TÂM TÌNH DIỄN TIẾN ĐẠO PHẬT

GIÁO-NGÔN TRỰC-CHỈ
BÀI THỨ 21
 ĐẠO-PHẬT có Tâm-Tình duy-nhất, tâm-Tình nầy rộng-rãi bao-la, thụ-hưởng từng lớp Con Người chung cùng khắp với đạo-phật, không phân-biệt bậc thượng-chí hay hạ-căn, tùy mỗi Vị tu-hành trong nền-tảng đạo-phật, nó không ngoài nhất-tâm chuyên-trì đều kết-quả như-ý-nguyện.

 Nơi diễn-tiến qua lại thăng-trầm, sự-lý tu-hành cố-gắng lướt qua thảy đều nhận chân Tâm-tình đạo-phật cao-cả vô-cùng không thể nào diễn-giải hết đặng. Không khác mấy với hư-không vô-tận dung-dưỡng tất-cả Nhân-Sanh tứ-loài trong Vũ-Trụ, hay trận mưa bảo-pháp có từng giọt nước Cam-Lồ đượm thắm hàng hàng lớp-lớp tất cả những bậc biết tu hoặc giả chưa biết tu đều trọn hưởng.

 Con đường Tu-Phật có một mạch lạc Tối-Thượng duy-nhất, nhưng sự dẫn-đạo không bắt-buộc con người phải tu đạo-phật, chỉ xây-dựng con người lành-lẽ, cần cho những con-người có bộ Óc Tự Giác giác tha, tự bản-năng mình thành lập Quốc-Độ Tịnh-Độ cứu-khổ chính mình. Đạo-Phật không bao giờ dạy cho con-người tu-Phật phải cổ-võ là bậc cao cống, nên chi trước khi vào tu-Phật Tín-Chủ phải Phát Bồ-Đề-Tâm, tự-ý mình tín-tâm, sau lần-lượt tu-học, đến trình-độ hiểu chân hành lý của Đạo-Phật.

 Đạo-Phật với Con-Người, Đức Phật với Chúng-Sanh, không bao giờ đề-án con người là Xấu hoặc giả hèn-hạ, đê-tiện hay độc-ác. Đạo-Phật vốn công-nhận nơi con-người có một THỂ-TÁNH đồng với Phật, chỉ lầm-mê mà thôi.

 Khi con-người có xẩy ra sự dằng-co, xâu-xé thù-hận nhau cho đó là NGHIỆP. Làm cho tất-cả tự mình sửa đổi NGHIỆP, đa-số các bậc tu-hành chính bản thân Giải-Nghiệp cao-quí tuyệt-tác thay lời Phật ấn-chỉ trung-tâm bền-vững nơi đạo-phật, nơi nghiệp là một tác-động đa-phần giải-nghiệp kết-quả sự chen-lấn được thanh-bình khá đông đáng kể.

 Chân-Lý Giáo-Lý nhà Phật tu-hành phải thực-hiện Lý-Chân mà Sở-Đắc Chân-Lý, bằng tu nơi Giả-Tượng suy-nghĩ xa-xôi, chưa giải-nghiệp hiện-tại, vẫn tu-hành nuôi nghiệp không bao giờ chưa kiến-tri mà đặng tri-kiến giải-thoát. Đối với thế-gian, nếu tất-cả loài người, mỗi con-người thường cải-hối sự lỗi-lầm của mình, thời có đâu phải tạo ra quá ư lầm-lỗi trong kiếp-sống nơi con người? Do đó sự giải-nghiệp đối với đời vẫn đáng quí, còn đối với đạo lại càng đặng tiến thân lành-lẽ an-bài cao-đẹp thay, nên chi có câu:
 Bậc biết lỗi, liền chừa lỗi. Còn kẻ chưa biết lỗi thường chạy lỗi, để làm thêm tội-lỗi.
 Bậc biết Nghiệp, tự giải-nghiệp, nghiệp nó biết mình, mình soi biết nó, liền kiến-tri mà giải-thoát.

