TU-CHỨNG hay CHỨNG-TU?

GIÁO PHÁP
BÀI THỨ HAI MƯƠI SÁU
 VẤN-ĐỀ TU-CHỨNG không nên giảng-giải đối với những Bậc Tâm Chí hẹp-hòi, sự Tham-Cầu động-vọng chưa GIẢM. Mà TƯƠNG-SANH trạng thái XIỂM-ĐỀ, mắc phải TĂNG-THƯỢNG CHỨNG TU.
 TU-CHỨNG khi đem giảng nói hay áp-dụng, đối với Bậc tu đã thuần-túy ĐẠO-TRÀNG, chung gồm ĐỨC-HẠNH lẫn TRÍ-TUỆ. Vì Bậc ấy đã từng thi hành LÝ-SỰ dung-hòa tu-tập không chướng-ngại, nên được biết rõ mối quan hệ NẶNG-NHẸ đường tu và các SỞ-TRI để thọ lãnh Pháp rốt ráo hoặc chưa rốt-ráo.
 Do đó Thân-Tâm rổng-rang điều-hòa. Chí-Nguyện thù-thắng phù-hợp Chơn-Như-Tánh mà nương theo BẤT TĂNG-GIẢM. Lại cùng con đường Bi-TRÍ-DŨNG. GIỚI-ĐỊNH-TUỆ HÀNH-NGUYỆN cho được TRÒN-DUYÊN không nhàm-chán. Bậc như thế có một trạng-thái hiểu biết chẳng tham để xét soi lần tiến, thì TU-CHỨNG kia là: MỤC-TIÊU đến đích vậy.
 Giữa thời nầy Bậc TU-CHỨNG vẫn có nhưng hiếm-hoi. Còn Bậc CHỨNG-TU lại nhiều, vì còn thiếu-sót vội chấp nhận.
 NẾU BẬC TU-HÀNH MÀ ĐƯỢC BIẾT: TU PHẬT-ĐẠO là một việc. Còn TU-CHỨNG là một việc. Nó là Hai nhưng gồm không BỎ-LẤY. Vì sao? Vì TU-CHỨNG vượt tầm Lý-Luận, Ngôn-Thuyết, Đạo-Đức cùng Hạnh-Nguyện.
 NHƯNG NGƯỢC LẠI: Phải TU cho đầy đủ các MÔN: LÝ-LUẬN, NGÔN-THUYẾT, ĐẠO-ĐỨC và HẠNH-NGUYỆN cho vẹn mà SỞ-ĐẮC lấy TU-CHỨNG. Bằng thiếu-sót, ngăn-ngại cũng chẳng đến. Hay vội chấp nhận trong lúc mơ-màng lý-bí cùng với ròng biết trong một MÔN cũng chẳng đặng nó liền sanh in tuồng mình SỞ-ĐẮC để nhận lãnh phải vướng vào CHỨNG-TU.
 Do lẽ ấy các Bậc tu thường lầm nhận, mặc dù không muốn, nhưng vì Nghiệp động-vọng chưa sạch nên làm cho Bậc Tu phải lầm nơi Sở-Tri của nó, để nhận lãnh là mình mà chưa trọn đến rốt-ráo vậy.
 Nếu nhận định xét soi hay kiểm-điểm, thời mới thấy rõ ĐƯỜNG TU LÀ PHƯƠNG-TIỆN, bởi phương-tiện như thế nên chưa có Quyết-Định. Bậc đang tu dù-vô tình hay cố-ý mà nói hay nhận có Quyết-Định liền bị trong vòng Pháp-Chấp.
 Trước kia PHẬT vẫn thường nhắc cho các Bậc đang tu-hành mong chấp trước như câu: “NẾU CÁC ÔNG NGHĨ HAY NÓI ĐẾN SỰ: TU-CHỨNG LÀ KHÔNG-CHỨNG.” Vì sao? -Vì nó vượt tầm Ngôn-Thuyết tu cho trọn-vẹn chẳng thiếu-sót mà SỞ-ĐẮC. Lúc ĐÃ-ĐẮC thì chẳng còn NÓI ĐẮC.
 Đó chính là lời chỉ minh bạch đối với Bậc đang tu. Cũng có sự Minh-Định cho Bậc đến Đích. Bậc đã TU-CHỨNG, thời BẬC ấy rất Trọn-Biết tỏ rỏ tỷ-mỷ không thiếu sót. Do đó có một Quyết-Định CHƠN-CHÁNH không lầm, để đưa tất-cả Bậc đang tu-tập vào TRI-KIẾN GIẢI-THOÁT.
