TUYỆT MỸ THAY! THÁNH HIỀN! PHẬT GIÁC!

GIÁO-NGÔN TRỰC-CHỈ
BÀI THỨ 40
 Thiền-Sư tĩnh-tọa xong, Ngài lẩm-bẩm hai chữ: THÁNH-HIỀN! PHẬT-GIÁC! Hồn-nhiên đôi mắt Thiền-Sư in tuồng giao-cảm mười phương sáng ngời tỏ vẻ vui tươi gật đầu nói: THÁNH bổn-tánh HIỀN! PHẬT đại-diện toàn chân CHÁNH-GIÁC nên gọi THÁNH-HIỀN! PHẬT-GIÁC! Hai cấp THÁNH và PHẬT. Có CHÍ-DŨNG CÔNG-NĂNG Tự-Thành Phật-Thánh, nào phải mong cầu xin mà đặng? Về THÁNH xuất thời chẳng thiếu chi, nhưng hoàn toàn XUẤT-THÁNH rất hiếm. Vì sao? Vì con người chưa vẹn MƯỜI ĐIỀU toàn mỹ “NHÂN VÔ THẬP-TOÀN”, dù con người kết-nạp bản-năng toàn-chân chăng, NĂM BA BẢY điều vẫn phục-diện học làm Thánh, vươn mình khai-hoang làm Thánh-Xuất. Thánh-xuất có nghĩa giải nghiệp Xuất-Thánh, sạch nghiệp VIÊN-MINH liền TỰ-XUẤT, khi thành đạt không học vẫn Xuất-Thánh. Thời Hiền-Kiếp PHẬT-THÁNH đồng THỂ-HIỆN, có Thánh-Nhân như KHỔNG-TỬ, Thánh-Thiên như LÃO-TỬ, Thánh-Triết VÔ-THƯỢNG THẾ-TÔN, mới có ĐẠO-KHỔNG, ĐẠO-GIÁO LÃO-TỬ, PHẬT-GIÁO THẾ-TÔN, hàng Thánh-Tăng chư Bồ-Tát hàng tu-cầu Hạnh-Nguyện tu cầu Diệu-Quả Thành PHẬT.
 Các hàng THÁNH mỗi Vị chuyên một Môn, mỗi một Môn thâm-nhập nhiều ngành, có hàng bá-thiên vạn ngành, cũng như mỗi Một-Pháp có bá-thiên vạn-pháp, trở về với Một Pháp, một Môn nhiều ngành cũng thế. Bậc Thánh tùy theo đơn-vị chuyên-môn mà triển-khai cho từng lớp Thánh-Xuất, giải nghiệp Thánh-Xuất không phân-biệt vào Giới nào. Vì sao? Vì Thánh-Xuất do nơi CHÍ-DŨNG, BẢN-NĂNG, NĂNG-KHIẾU, TINH-THẦN cao đẹp, tôn-trọng PHẨM-GIÁ CHỦ-THỂ, CHỦ-TÁNH bao-dung thành ĐỨC-TÁNH. ĐỨC-TÁNH phát HIỀN-HÒA, HIỀN-LÀNH, HIỀN-HẬU. Các bậc tu mong đạt ba điểm trên thời phải dẹp TỰ-ÁI, TỰ-CAO, TỰ-MÃN; Tam-Độc Chúng-Sanh-Tánh, Tự-Ái ngăn-cách Hiền-Hòa, Tự-Cao cản ngăn lành-mạnh Hiền-Lành, Tự Mãn củng-cố học-hỏi Tăng-Thượng, chẳng Hiền-Hậu, làm thế nào Thánh-Xuất?
 LÀM NGƯỜI KHÓ GỠ, CAO THIÊN-HẠ.
 THÁNH-XUẤT NAN-KHAI, Ý-NGHĨA HAY.
 Khi làm người, bậc biết ngự-tâm giải nghiệp, biết Sửa Tánh tầm chơn, tôn trọng PHẨM-GIÁ, nâng CHỦ-THỂ và CHỦ-TÁNH trường-tồn Thánh-Xuất, chính bậc nương theo vết chân Bồ-Tát từ chúng-sanh trưởng-thành Thánh-Xuất.
