh ấy trổ-hoa Trực-Thị là thời-kiếp ấy đặng Tận-Độ, phải chăng đó là thâm-tình của bậc thấu-đạt lưu lại chăng ?
 Các ông nên nhớ kỹ. Nhận-định kỹ-càng: Bậc Chánh-Giác từ nơi Bảo-Tạng-Phật Minh-Thuyết. Bảo-Tạng nầy chung gồm Năm Châu-Báu nói trên, mang ra minh thuyết, có đầy-đủ Chư-Bồ-Tát phụng-hành cho đến chư Thiên kính-bái chiêm-ngưỡng TẠNG-PHÁP nên mới xưng-tán Bảo-Pháp Ngũ-Châu Lời-Vàng Phật-Thuyết.
 Còn đối với chúng-sanh nương nơi Pháp tu học thọ-pháp lần nơi Pháp Hóa Giải Hồi-Tôn, về với Chân-Tôn Sở-Đắc PHẬT-PHÁP sở-chứng Như-Lai-Tạng, Tự-Tánh Tỏ-Tánh Phi-Đạo Suốt-Đạo, dung-thông thấu đạt Như Lai Tạng, con đường nầy gọi là: PHÁP-TẠNG.
 Một chiều nhưng hai lối: Chư-Phật thời cứu giúp chúng-sanh dụng Bảo-Pháp Ngũ-Châu vị-trí TẠNG-PHÁP. Còn về phương-diện chúng-sanh nhận-lãnh Bảo-Pháp, phải nương pháp tỏ-pháp trở về với Chân-Tôn Bảo-Tạng Phật-Thừa Tri-Kiến Giải-Thoát.
 Khéo thay! Lời Vàng bậc Vô-Thượng. Ngài tỏ-rõ tỉ-mỉ từng lớp-lớp chúng-sanh, chính nó vốn Thường Còn bất-biến, nhưng nó lại lầm-lẫn nó bị-biến đổi thay. Nếu bị biến đổi thay thì làm sao nó thành Phật ? Chỉ vì tự nó vướng nơi PHÁP-GIỚI. Pháp-Giới thời Thể Tánh như-nhiên như thế, nó ngỡ nó Tử-Sanh nhịp-nhàng sống-chết, nên Trí-Tuệ nơi nó phải chịu qui-chế SẮC-THINH-HƯƠNG-VỊ-XÚC-PHÁP mà thọ-sanh Ly-Diệt.
 Nơi thọ-sanh ly-diệt nầy. Dù cho bậc Thiền-Trí cho đến Siêu-Phàm, cho đến thọ-pháp tỏ-pháp chưa về với Chân Tôn vẫn nằm nơi Pháp-Giới mơ-màng không lối thoát. Sự đòi hỏi toại-nguyện đáp-số theo nhu-cầu con đường tu-hành giải-thoát tử-sanh nơi bậc tín-tâm tín-đạo chưa hẳn là ít, cho đến nỗi phải hỏi bậc Thiền-Sư trong hàng Bồ-Tát rằng: Làm thế nào, tu như thế nào giải-quyết tử-Sanh? Thiền-Sư đáp: Làm theo sanh-tử, tu theo sanh-tử mà giải-quyết tử-sanh.
 Vẫn có những bậc tầm-đạo truy-đạo, mến-đạo ưa thích tỏ-đạo, gìn-giữ tâm mình chuyên-chính tu-cầu lấy pháp Chính-Chân, mãi-miết say-sưa trong mối đạo, lựa Thanh bỏ Thô, chọn lành dứt dữ, chê-chán sự thế Vô-Thường sống-chết, được-mất đảo-điên. Một ngày nọ đến hỏi vị Hòa-Thượng Cao Tôn: Bạch Hòa Thượng: Tu như thế nào đến Chân-Thường Bất-Biến, đoạt đến Bản-Thể-Tâm? Hòa-Thượng từ-tốn đáp: Tu Nặng-nhẹ, tu đặng-mất có không đều là vô-thường tâm-vọng. Bằng tu con đường Trung-Đạo nhiếp thâu dung-thông, không nặng-nhẹ, được-mất, có-không thảy đều thường-diễn, sướng-khổ không hai vui-buồn như thế, đó là Thường-Chân Bất-Biến, liền đến Tâm-Bình Vạn-Pháp Như-Nhiên vậy.
