GIÁO-NGÔN TRỰC-CHỈ
BÀI THỨ 39
Thiền-Sư từ mái Chùa Tây bước ra sân Chùa-Tháp, Ngài ngồi trên phiến đá ở góc sân, nhìn dưới chân đồi suy nghĩ thời-pháp SỰ-VẬT-HÓA, HỮU-SANH HỮU-TƯỚNG, sống chết Diệt-Sanh-Hóa thay đổi, đổi thay Tứ-Loài chung khắp Bản-Thể Tam-Thiên Rồng-Người Sinh-Mạng-Hóa, Lý-Trí-Hóa, cho đến Công-Lực Công-Năng Tự-Lực Tinh-Thần Vật-Chất, kiến-tạo sáng lập không ngoài sự Vận-Chuyển-Hóa. Tất cả thảy đều HỮU-SANH HỮU-TƯỚNG-HÓA, HỮU-SANH HỮU-VẬT-HÓA, cho đến Cây-Cỏ Núi-Sông, sanh nở không ngừng hóa, có hóa nên mới có hằng-hà sa-số Các Cõi, Cảnh-Giới, Chư Thiên Tiên-Giới, Thần-Giới, Thánh-Hóa-Giới. Cõi nào lối sống theo Cõi nấy. Cảnh-Giới Thế-Giới nào sinh-sống nơi thế-giới nấy, Giới bị sống, không ngoài CHÁNH-BÁO THỌ-BÁO trong giới, gọi là CHÚNG-SANH-GIỚI.
Phần-Chúng-Sanh Thọ-Giới chăm lo nghĩ ngợi không ngoài GIỚI chúng-sanh thọ-giới, mỗi chúng-sanh thảy đều lẽ sống sự-sống lệ-thuộc hoàn-cảnh-giới, dù cho vươn mình đến đâu chăng không thể thoát hoàn-cảnh hiện-tại, gọi là GIỚI của mỗi một chúng-sanh-giới. SỰ-HÓA VẬT-HÓA không quá phạm-vi giới-hạn. Khi nói đến GIẢI-THOÁT, tu Pháp-Môn Giải-Thoát, chúng-sanh có đủ tiềm-năng, tìm đường Giải-Thoát bằng TỰ-TU, TỰ-HÓA vẫn LIỄU-SANH THOÁT-TỬ, thay đổi Cảnh-Giới như: Từ Địa-Ngục sanh NHÂN-THIÊN, hoặc Nhân-Thiên lên Cõi TIÊN, cho đến TỊNH-ĐỘ là cùng tận. Dù cho Bậc gặp THIỆN-TRI-THỨC hướng-dẫn chỉ-đạo, yếu kém tiềm-năng TINH-TẤN, Thọ-Ngã Giả-Tưởng thờ-ơ, chưa có tinh-thần, thời vẫn khó Giải-Thoát.
Thiền-Sư nở nụ cười, khoan-khoái tiếp nói: Tự-Hóa Vật-Hóa Thần-Hóa, ba hệ-thống chung gồm nhau, trở thành MỘT. Chúng-sanh vẫn có sẵn TỰ-HÓA khắp-khắp, quán soi VẬT-HÓA đến TINH-THẦN đào tạo HÓA, thành ra mới có từng trình-độ, giai-cấp-hóa trong vòng Giới-Hạng Hoá-Sanh.
Thiền-Sư êm-lặng nhìn trời Tây tiếp nói: Vòng-đai PHÁP-GIỚI, riêng mỗi chúng-sanh đều một DỤNG thọ-trì một GIỚI, biết yên-phận không gây-hấn nhau thời chẳng có chi để giải nói. Vì sao? Vì Thọ-Trì là đã chấp-nhận, nhận-lãnh làm CHÚNG-SANH-GIỚI, chúng-sanh an-hoà, sống yên trong GIỚI DỤNG, khi biết rõ Giới-Dụng nơi mình, liền đặng biết GIỚI nào DỤNG nấy, miễn thực-hiện TRÒN-DỤNG là xây-dựng TỊNH-ĐỘ-GIỚI cho mình. Bằng toàn-thể thực-hiện, đồng-hiện TỊNH-ĐỘ-GIỚI muôn phương Bồ-Tát cúng-dường, còn chi là Giới hay chúng-sanh thọ-giới nữa.