 Bằng chưa dẹp Tự-Ái, Tự-Cao, Tự-Mãn, thua hơn con người, thời làm sao gỡ nổi để cao hơn Thiên-Hạ? Bậc học làm Thánh chưa nâng Chủ-Tánh thành ĐỨC-TÁNH, chưa có Đức-Tánh lấy đâu độ lầm mê? Vì sao? -Vì Đức độ lầm-mê. Chúng-Sanh kém Đức mê-lầm, cũng như bậc sáng mắt hướng dẫn cho kẻ mù-lòa, đây chính một sự dĩ-nhiên.
 Bậc THÁNH-TĂNG tu sao không ngoài ĐỨC-TÁNH và MƯỜI DANH-HIỆU tu-đạt trọn lành GIÁC-NGỘ. Từ Nhân-Thiên Thánh-Xuất, bao gồm Lục-Đạo, nhiếp-thâu Lục-Đạo VIÊN-DUNG CHÁNH-GIÁC. Các hàng Thánh không trụ mà trụ, Bậc Thánh tu không ngoài cơ-bản Y-TÔN mà XUẤT. Khi bậc biết Pháp-Môn Hóa-Giải, sạch Thiên-Tướng, Nhân-Tướng, Chúng-Sanh-Tướng, khỏi vòng Thọ-Ngã Giả-Tướng, đó là THIÊN-NHÂN-SƯ. Bậc không vì LÝ mà chướng, không vì SỰ mà chểnh-mảng thấp cao, LÝ-SỰ TƯƠNG-SONG Tự-Tại Vô-Ngại Đại-Bi, Sự-Sự Việc-Việc mỗi mỗi đều thâm-nhập tài-năng xuất-chúng, qua các trở-ngại không nhàm chán, gọi là ĐIỀU-NGỰ TRƯỢNG-PHU. Lại vì chúng-sanh toàn-năng giúp-đỡ, toàn-lực, toàn-lý, toàn-trí, tất cả chúng-sanh an-vui Thánh-Tăng an-vui, gọi là THẾ-GIAN-GIẢI. Thực-hiện BI-CHÍ-DŨNG. GIỚI-ĐỊNH-TUỆ gần chúng-sanh không mất THÁNH-Ý, thật thấu từng Giới của chúng-sanh, giới này thọ-chủng tánh-tình ra sao, giới nào ngôn-ngữ hành-động như thế nào Chánh-Báo Thọ-Báo như thế ấy, hình-hài thân-mạng lớn-nhỏ dài-ngắn Liễu-Sanh sẽ đặng vào nơi Thai-Sanh, Noãn-Sanh hoặc ti-tiện Thấp-Sanh thảy-thảy, nhận thấy tường-tận không hai tướng, gọi là TÚC-MẠNG-MINH.
 Thiền Sư vừa giải đến đây, hai bàn tay Ngài đặt trên mặt bàn nhỏ, nhìn mười ngón tay, trầm-lặng tiếp nói: CHÁNH-BIẾN-TRI là một Danh-Hiệu Phật, bao-la rộng-rãi vô cùng, yếu-tố sáng-soi Quân-Minh vô-tận. Vì sao? -Vì Trí Hóa Tâm-Thức biến-tri, nghề-nghiệp biến-trí, cải-cách biến trí, biến-trí tùy thuộc nghiệp, còn Chánh-Biến-Tri thuộc Giác-Tướng về Như-Tướng KIẾN-TRI mà TRI-KIẾN-PHẬT.
 Thiền-Sư hai bàn tay đưa thẳng ngang tai rộng-rãi mỉm cười tiếp nói: CHÁNH-BIẾN-TRI sai-lạc thì Tà-Biến Tri làm thế nào phân-biệt? Như nhà Thông-Thái gắng tạo thành Thông-Thái chỉ là một con người tạo thành làm thuê cho thông-thái. Phải có căn-bản nơi Chủ-Thể Chủ-Tánh cao-đẹp vững-vàng gọi là ĐỨC-TÁNH bao-dung đến thành-công Thông-Thái. Đó mới thật chính mình thông-thái. Làm như thế nào, tu như thế nào nâng CHỦ-THỂ cùng CHỦ-TÍNH? Bậc Chánh-Biến không khinh Tà-Biến, bậc Đạo-Đức không ghét phi Đạo-Đức, Bậc Thánh-Tăng không bãi bỏ chúng-sanh thọ-nghiệp. Đó chính nâng Chủ-Thể Chủ-Tính. Bằng khinh-ghét bỏ chê, thì không khác nào mang Vàng pha lẫn với bùn-nhơ, làm sao CHÁNH-BIẾN CHƠN-GIÁC?