 Nghiệp là Cơ-Bản đứng yên bảo-thủ Cá-Nhân, tự-thủ cá-tánh, tự-mãn buông-lung độc-chiếm lấy thân-mạng mình đi trong sanh-tử, nó làm cho nhân-loại thiếu tình thương thiếu nhựa-sống thù-hận bê-bát giữa con-người với nhân-thế muôn-trùng gây-hấn. Chính nghiệp nó là một vai tuồng đổi-thay từng hoàn-cảnh, từng bước đi nhịp-nhàng không bao giờ nó ngừng nghỉ, cho nên Nghiệp nó có từng GIỚI-NGHIỆP. Bậc có trí-hóa, có đạo-đức căn-bản, ra ngoài giới nghiệp mới biết nghiệp. Bằng cố-thủ, tự-hào, tự mãn còn ăn nằm trong giới của nó thì bị lỗi-lầm, chưa bao giờ biết đặng nghiệp, để tu giải-nghiệp.

 Sự chủ-động của nghiệp là: NGHIỆP-THỨC, nghiệp-thức năng-chướng bị-biến sanh nghi ngờ đủ chiều-hướng, chưa giải nó trở thành Nghiệp-Căn, nghiệp-căn nó ảnh-hưởng nơi căn-tánh tập-khí và kiết-sử. Lúc nghiệp-thức biến-đổi xoay vần mới phát-hiện chỗ thương nơi ghét, chốn Phải-Quấy mà trưởng-thành nơi Tương-Đối, tương-đối đều là pháp hư-dối đọng-vọng phân-trách dị-biệt năng-phân trên con đường Sanh-Tử lầm-lạc theo đó mà sanh-tử. Những bậc tu-Phật giải-nghiệp khó-khăn hơn là dứt-nghiệp, hàng Nhị-Thừa tu-Phật giải-nghiệp nhìn thấy nghiệp quá nhiều, liền sanh-tâm dứt nghiệp kết-quả Tu-Chứng thành Tiên-Đạo, tiên-đạo hay tận-diệt căn-nghiệp về với hư-không. Còn hàng Bồ-Tát tu-hạnh giải-nghiệp, vì hàng Bồ-Tát chứng-tri thể-tánh vận-chuyển của Như-Lai-Tạng, nương nơi Như-Lai mà giác-ngộ thành thử giải-nghiệp sạch-nghiệp rốt-ráo thành-Phật, do đó nên chi Bồ-Tát không bao giờ diệt-nghiệp để tu cầu.