Còn SINH-VẬT có ĐỘNG-VẬT THỰC-VẬT, THỰC-VẬT yên phận hơn loài Động-Vật, các loài Hữu-Sanh Hữu-Tướng. Tướng các loài đều Giải-Thoát, nhưng Động-Vật Tâm-Thức chưa giải-thoát. Vì sao? Vì Động-Vật BẢN-NGÃ tranh-giành, mắc-miếu chưa Giải-Thoát. Thực-Vật như Cây-Cỏ, Núi-Sông, Sơn-Hà Đại-Địa vẫn sống THỰC-DỤNG THỰC-HÓA, THỰC-SANH PHẨM-CHẤT đồng TÁNH-TƯỚNG, nên hoàn-toàn Giải-Thoát từ lâu.
Động-Vật có thể nói đến con người. Con người khôn-ngoan hơn Động-Vật nên Thế-Giới của con người làm chủ các loài Động-Vật Cây-Cỏ Núi-Sông. Con người khôn-ngoan hơn con người, biết vươn mình có TRÍ phát-minh, lợi ích cho đa-chúng, chính mình đặng lợi, gọi là NHÂN-VẬT hơn con người đủ mọi mặt, tùy theo Nhân-Vật thực-hiện. Bằng bộ-óc phát-minh dục-lợi riêng mình, chẳng có lợi cho đa-chúng lại thiệt-thòi nhiều kẻ khác, như: nhân-vật cướp-bóc mưu-sĩ hiểm-sâu chẳng hạn, còn thua hơn con-người đang sống lương-thiện là khác.
Nhân-Vật thì không thiếu nhân-vật có hai hạng NHÂN-TÀI cùng THIÊN-TÀI, bậc Thiên-Tài phát-triển thành THÁNH-NHÂN, THÁNH-TRIẾT chẳng hạn. Bậc Nhân-Tài phát-triển thế-giới VĨ-NHÂN hiện-đại. Bậc Nhân-Vật có TÀI-ĐỨC rất hiếm, có Tài chưa có Đức vẫn Nhân-Tài thường-nhân. TRÍ cùng ĐỨC nó nâng NHÂN-PHẨM con-người, dù có Tài cho mấy chăng vẫn không qua được ĐỨC điều-hành TRÍ, TRÍ kiểm-chứng ĐỨC trở nên an-nhàn sung-sướng nhất trần-gian.
Thiền-Sư nói đến đây nhìn cảnh Trời-Mây bao-la vô-tận, chỉ có TÂM-HỒN mới kiểm-chứng trời-mây, nỗi niềm Ngài đã từng bày-tỏ thăng-trầm chịu đựng bước đường tu-chứng trời-mây cùng Thị-Chứng. Nên chi Ngài nói: Từ nơi TINH-THẦN cao đẹp sạch sẽ thì TỰ-TÁNH không ngả về một bên: Tự-hào, Tự-Ái, Tự-Mãn, Tự-Tôn. Khi bấy giờ mới SỰ-Hóa VẬT-Hóa thảy đều trong sạch bình-thoảng: TỰ-Hóa sẵn BÌNH, VẬT-Hóa chứng-tri TRI-KIẾN, thì THẦN-HÓA dung-thông GIẢI-THOÁT khổ-ách nơi chốn lầm-than khổ-đau. SỰ-Hóa VẬT-Hóa, TỰ-Hóa VẬT-Hóa THẦN-Hóa là NGŨ-UẨN GIAI-KHÔNG. ĐỘ NHẤT-THIẾT KHỔ-ÁCH, không ngoài Vạn-pháp như HUYỂN-HÓA.
Ngài trầm-ngâm thẩm xét. Vũ-Trụ bao-la rộng-lớn. BẢN-THỂ lại vô-biên, còn PHÁP-THÂN hàm-chứa hằng-hà sa-số vô-lượng vô-biên chúng-sanh-giới. PHÁP thời trùng-trùng duyên-khởi diệt-sanh, sanh-diệt không ngừng, chúng sanh lầm NGŨ-UẨN trụ-chứng nơi HUYỂN-HÓA cầu an, làm cho Vũ-Trụ Bản-Thể dẫy đầy Pháp-Giới Vô-Minh, không thể lọt một mũi kim hay sợi tóc tìm ra ánh sáng TRÍ-TUỆ, làm thế nào Giải-Thoát hoàn CHÂN-THIỆN-MỸ với chúng-sanh?