 Đối với Bậc đã Sở-Đắc, thì Thâm-Nhập thấu-đáo các PHÁP-MÔN tu-hành, đồng biết sự NẶNG-NHẸ ngăn-chấp chỗ ĐÚNG-SAI do nghiệp-đảo của các Bậc đang tu. Lại tỏ thấu HÀNH-DỤNG của NHƯ-LAI-TẠNG nên mới ĐỒNG-ỨNG lúc ẨN, khi THỊ-HIỆN các TÁNH THUẬN và NGHỊCH, TỊNH cùng BẤT-TỊNH, THIỆN hay BẤT-THIỆN để gánh chịu cho tấ-cả chúng-sanh. Miễn duy-nhất đưa Chúng-Sanh đến TRI-KIẾN GIẢI-THOÁT mà các CHÚNG không hay biết ngỡ Mình tu đặng.
 Đối với Bậc như thế khó nghĩ bàn, khó biết đặng. Nếu Bậc đang tu mà biết đặng, hay bàn đặng, việc làm của Bậc CHƠN-GIÁC, thì Bậc ấy cần gì phải tu?
Điểm ấy Bậc đang tu nhớ để cầu lấy BIẾT. Nên chi lúc gặp đặng Bậc THIỆN-TRÍ-THỨC chỉ dạy tu-tập, thời nghe theo lời Giáo-Pháp Huấn-Từ để mà tu. Chớ đem sự nghe đó mà hòa chung chỗ phê-phán nghi-ngờ từng Hành-Vi của THIỆN-TRÍ-THỨC thì nó làm cho LÝ-CHƯỚNG. Khi LÝ đã Chướng, SỰ cũng cản-ngăn, không Tu lấy đâu để TỎ-NGỘ? Gọi là LÝ-SỰ Đồng-Chướng vậy.
 Bằng Bậc thượng-thặng cầu Chơn-Giác hiện tại có một trạng thái đánh đổi để lướt qua các Chướng-Ngại của Hành-Vi TƯỚNG-PHÁP. Bậc ấy không lấy đó làm quan-hệ đường tu. Mà chỉ cầu lấy GIÁC-NGỘ TU-CHỨNG làm đích căn-bản nên chẳng chỉ trích, trọn TIN-VÂNG-KÍNH THIỆN-TRÍ-THỨC, thời đối với TU-CHỨNG không xa mấy của Bậc thượng-thặng.
 Trong thời nầy nói đến tu-hành thì chẳng thiếu. Nhưng đối với Bậc tu TRÒN-DUYÊN chu-đáo hay Biết-Tu. Từ TRÍ-TUỆ lẫn Đức-Hạnh và Ngôn-Ngữ thì rất sút kém. Chỉ NẶNG-NHẸ có một bên, lại khi Tiến lúc Thủ không rõ-ràng nên chẳng Quân-Bình lối tu mà phải chênh-lệch thiếu sót. Thành thử TU-CHỨNG hiếm-hoi, còn thành tâm tu thì vượt mức trở nên tình-trạng MÊ-TÍN.
 NHỮNG ĐIỂM NẶNG-NHẸ VÀ THIẾU-SÓT NHƯ SAU:
 NẶNG NGHỊCH HÀNH: Nếu Bậc tu dùng TRÍ-TUỆ Phá-Chấp chuyên ròng. Thì vẫn thiếu CĂN-BẢN ĐẠO-TRÀNG, kém về ĐỨC-HẠNH. Nên sanh lối lung-lạc hay TĂNG-MẠNG mà đánh giá tu-hành trở thành Dễ-Dãi. Liền có sự NGHI nơi TU-CHỨNG là một Lý-Luận Thông-Giải. Mà lâm vào NGHỊCH-HÀNH BẤT-TỊNH sa nơi ÁC-CĂN Dụng-Độ.
 NẶNG THUẬN HÀNH: Còn Bậc dùng CÔNG-PHU tu tập căn bản ĐẠO-TRÀNG, và ĐỨC-HẠNH chuyên ròng về THIÊN-PHÁP. Vẫn thiếu đường TRÍ-TUỆ phá chấp VÔ-MINH, nên tu lâu phải nhàm chán. Do đó liền đánh giá tu hành KHÓ-KHĂN, nghi TU-CHỨNG chẳng đến hiện tại phải chờ kiếp sau mới thành tựu. Mà lâm vào yếu mềm thờ ơ chỉ đặng có THANH-TỊNH THUẬN-HÀNH, sa nơi THIỆN-CĂN Dụng-Độ.
 Lại có Bậc hiểu biết thêm tí nữa, thời Bậc ấy tu chung gồm CÔNG-NĂNG ĐỨC-HẠNH lẫn TRÍ-TUỆ, thuận nghịch đều tu, nên xem KINH học hỏi luận giải chuyên ròng theo ý muốn phù hợp của mình quanh quẩn nơi TU-LUYỆN, mà lâm vào TIÊN-ĐẠO Dụng-Độ.
 MỘT trong BA điểm trên về sự tu-hành NẶNG-NHẸ. Tu theo Sở-Thích phù-hợp với mình trở thành thiếu-sót và dư-dã, chẳng có một căn-bản nào để tiến đến trọn-vẹn SỞ-ĐẮC rốt-ráo nơi TU-CHỨNG. Vì sao? Vì thiếu sự chỉ dạy đường tu, thiếu sự đưa đón khai-thông từng lớp, Đó chính là lời nói chân-thật vậy.