 Trên con đường Tu-Phật chư Bồ-Tát thực hành pháp-môn Phật-Thừa, chủ quán Như-Lai, quán Như-Lai là một pháp-môn Phật Pháp bất ly Thế-Gian-Giác. Tâm qua tất-cả bối cảnh nghịch-cảnh giải-nghiệp vướng-mắc thọ chấp ngăn ngại của Bồ-Tát, nhờ thường chủ-quán mà thấy nghiệp, nghiệp di-chuyển ra vào, năng-chấp dị-phân nơi thân-mạng mình, cùng tất-cả con người quần-chúng nhân-sanh, cho nên miệng nơi mình vừa nói ra, thời kẻ kia bắt lấy, nghe qua tức-giận hay vui-mừng thỏa-mãn hoặc nghi-chấp, từ thế-nhân con-người họ chỉ sống nơi chỗ-sống chạy theo nghiệp hơn là tự-sống quân minh, do đó nên chư Bồ-Tát dẹp tất-cả nhỏ-nhen liên-hệ khởi-sanh nghiệp, mà sống nơi sống sáng soi nghiệp-thức tỏ-ngộ mà thôi.
 Có Bồ-Tát thưa hỏi Phật: Bạch-Thế-Tôn, con lầm-mê càng tu càng thấy mê lầm, Con có giải-nghiệp mới đặng thấy nghiệp mà giải. Bằng con cứ an-nhiên, con không bao giờ thấy nghiệp. Đức-Thế-Tôn Ngài hỏi? Ông thấy nó, ông lấy chi để mà thấy? Bồ Tát đáp: Con thấy lấy cái-thấy mà thấy. Ngài tươi cười nói: Cái-Thấy đồng với thấy không bao giờ đặng thấy, chỉ ngoài cái-thấy mới thấy mà thôi.
 Bồ-Tát tán-thán, hay thay cứu-tinh Phật-Đạo. Con đang ở nơi nghiệp không bao giờ thấy nghiệp, con đang lầm-lạc chưa bao giờ tránh đặng lý-sự lạc-lầm. Con nằm yên chưa bao giờ nhận chân Phật-Đạo chứng-tri, con phải nương theo vết chân Bồ-Tát-Phật mới trưởng-thành Đạo-Phật, Con thật biết hay con đã từng biết, sự diễn-tiến Đạo-Phật, con nên tiến từng giai-đoạn diễn-hành cốt tỏ-ngộ, nhận đặng tâm tình chư-Phật đã cứu-giúp con, tình nơi chư-Phật chính là một mối tình Không-Phương mà chúng con được cứu-trợ nâng đỡ con từng bước tiến. Con đã từng tỏ-rõ Nghiệp là tự con ngăn-chặn hoài-mong cái-sống chỗ-sống tự-ngã do con. Thế mà lúc con xả ra cho thật hết nghiệp lại tự mang lấy Cấu-Nghiệp nằm yên mong chờ Chân-Lý Giác-Ngộ. Con đã từng nghe, sạch nghiệp mới dung-thông tận thấy biết mà tri-kiến. Bằng chưa dung thông thì chưa bao giờ Sạch-Nghiệp, Bồ-Tát tán-thán xong bái-lễ, Đức-Thế-Tôn gật đầu yên-lặng chứng-minh. 

THẾ NÀO DUNG-THÔNG?
 Bậc tu-Phật dung-thông chính là những bậc đã biết tu. Bậc nầy đã từng nói: Sợ chưa biết tu. Chớ đừng sợ chưa giải-thoát, bậc nầy lại thường tâm-niệm. Tu-Phật không Tin-Phật,Tin Pháp, Tin-Tăng cũng không bao giờ đến mà đặng. Bằng quá Tin PHẬT-PHÁP-TĂNG trở thành mê-tín.

 Do đó nên. Tin-Phật là đấng Cha-Lành, Khai-Hoang sự lầm-lạc mê-chấp nơi chúng-sanh, từ chỗ mê-tín trưởng-thành Chánh-Tín. Ngài là Bậc Chí-Tôn có đầy-đủ BI-CHÍ-DŨNG còn chính thân tâm mạng sống nơi chúng-sanh chưa đầy-đủ Bi-Chí-Dũng để giải-nghiệp, nay nên tin thực hiện bi-chí-dũng tâm-chí liền mở-mang viên-dung, thông-đạt thành-Phật như Ngài.

 Tin-Pháp, Pháp chính lời Khai-Thị của Phật, Pháp-Phật là pháp Tối-Thượng, vạch tỏ-rõ ngọn-ngành từng lớp của Sinh-Chúng, nên nương nơi pháp tỏ pháp mà Giác-Ngộ. Nếu đã Tin-Pháp phải Tin-Tăng. Tăng là Vị thừa-hành đại diện cho Phật-Pháp. Bậc Tăng có đầy-đủ Công-Năng Công-Đức bao dày, Tâm Chí Hướng-Thượng bao-dung, được xưng-tán bậc Đại-Đức, lý-trí dung-hòa được kính-ái Tán-Thán chỗ dung-hòa, gọi những vị Tăng nầy là Hòa-Thượng.