Thiền-Sư nói: Hỡi các THIỆN-CHÂN-TỬ! Bậc cầu Đạo Bồ-Đề nên có TINH-THẦN TÍN-NGƯỠNG, nên Y-TÔN Y-CHỈ lời dạy PHẬT-TÔN, chớ sai đường lệch hướng tinh-thần Tín Ngưỡng. Vì sao? Vì tất cả Sự-Hóa Vật-Hóa cho đến tu cầu chưa có tinh-thần tu-học chưa bao giờ tu-đạt đặng. Tinh-Thần là một khởi-điểm đầu tiên đến cuối thành-công THẦN-HÓA, từ thờ-ơ đến CHÍ-DŨNG-Hóa, từ lười-trễ biếng nhác, đến TINH-TẤN siêng-năng, từ chưa tìm ra cái sống, TINH-THẦN-HÓA tìm đặng cái sống an-vui BẤT-DIỆT. Chưa có tinh thần TÔN-ĐẠO, Đạo nào Thần-Hóa đặng thọ-lãnh Giáo Pháp Biệt-Tôn Vô-Thượng-Đẳng Chánh-Giác?
Bậc Tu-Phật không căn-cứ lâu mau nhiều ít, tu như thế nào vẫn cứu-vãn lầm-than, hay xây-dựng Đạo-Đức Thân-Tâm, lúc Tự-Hóa không ngoài ĐỨC-TÁNH chính mình HÓA, không ngoài THIỆN-CĂN, từ lời nói đến việc làm thảy đều bình-tĩnh không làm mất Công-Quả tu-hành. Nhìn ngoại-cảnh Vật-Hóa Tâm không chướng-đối, giải gây-hấn nóng-giận, về THẦN-HÓA khôn ngoan ĐẠO-HẠNH, chớ mưu-sĩ làm tổn-thương Đạo-Đức, thiệt-hại chúng-sanh quần-chúng, Gìn-giữ như thế tu như vậy thời cứu-vãn lầm-than, bảo-toàn Công-Quả.
Bằng bậc tu-cầu Diệu-Quả GIẢI-THOÁT, nên vươn mình nơi HẠNH-NGUYỆN BỒ-TÁT, tất cả thảy đều tu BẢN-NĂNG Hóa-Giải nghi-chấp, hóa-giải các Nghiệp đồng thời NHIẾP-THÂU tránh lầm-lạc, nơi TỰ-TÁNH HÓA-GIẢI NHIẾP-THÂU là hai MÔN cần-thiết cho TỎ-TÁNH. Tu có HÓA-GIẢI mới có Tiến-Bộ và Thành-Công, có NHIẾP-THÂU mới có lãnh-hội lời VÀNG, nhận chân từ thế-gian đến Xuất Thế-Gian TẬN-THẤU.
Thiền-Sư nói: VÔ-MINH là gì? -Phải chăng Vô-Minh điều chính chưa biết sanh ra đối-tượng chấp, hóa-mê, nên Hóa-Giải chấp-mê, gọi là phá Vô-Minh Mê-Chấp, nhiếp-thâu gần chúng-sanh cốt tỏ-thấu chúng-sanh, các hành-vi thọ-ngã giả-tưởng nhiếp-thâu mình khỏi lầm, Giác-Ngộ. Bậc tu-cầu Diệu-Quả, NHẤT-TÂM HÓA-GIẢI NHIẾP THÂU, sạch giải, TẬN-THẤU, trưởng-thành PHẬT-ĐẠO
Nơi Tự-Hóa Vật-Hóa Thần-Hóa tùy theo thứ lớp giai-cấp trình-độ chúng-sanh-giới Tự-hóa, gọi là tùy Nghiệp-Thức-Hóa như: Cảnh sanh Tình, vui buồn sướng-khổ-hóa, tham-vọng ưa-thích hóa. Bậc tu-cầu Diệu-Quả lúc Duyên-Khởi tự-hóa Sắc-Thọ-Tưởng-Hành-Thức, nghĩa là SẮC, hình-sắc hay sắc-tướng về tiền-bạc, công-danh, hiện-tướng tiền và công-danh. THỌ, tham muốn tiền-bạc công-danh. TƯỞNG tượng tiền-bạc công-danh. HÀNH, hành-động theo TÂM-THỨC đạt cho đặng tiền-bạc công-danh, nguyện-vọng khởi-sanh của mình. Trên đây là lầm-lạc TỰ-HÓA, chúng-sanh Tự-Hóa SẮC-THỌ-TƯỞNG-HÀNH-THỨC là mức đo nghiệp để cổi-giải nghiệp. Sắc-Thọ-Tưởng-Hành-Thức, một điểm DUYÊN-KHỞI GIẢI nghiệp hay THỌ nghiệp, THOÁT-SANH hay THỌ-SANH nơi KIẾN-DỤC. Tùy các bậc tu-cầu dung-lượng.