 Khi bấy giờ những bậc mến đạo tỏ-pháp thường-chân mới trực nhớ lời Đức Huệ-Năng nói: Tâm nơi các ông rung, chớ chẳng phải phướn rung. Vì sao? Vì rung là thể-tánh vận-chuyển. Bởi một niệm phân-biệt, bị-biệt nhìn nơi rung vướng bị tâm rung. Pháp tương-đối vốn sẵn tương song qua lại di-chuyển không ngừng. Nó chưa hẳn là thật hay giả, chỉ có bậc tu-đạt tận-thấu Chân-Tôn mới rõ đặng mà thôi. Bằng nhìn nó hay sát-định thảy đều chưa đúng. Lúc xem kinh-điển hoặc những bậc nói năng về các pháp: Nó cũng thật. Nó cũng giả đều nằm nơi đơn-vị của một Cậu Bé nói theo mà thôi.

 Tu trên con đường giải-thoát cực-kỳ tế-nhị từng phân-lượng nơi bậc chứng-tri và thực-chứng khác nhau. Cứ mỗi nơi sở-đắc, liền có bá-vạn đường tẻ khác nhau, chẳng khác nào: Bậc đắc-pháp Thường Chân liền theo nơi đó tự nhận đồng-đẳng thường chân là chân-thật, chính ra nó vốn chân-thật thường-còn bất-biến ở trong khía-cạnh nào thôi, chớ chưa hẳn là rốt ráo Chân-Tôn tận-thấu.
 Bậc trụ-xứ thường-chân, đương-nhiên chưa đào-sâu vạn-pháp, biếng-sanh lười-trễ Phật-Pháp hoang-mang. Một là nhiếp-thâu thường-chân về Tịnh Độ. Hai là nhiếp tâm tu-luyện. Ba là mơ-màng Vô-Minh Pháp-Nhẫn không thể nào thoát-sanh. Những bậc đắc-pháp thường-chân tu đến chân-thường rất hiếm. Vì sao? Vì thường-chân là một bước đầu Thân-Tâm bình-đẳng, phải tu-trì đạt đến tận cùng Bản-Thể-Tâm. Bản-Thể Chân-Tâm chính là về với Chân-Tôn cao-quí. Tu đạt Bản-Thể-Tâm phải tu từng bước một, kiểm-soát từng li, từng tí của một một như: Khổ tận thấu tận diệt Tập. Sướng tận-diệt Tập. Phải tận diệt Tập, được gọi là từng bước một mà tu mới đến thâm-nhập Như-Lai-Tạng vậy.
 Các ông nên biết: Về với Chân-Tôn là một cơ-bản hoàn-toàn Giải-Thoát, vì sao? Vì nhìn sâu thấy rộng, tâm-chí mở-mang không vướng-mắc. Thời ĐỨC THẾ-TÔN còn tại-thế, ông A-Nan là em của Chí-Tôn đang tu-trì tỏ-tánh, đang lướt qua Pháp Giới từng cơn, chưa về Chân-Tôn thành-thử mới nghĩ: Đức Thế-Tôn Ngài đang đi, đang đứng ngồi nằm Cảnh-Giới Ô-trược Uế-trược trong Cõi Ta-Bà rất cam-lao, rất cực-nhọc, có núi-sông nơi cao chỗ thấp. Khi bấy giờ, Chí-Tôn Ngài rất tường tận. Ngài từ Bửu-Tọa bước xuống nói với A-Nan rằng: Nầy A-Nan, theo sự suy-đoán của ông sai-biệt với Chân-Tôn Vô-Thượng-Đẳng, sai tất-cả những điều ông nghĩ, sai tất-cả mục-tiêu nhìn nhận nơi ông đều sai, không mảy-may đúng với Chân-Tôn cả. Đức Thế-Tôn Ngài dụng Thần-Lực Ngũ-Châu khai-hoang, A-Nan trực-thị, liền trạch vai đi bảy lần thưa-thỉnh: Bạch Thế-Tôn, con nào ngờ công đức vô lượng bình đẳng chân-tôn mà Quốc-Độ Chí-Tôn trang-nghiêm, đất liền chưa có nơi nào chỗ nào cao thấp cả, chưa có chốn nào nơi nào ô-trược uế-trược phiền-não-trược là năm thứ con vừa suy nghĩ. Lạ thay, lạ thay kính-bái. Chí-Tôn êm-lặng chứng minh.