 Bậc TĂNG là bậc đã từng nương theo vết-chân Chư Bồ-Tát-Phật có đầy-đủ Tâm-Chí duy-nhất gánh lấy trách-nhiệm toàn-thiện, đưa cho tất-cả Tín-Đồ đạo-chúng toàn-chân giác-ngộ, cho nên đời đời vẫn Tôn-Kính bậc Tăng. Bậc Tăng là những bậc Giác-Ngộ, thường hóa giải nghi-chấp, dụng nơi tự-tánh lý-chân điều-hành trực-chỉ, không Mang-Khai Tướng Phật, chẳng xa lìa Thể-Tánh dạy-dỗ minh-thuyết viên-dung. Những bậc Tăng Chứng-Đạo trong-sạch Pháp-Giới, không còn Ngã và Ngã-Sở, do lẽ ấy nên bậc Tăng có phương hướng làm cho tất-cả giác ngộ.

 Nhìn đến Tâm-Tình duy-nhất của Đức Bổn-Sư Mâu-Ni-Phật, lại nên xét qua những cuộc diễn-tiến thăng trầm do nơi Nghiệp-Thức của các tín-chúng phiên diễn mới tỏ-thông Đạo-Phật có sẵn mối chân-tình bất-diệt của Các Chư-Tổ thừa hành kế vị làm Bậc Tăng chỉ-đạo.

 Đức Bổn-Sư là Vị-Phật đầu-tiên trên quả địa-cầu. Ngài Khai-Sanh đạo-Phật. Thủa thiếu-thời Ngài có sẵn Địa-Vị làm Thái-Tử tên Ngài là Tất-Đạt-Đa. Vị Thái-Tử như Ngài đã có sẵn Chí-Dũng bao dung, Thể-Tánh Ngài Quảng-Đại Tối-Thượng, Ngài tự nghĩ Địa-Vị ngồi yên chưa hẳn là địa-vị nhân-cách, chỉ là địa-vị củng-cố thừa hưởng mà thôi, do đó nên chi Địa-Vị Thái Tử chưa đáp-ứng nguyện-vọng nơi Ngài, vì tất cả toàn dân đang sống nơi sự-sống Sanh-Tử-Bệnh-Lão-Khổ Ngài đã nhìn thấy trong bốn cửa thành. Từ Thể-Tánh Ngài từ nơi bản-năng toàn-thiện, toàn-năng thương-mến làm cho Ngài lìa-bỏ cung-vàng Địa-Vị Thái-Tử ra đi tu-cầu đến Tu-Đạt Quả-Vị Chánh-Giác.

 Từ mỗi một bước tiến của Đức Bổn-Sư trải qua, từ nơi tâm-trạng diễn hành Nghiệp-Thức linh-động thao-diễn Ngài quá ư tường-tận, Ngài ghi-chép dạy-dỗ nung-đúc cho những vị thừa-kế mà tu-hành, chẳng khác nào một cái khuôn đổ ra hằng Ngàn cốt Tượng. Đối với con đường Tu Phật. Bậc nào ra đời xuất-chúng cũng phải Tu, có tu mới thấu đáo con đường tu mà Sở-Chứng hoàn-mỹ Ba-Thân Viên-Mãn. Khi Đức Bổn-Sư Ngài Đắc-Đạo Vô-Thượng là một chứng-từ quả-vị. Ngài phải trải qua 49 năm thuyết pháp Độ-Sanh, nhiếp-thâu cùng bổ-sung những điều Ngài chưa tận-tường chu-đáo, đến giai-đoạn chu-đáo vẹn-toàn hoàn-mỹ, hoàn-tất Ba-Thân Viên-Mãn Vô-Thượng Chánh-Giác Ngài nhập Bát-Đại Niết-Bàn. Từ các bậc tu-hành đến Chư-Tổ, buổi ban sơ Đắc-Đạo, phải thực-hành nơi Sở-Đắc của mình gọi là Thực-Hành Bổn-Nguyện chung, thừa kế làm Chư-Tổ, hướng-dẫn tất-cả tu-hành Ngài luôn luôn xem-xét lần đưa cho tín-chúng giải-nghiệp, chính TỔ vẫn kiểm-soát thân mạng mình để hóa-giải không ngừng nghỉ. Đến giai-đoạn Chư-Tổ Tận-Thấu duyên-căn, tận-thành Phật-Pháp Ngài mới yên-lặng phát-minh lời minh-thuyết.