 Dù cho Bậc Tín-Tâm cầu Đạo Bồ-Đề bao nhiêu chăng nữa, hiểu biết Phật-Pháp nhiều MÔN nhiều ngành mà thiếu sót bao-dung, vẫn còn bùn chen Vàng, vàng-bùn lẫn-lộn. Vì sao? Vì mỗi mỗi chúng-sanh có một Tánh, mỗi mỗi con người có một Tâm-Tánh khác nhau, dù cho có giống nhau chăng vẫn phải khép mình sống với nhau bằng chìu nhau mà sống. Bậc Đại-Chí Đại-Dũng Đại-Bi Quảng-đại bao-dung, liền có Trí-Tuệ sáng soi từng Tánh của mỗi Chúng-Sanh-Tánh, từng lớp-lớp con-người, mỗi Chủng phát-huy mỗi nghiệp làm lẽ sống, nơi sống mà Sanh Tử, không ngoài Ô-Nhiễm lầm-mê, chưa có Trí-Tuệ sáng-soi. Bằng tu-cầu Trí-Tuệ cần Sửa-Tánh giải Tâm, xét lầm giải nghiệp sở-đắc trí-tuệ, trí-tuệ đắc nhờ giải nghi hóa-chấp, bước vào CHÁNH-BIẾN đặng TRI. Vì sao? -Vì Chánh-Biến từ nơi TỰ-TÁNH sạch-sẽ, Chủ-Tánh quán-chúng mà ra ĐỨC-TÁNH, mới nhiếp-thâu vạn Tánh về NHẤT-TÁNH CHÁNH-BIẾN. Chẳng khác mấy: Vạn-Hạnh về NHẤT-HẠNH, Tôn-Trọng PHẨM-GIÁ lập HẠNH. Nơi vạn tánh mỗi chúng-sanh, có một Tánh củng-cố, nhiều chúng-sanh nhiều Tánh củng-cố nên mới riêng-rẽ chướng-đối nhau, chia ra vạn lối khó về một lối Nhất-Tâm. Bậc tu phải tu vạn Tâm về NHẤT-THỂ, khỏi lầm-lạc, được gọi: Chúng-sanh lầm-lạc, Bậc Chánh-Biến không lạc lầm lầm-lạc Tà-Biến, không lầm, không-lạc, CHÁNH-BIẾN-TRI.
 Bậc tu chớ nên NẢN CHÍ bê-trễ vấp phải thối-chuyển, vì: NÃI CHÍ VÔ-Ý-THỨC-GIỚI, lúc NÃI CHÍ là khi lâm vào Pháp Giới thối-chuyển, Sự-Lý thăng-trầm, bước tu được-mất có không do nơi thối-chuyển, nên CHÍ-DŨNG kiên-trì cốt TINH-TẤN lướt qua thối-chuyển, thì VÔ-VÔ-MINH-TẬN, VÔ-VÔ-MINH-DIỆT, LIỄU-NGỘ.
 Đứng trước tinh-thần hóa-giải VÔ-MINH ngăn-cách, đứng trước tinh-thần lướt qua các trở-ngại phân-chia trở nên lành-lẽ, đứng trước tinh-thần chống-trả bản-thân lười-trễ, thật là CHÍ-DŨNG vô cùng, khó nghĩ bàn những bậc Đại-Hùng từ Mê lần đến NGỘ. Từ thế-gian đến Xuất Thế-Gian, TINH-THẦN xây-dựng nên Sự-Việc tất cả, thiếu tinh-thần bị tê-liệt tất cả, thì thử hỏi Tinh-Thần là cái gì? Lợi-Hại như thế? Tinh-Thần chẳng là cái gì mà cái gì cũng đoạt đến.