 Đến một thời sau. A-Nan thọ-lãnh lời Khai-Thị về với Chân-Tôn thị-chứng, liền đảnh-lễ thưa thỉnh như sau: BẠCH THẾ-TÔN, sự lầm-lạc nơi con vô cùng vô-tận, do chốn Diệt-Sanh lại qua nhiều kiếp. Mỗi một kiếp con ngỡ là cha mẹ nuôi con từng mâm cơm manh áo, từ chỗ tắm nơi nằm, cho đến vô-số kiếp thảy đều như thế. Đến nay con mới rõ, chỗ thị-danh lầm-lạc ngỡ thật cha con. Nào ngờ, chính con không thể ngờ đặng. Ngài chính là Cha-Mẹ của con, Ngài là bậc đã nuôi con từ thân-thể Tứ-Đại Hợp-Giả trở thành Kim-Thân Mã-Não. Thân mạng nơi con phàm-phu tục-tử. Ngài dưỡng cho con đặng Chư-Phật Hiện Toàn Thân, lý-trí nhỏ-nhen vị-kỷ, con nhìn không ngoài Pháp-Giới bị sanh eo hẹp, nay đặng rộng-rãi bao-la chung khắp. Ngài cho con thực dụng Bảo-Châu đầy-đủ Ngũ-Châu làm món ăn hương-vị, cùng với cơm Hương-Tích Ngài nhận của Chư-Phật mười-phương, cốt nuôi con bất-diệt. A-Nan thưa thỉnh xong chiêm ngưỡng lễ-bái.
 Nầy các ông! Tất-cả thứ-vị cùng với các bậc tận thấu Như-Lai-Tạng, tận-tường tỏ-rõ tỉ-mỉ nơi các thứ-bậc tu-chứng hay chưa tu-chứng chỗ đúng nơi sai, chỗ lành-mạnh hoặc yếu-hèn sợ-sệt, chưa dám tu hay chưa dám nói, phải chịu an-trụ Tam-Thừa, lãnh-giáo Nhị-Thừa tu cầu phước báo, những lý-sự trên chưa phải do các ông mà do Ma-Ba-Tuần hướng-dẫn mỗi một khi gặp Thiện-Tri-Thức ra đời, diễn giải toàn lời Vàng Chân-Tôn Sư Tử-Hống các loài ma nầy không chối cải, chẳng nói năng, vì sao? Vì chính lời Chân-Tôn làm cho chúng kiêng-sợ, đến giai-đoạn sau, chúng chỉ to nhỏ, thầm-thì nhau rằng: Chớ nên tin, chớ nên lầm, hãy van-xin Chư-Phật cứu-độ là đủ. Khi bấy giờ DUY-MA mới nói: Chớ nên đem chúng đặt vào Lỗ-Chân-Trâu, Bổn-Lai chúng thảy đều Vô Thượng Chân-Tôn Phật-Thừa tu đạt. Lời của Đức DUY-MA đang còn rạng rỡ, tại sao chưa Khai-Hóa Chân-Tôn giai-thành Phật-Đạo ? Cho đến nỗi Tịnh Bất-Tịnh năng-phân, Thánh-Phàm hai lối Chân-Giác dẹp một bên QUAN-THẾ-ÂM Như-Lai nói Phổ-Môn-Kinh dạy Quán-Thế-Âm Bồ-Tát, ứng-trực hiện-hành tu từng bước một, thị-hiện đủ vạn-loài cứu-độ chẳng năng-phân Dạ-Xoa Càng-Cát. Còn Duy-Ma Ấn-Chỉ gần phàm-phu không mất thánh ý mới làm sao ?
 Hay thay DUY-MA Cổ-Phật! Ngài là bậc Toàn-Thiện Toàn-Chân Thánh-Phàm hai đường trơn liền không có Tự-Tại Chân-Tôn chỉ dạy cho những bậc nặng Thánh nhẹ Phàm, hoặc nặng Phàm nhẹ Thánh làm mỗi một nấc-thang cho những bậc sau tập bước vào Chân-Tôn Giải-Thoát. Nếu kẻ tự cho mình là Thánh gần với phàm-phu sanh-tâm tự-ngã, hoặc giả ngỡ mình là Phàm chưa dám bước lên, thảy đều sai-biệt với đấng CHÂN-TÔN CỔ-PHẬT vậy.

TỊNH-VƯƠNG NHẤT-TÔN
ẤN- CHỈ NGÀY RẰM THÁNG MƯỜI HẠ-NGUYÊN

error: NAM-MÔ A-DI-ĐÀ-PHẬT
Phap Tang Phat Giao Viet Nam Pháp Tạng Phật Giáo Việt Nam Phap-Tang Phat-Giao Viet-Nam