 Con đường duy-nhất các Bậc thảy đều bước qua không thể nào tránh được. Từ Đức-Bổn-Sư thành Phật, đến hàng Bồ-Tát nương theo qua từng cơn giải-nghiệp, qua từng lý-trí sáng-soi, qua từng giai-đoạn giải-tỏa, nó càng nhịp-nhàng bao nhiêu thì Tâm-Tình Đạo-Phật, giữa Đức Chí-Tôn cùng Chư-Tổ lại càng giao-cảm bấy nhiêu. Có như thế nên chi Các Bậc không bao giờ củng-cố Quả-Vị, vì sao? Vì Địa-Vị hay Quả-Vị củng-cố đều đứng vào hàng hư-vị danh-giả, nên chi mới công-dụng Lý-Trí dung-thông đương-nhiên Quả-Vị. Nhờ nơi lý-trí dung-thông là do xa-lìa NGÃ cùng NGÃ-SỞ, nhờ xa lìa Ngã mà chẳng bao giờ có Tự-Ngã Tự-Tôn kết quả không Mang-Khai Tướng-Phật, chỉ Thể-Tánh đồng-đẳng chung cùng với Phật mà thôi.

 Thật cao-quí thay. Đức-Phật Chí-Tôn khai-nguyên Đạo Phật. Ngài thành-đạt Chân-Lý rốt ráo mà thôi, Ngài tận-tường không thiếu-sót căn-dặn đủ phương-thức lưu lại cho các bậc tu-hành sở đắc chân-lý tận dụng lý chân thực-tiễn rốt-ráo như Ngài hoàn-toàn giải-thoát.

THẾ NÀO LÀ RỐT-RÁO THÀNH-TỰU CHÂN LÝ?
 Chân-Lý có sẵn như Cát Sông-Hằng, như hạt-bụi vi-trần chung khắp Tam-Thiên Đại-Thiên Thế-Giới Rồng-Người cho đến Tam-Thế-Phật, Quốc-Độ Tịnh-Độ, gọi chung đều nằm nơi Pháp-Thân-Phật, hay có ý nghĩa vận-chuyển, gọi đó là Như-Lai-Tạng.

 Trên con đường Tu-Phật sự diễn-tiến có nhiều quan-điểm bất-ngờ, lúc đang bước vào con đường tu-Phật có một quan niệm, trãi qua con đường tu-hành thì quan-niệm trước nó không còn nữa, chiều-hướng định-hướng khác nhau, cho đến lúc thâu-nhận được Phật-Pháp để tu, chỉ hiểu-biết mình tu, chớ chưa bao giờ định-hướng được chính mình đang tu những gì căn-bản. Đến thời-gian do Công-Năng kiến tạo đủ trình-độ nhận lãnh Phật-Pháp đặng tu, thời đột-nhiên Sở-Đắc Chân-Lý. Từ nơi sở-đắc chân-lý mới nhận được chân-lý mà tu.

 Bậc Tu-Phật sở-đắc Chân-Lý đến giai-đoạn rốt-ráo thành-tựu chân-lý là một vấn-đề khó-khăn vô-kể, bước tiến phải thực-hành Bát-Nhã tu bát nhã cốt đạt đến bát-nhã-trí Bát-Nhã-Trí vốn là Thể-Tánh Như-Lai chung khắp trang-nghiêm Bất-Nhị mới không Mang-Khai Tướng-Phật. Bằng sở đắc Chân-Lý vội tự-mãn chấp-nhận chân-lý là nơi trụ-xứ phải lâm vào Tướng-Phật Mang-Khai. Phật không có Tướng, Chánh-Giác là Tướng-Phật.