 Tinh-Thần BẤT-KHẢ TƯ-NGHỊ, khó nghĩ bàn đặng. Tinh Thần là CHỦ-THỂ NĂNG-LỰC NHƯ-LAI, vì sao? Vì PHẬT ấn-chỉ NHƯ-LAI VÔ-SỞ TÙNG-LAI, DIỆT VÔ-SỞ-TRÚ, CỐ-DANH NHƯ-LAI. Hàng Bồ-Tát Đại-Nguyện: NHƯ-LAI VÔ-BIÊN THỀ-NGUYỆN SỰ. Bồ Tát Hành-Dụng phụng-sự cứu-giúp chúng-sanh, chúng-sanh là Hành-Dụng theo thể-dụng vận-chuyển Như-Lai, nên Bồ-Tát đem hết TINH-THẦN phụng-sự thành-tựu CHÁNH-BIẾN-TRI, kiến-diện Như-Lai CHỦ-THỂ Năng-Lực Như-Lai Thọ-Ký.
 Tinh-thần bậc tu-cầu Diệu-Quả Bồ-Đề, Tri-Kiến Giải Thoát phải đầy-đủ Trí-Tuệ Chí-Dũng Tinh-thần, bằng yếu kém hoặc thiếu, khó đặng. Dù tinh-thần thiết-tha, chưa Trí-Tuệ vẫn lâm nơi tinh-thần cuồng-tín, vì thế nên chi phải có Bậc THIỆN-TRI-THỨC chỉ-đạo mới mong kết-quả. Chưa có hay chưa gặp Thiện-Tri-Thức nên Tu THIỆN, tinh-thần THIỆN-CĂN, THIỆN CHÍ, cúng-dường Công-Đức, Tín-Ngưỡng Ngôi TAM-BẢO, TINH-THẦN như thế vẫn đáng kính trọng.
 Bậc sẵn TINH-THẦN cao, Xuất-Gia hay Tại-Gia, Tin PHẬT, PHÁP, TĂNG, ngôi TAM-BẢO, Y-TÔN, Y-Kinh. Về LÝ đọc tụng KINH-PHÁP, Về SỰ siêng-năng Công-Đức, tinh-thần còn tu nhiều hơn thế, nên nhớ: NHƯỢC DĨ SẮC KIẾN-NGÃ, NHƯỢC DĨ ÂM THANH CẦU-NGÃ, THỊ-NHÂN HÀNH TÀ-ĐẠO, BẤT NĂNG-KIẾN NHƯ-LAI. Một là: Đọc tụng Kinh-Pháp, dùng Sắc-Kinh, chưa tụng Ý-THÁNH, nghĩa kinh, làm thế nào Tri-Kiến? Hai là: Nghe thuyết-pháp, chưa thọ-lãnh an-toàn, nhận-định khiếm-diện, chưa đúng với tinh-thần PHÁP, làm thế nào Kiến-Tri THÁNH-PHÁP. Ba là: Nhận Tà-Biến, thực-hành Tà-Biến, lâm nơi sai-biệt, khi lâm sai-biệt thời phải trực-thuộc Tà-Đạo sai-lầm. Bốn là: Nơi sai, nhận sai, thiếu tinh-thần PHỤNG-HÀNH, thế nào Đồng CHỦ-THỂ NĂNG-LỰC thấy-đặng Như-Lai? Mới có câu:
 Y-KINH DIỄN-NGHĨA, TAM THẾ-PHẬT OAN.
 LY-KINH NHẤT- TỰ, TỨC ĐỒNG MA-THUYẾT.
 Cho nên Y-Kinh diễn-nghĩa, chưa đủ TỰ-GIÁC, PHẬT vẫn bị oan, bằng Tự-Ái Tự-Cao Tự-Mãn thuyết-giả ngôn-từ, ngỡ là Minh-Thuyết. Dụng TÂM-THỨC quán soi Tà-Dục Kiến-Dục, ngỡ Chánh-Báo vương-tôn tăng-thượng Ma-Thuyết, sai-lạc Y-CHỈ cơ-bản CHỦ-TÍNH Thiện-Căn, Tà-Biến-Tri ngỡ Chánh-Biến Thọ-Nghiệp, không thể giải. Ngoài ra duy chỉ TỰ-TÁNH TỎ-TÁNH, đầy-đủ TINH-THẦN BẤT-THỐI là hơn cả.

TUYỆT MỸ THAY!THÁNH HIỀN!PHẬT GIÁC!
NAM MÔ QUÁN-ĐẢNH CHÁNH-BIẾN-TRI MA-HA-TÁT

error: NAM-MÔ A-DI-ĐÀ-PHẬT
Phap Tang Phat Giao Viet Nam Pháp Tạng Phật Giáo Việt Nam Phap-Tang Phat-Giao Viet-Nam