 Trong bài nầy. TÔI và các BẠN so vào KINH-SÁCH. Nơi thời GIÁO-CHỦ THẾ-TÔN, Ngài dùng đủ phương dìu-dắc các Bậc tu-hành, có căn bản khi TIẾN lúc THỦ mực thước và tôn-chỉnh, vì Ngài là Bậc TRI-ĐẠO THUYẾT-ĐẠO khéo nên: TÙY-NGHI THUYẾT-PHÁP. TÙY NGĂN-CHẤP mà PHÁ-CHẤP. TÙY SỰ ĐƯA. TÙY NƠI ĐÓN. Làm cho thuần-túy BẤT TĂNG-GIẢM trong LÝ-SỰ Đồng-Song.
 NGÀI CHẲNG KHÁC NÀO: ĐẠI-LƯƠNG-Y cứu chữa bệnh TOÀN-THÂN, chỉ vì Tham mà TĂNG, ưa GIẢM mà Mê-Lầm thọ-chấp. Ngài là Bậc ĐIỀU-NGỰ TRƯỢNG-PHU cùng THIÊN-NHƠN-SƯ hay ỨNG-CÚNG và CHÁNH-BIẾN-TRI hoặc NHƯ-LAI, PHẬT và THẾ-TÔN có đầy-đủ 10 DANH-HIỆU do trọn-vẹn Hoàn-tất mà đặng như thế.
 Giữa thời ĐỨC-THÍCH-CA Ngài KHAI-ĐẠO. Tất-cả Chư vị Bồ-Tát đang tu, hoặc TU-CHỨNG. Từ trên đến dưới trong HỘI-TRƯỜNG đồng theo đồng học-hỏi tu-tập không thiếu-sót. Ngài lại thường nhắc-nhở: CÁC PHÁP KHÔNG-BỎ và cũng CHẲNG-LẤY CHỈ CẦN THÂM-NHẬP RỐT-RÁO LÀ SỞ-ĐẮC.
 NẾU CÓ: Bậc nặng về PHẨM-HẠNH ĐẠO-TRÀNG công-phu tu-tập không chán. Nhưng thiếu về đường TRÍ-TUỆ xét suy để phá-chấp.
 NGÀI LIỀN NÓI: TRÍ-TUỆ là Cứu-Cánh cuả TU-CHỨNG. Nếu các Ông dùng Công-Năng củng-cố để mà tu thì chẳng thành-tựu đặng. Vì sao? -Vì VÔ-MINH không thể lấy sức mà phá nó, bằng dùng sức mà phá VÔ-MINH thì chẳng khác nào CON-KIẾN kia cố đục xuyên qua núi TU-DI, núi ấy không lay chuyển mà lại phí công. Nếu dùng TRÍ-TUỆ phá VÔ-MINH. Ví như: GƯƠM-BÁU chém thủng THẠCH-XOA vậy.
 BẰNG CÓ: Bậc tu THIỀN-ĐỊNH chuyên Trí-Tuệ xét suy. Nhưng thiếu sót PHẨM-HẠNH NGÔN-NGỮ ĐẠO-TRÀNG CÔNG-PHU tu-tập.
 NGÀI LIỀN NÓI: Chớ ngồi yên mà suy-nghĩ. Có bao giờ không làm mà đặng tỏ thấu chu-đáo? Cũng như kẻ kia không chịu đi qua BỜ-GIÁC mà bảo Bờ-Giác kia đến? Nếu không đi mà bảo đến, thì chẳng khác nào Xây-Cất TÒA LÂU-ĐÀI trên hư-không. Nếu tu mà ngồi yên để TƯỞNG, thì không hơn mấy KẺ XÂY MỘNG ĐỂ VÀO MỘNG.
 So trên con đường TU-PHẬT, có một hệ-thống không thiếu-sót nếu NƠI nào cùng PHÁP nào bê-trể thiếu-sót thảy đều QUAN-TRỌNG cả. Nó lại vẹn-vừa chẳng NẶNG-NHẸ nên gọi là VIÊN-DUNG để đến TU-CHỨNG. Bằng chênh-lệch Nặng-Nhẹ thì gọi là CHỨNG-TU vậy.
 TU-CHỨNG hay CHỨNG-TU chính là TRỌN-GIÁC cùng chưa TRỌN-GIÁC.
NAM-MÔ BỔN-SƯ THÍCH-CA MÂU-NI-PHẬT.
Kỷ niệm: ngày 8 tháng 4 KỶ-DẬU
error: NAM-MÔ A-DI-ĐÀ-PHẬT
Phap Tang Phat Giao Viet Nam Pháp Tạng Phật Giáo Việt Nam Phap-Tang Phat-Giao Viet-Nam