 Rốt-ráo chân-lý quản-lý bao-quảng, điều-hành tất-cả chân-lý. Từ nơi Vận-Chuyển Như-Lai chân-Lý, đến Bá-Thiên vạn-ức-triệu, hằng-hà sa-số, vô-lượng vô-biên chân-lý, đến khởi-sanh, khởi-diệt, khởi-cấu, khởi-tịnh, Tăng hay Giảm cùng với các pháp-giới vãng lai, Bất-Tịnh hoặc giả như-tịnh giác-tịnh, nó có-sắc hay không-sắc, nó có hương-vị hay không hương-vị xúc-pháp hoặc liền lạc không xúc-pháp, đều rành-mạch tận-tường rốt-ráo thành-tựu chân-lý, tất-cả đều an-lành Chánh-Giác.

 Bậc Chánh-Giác trong-sáng lành-lẽ, lời-vàng chân-lý từ Kim-Thân phát-hiện, tất-cả Chư Bồ-Tát mỗi bậc lãnh lấy chân-lý mà tu-hành thời-gian, sở-đắc Chân-Lý ra làm một Vị Tổ thừa kế chỉ-giáo. Các hàng chư-Thiên, chư-Tiên, chư-Thần, chư Long-Thần, đồng với chư Hộ-Pháp đến Hộ-Pháp Bồ-Tát nghe đặng mỗi một lời nói, lời nói ấy lãnh hội đặng hay không do lòng cung kính Phật mà thọ-trì lãnh lấy liền Sở-Đắc Pháp Chân-Lý, hoặc giả tiếp-nhận một hơi-thở hay nhìn đặng ngón tay hay một ngón chân Phật đang bước nhẹ-nhàng thoải-mái để lãnh lấy chân-lý, với hàng chư-Thiên, chư-Tiên, chư Hộ-Pháp, Hộ-Pháp Bồ-Tát, Ma-Ha-Tát, tận-tường chu-đáo rốt-ráo Chánh-Giác Thành-Phật. 
 Lạ thay, Chân-Lý sẵn có tựa cát sông Hằng, tất cả chúng sanh tín-tâm cầu-đạo Vô-Thượng, cầu lấy Chân-Lý Đức-Phật đã từng nói ra toàn nguồn chân-lý. Thế mà chúng sanh chưa nhận được chân-lý, chỉ nghe hiểu chân lý mà thôi. Vì sao chúng-sanh nghe hiểu đặng chân-lý, chớ chưa nhận đặng chân-lý. Nếu nó nhận được chân-lý chỉ một mảnh lông-cừu thì nó liền Sở-Đắc Chân-Lý.

 Chúng-Sanh Thể-Tánh đồng-đẳng với Chư-Phật, do sự đồng đẳng nghe-thấy mà chúng-sanh nó hiểu chân-lý, nó vẫn thích-thú chân-lý, xong đâu đó nó chưa biết sử-dụng lại vứt chân-lý đi, lại đi tìm chân-lý. Khi nó chịu khó, chịu tu, Nó vật, nó vã, nó thả, nó bắt, nó bị-mắc, nó phải gỡ, nó tu thăng-trầm than-thở, đến giai-đoạn nó tự mở. Khi bấy giờ nó mới bắt đầu nhận Chân-Lý mà tu-hành Giải-Thoát vậy.

NAM-MÔ THƯỜNG TINH-TẤN BỒ-TÁT
TỊNH-VƯƠNG NHẤT-TÔN

error: NAM-MÔ A-DI-ĐÀ-PHẬT
Phap Tang Phat Giao Viet Nam Pháp Tạng Phật Giáo Việt Nam Phap-Tang Phat-Giao Viet-Nam