TỰ-HÓA không phải tự-nhiên như-nhiên hồn-nhiên-hóa, nó là TRỰC-NGỘ TRỰC-GIÁC không có văn-tự nên mới có LIỄU-NGỘ, ĐẠI-NGỘ, nó nương nhờ TINH-THẦN CÔNG-NĂNG Sở-Đắc Chứng-Tri Tu-Cầu DIỆU-QUẢ HIỆN-SINH-HÓA. Thiền-Sư gật đầu nói: Đa phần các pháp-môn chỉ có phái THIỀN-MÔN chiếm trọn TỰ-HÓA VẬT-HÓA THẦN-HÓA mà thôi. Vì sao? Vì phái tu TỊNH-TUỆ là Thiền-Môn, TRÍ-TUỆ rất cần phát-triển từ nơi TINH-THẦN cao-đẹp THẦN-HÓA Hiện-Sanh. Có Trí-Tuệ mới có Tự-Hóa không lầm, QUÁN soi không lạc là VẬT-HÓA, thành thử TỰ-VẬT-THẦN Hóa do THẦN-HÓA phát-huy, chưa có Thần-Hóa thì chúng-sanh nằm yên tê-liệt. Tất cả chúng-sanh sống chết vươn mình hay lười-trễ chỉ có Tinh-Thần phấn-khởi linh-động thanh-thoát không ngoài TINH-THẦN, THẦN HÓA mà ra.
THIỀN-MÔN. TÍN-HẠNH-NGUYỆN mở đầu bước vào nhập MÔN, phải TÍN-NGƯỠNG Giáo-Môn. Dụng HẠNH Tọa-Thiền gọi là Thiên-Hạnh, Thề-NGUYỆN Tu Tọa-Thiền Bất-Thối. Hành-Giả Thề-nguyện Tọa-Thiền không Ly Tọa, chưa Đắc-Đạo thề chưa lìa khỏi CỐC Thiền. Thiền-Môn là một TÔN nâng TINH-THẦN hơn Vật-Chất, khi đắc-đạo xong, tinh-thần lẫn vật-chất thảy đều tu, gọi là SONG-GIÁO hay VIÊN-GIÁO. Không lấy, chẳng bỏ, nơi căn-bản không ngoài TỰ-HÓA, VẬT-HÓA, THẦN-HÓA rốt-ráo, CHÁNH-GIÁC.
Phần HÓA CHỦ-Yếu có TINH-THẦN mới có THẦN-HÓA, Thần-Hóa thân-tâm thoải-mái mới có Trí-Tuệ Tự-Giác, Tự-Giác mới tự-hóa giải nghiệp, nghiệp thì hàng-hàng lớp-lớp chúng-sanh thảy đều có Nghiệp, Thần-Hóa từ Nhân-Thiên Lục-Đạo các Cõi trong Tam-Thiên đâu đâu vẫn có nghiệp, nếu chưa có Trí-Tuệ Thần-Hóa thì làm thế nào giải nghiệp, khi nghiệp an-trú nơi nào phải công-dụng nơi đó hóa-giải. Dù cho có tu học thuộc Bát-Nhã Ba-La-Mật chăng nhưng chưa có TRÍ-TUỆ CỨU-CÁNH THẦN-HÓA dung-thông, thời Bát-Nhã kia vẫn chưa thâm-nhập làm sao tu-đạt rốt-ráo? Thiền-Sư nói xong, đứng lên rời khỏi phiến đá đang ngồi, bước đi về hướng Chánh-Điện. Hai Chú-Tiểu chờ sẵn hai bên, Ngài chiêm ngưỡng TÔN-PHẬT chú nguyện cho chúng-sanh nên vun trồng CÂY BỒ-ĐỀ-TÂM-NGUYỆN, THỊ-GIÁO Lời PHẬT-VƯƠNG./.
KÍNH DÂNG NGÀY 30 THÁNG 9 ĐẠI-LỄ
ĐÔNG ĐỘ DƯỢC-SƯ
TỨ-CHÚNG PHỤNG-HÀNH