SỰ VẬT HÓA HỮU SANH HỮU TƯỚNG

GIÁO-NGÔN TRỰC-CHỈ
BÀI THỨ 38
 Hôm nay đúng bảy ngày, THIỀN-SƯ niệm-niệm KINH-ĐÀN đi vòng dưới chân đồi, niệm niệm từng bước một. Cầu Chư-Phật Chư Bồ-Tát nguyện giúp-đỡ cho tất cả chúng-sanh phát BỒ-ĐỀ-TÂM đặng Trí-Tuệ Cứu-Cánh, Trí-Tuệ Viễn Đạt, tu-cầu Tri-Kiến Giải-Thoát. Chương-Trình Kinh-Đàn nầy, mỗi ngày kinh-đàn một vòng, bảy ngày Kinh-Đàn bảy vòng, xong tĩnh-tọa Minh-Thuyết PHẬT-NGÔN. Thiền-Sư Nhất Tâm VỊ-THA, Chí-Nguyện tha-lợi, chung khắp Pháp-Môn Giải Thoát. Vì sao? Vì Ngài thật rõ thấu TÔN-CHỈ MỤC-ĐÍCH Tu-Phật: Bình-Đẳng Dung-Hòa, Dung-Thông Sở-Đắc, không Pháp-môn nào lớn-nhỏ cao-thấp tuyệt-đối không hai. Vì bất-Bình-Đẳng do lầm mê, dị-biệt khoảng-cách, thành thử bất-đồng có vô-lượng, vô-biên, hằng hà sa số chướng-đối, ngăn-ngại nhau, nên chi trở thành chúng-sanh, khó nghe, khó nhận, khó hiểu, làm thế nào biết đặng Lời PHẬT-NGÔN: Bình-Đẳng ĐẠI-HẢI cho đến Đại-Hải-Chúng, Thế-Giới-Hải, Chư-Phật-Hải, Bồ-Tát-Hải, Chúng-Sanh-Hải. Khi Đức-Phật đang còn ngôi Bồ-Tát, Ngài phải tu TÁNH BÌNH-ĐẲNG đối với chúng-sanh mà sở-đắc BÌNH-ĐẲNG TÁNH-TRÍ, dụng Tánh-Trí chủ-quán đồng-đẳng chúng-sanh, sở-đắc PHÁP-NHÃN. HỒI-HƯỚNG CÔNG-ĐỨC không nhàm chán tu-đạt DIỆU-QUANG SÁT-TRÍ. Nhìn hàng Bồ-Tát-Trí, soi lại chúng-sanh-trí, bên Bồ-Tát thoát-sanh hóa-độ chúng-sanh, còn phần chúng-sanh thường chấp ưa-trụ nhỏ-nhen eo-hẹp, Bồ-Tát vị-tha cứu-độ, hóa-độ, thân-tâm bồ-tát chung cùng chúng-sanh trưởng-thành ĐẠI-VIÊN CẢNH-TRÍ tu NHẤT-THIẾT-TRÍ thành Phật. Khi bấy giờ Phật nói: Chúng-Sanh Chư-Phật không riêng khác, chỉ MÊ NGỘ mà thôi.
 Nói đến tư-thế THIỀN-SƯ. Ngài đang ở ngôi Chùa Tháp mục-nát, ngọn Tháp chỉ còn nền Tháp. Ngài che mái chùa bằng lá, chính giữa làm Chánh-Điện, có Tướng-Phật bàn Phật bằng Vôi, Đức-Phật bàn Phật lâu năm đã phai màu cũ-kỹ, Ngài chỉ có Chõng-Tre, chiếc bàn nhỏ, tấm kệ để Kinh, chiếc giường đóng tạm, đồ-đạc đặt ở nhà Tây, Ngài thường ngồi nhìn xóm làng xa-xa ẩn-hiện chen lẫn vườn cây rừng lá. Đời Thiền-Sư duy-nhất BỘ ĐẦU-ÓC mới-mẻ, tinh-thần khoát-đạt, bình-dị NHƯ-LAI-PHẬT thoải-mái.
 Thiền-Sư Ngài đi Kinh-Đàn xong trở về, Ngài bước lên Tam-Cấp, từ chân đồi đến Sân-Chùa-Tháp, có trên NĂM MƯƠI cấp bước của Ngài. Vừa đến sân, hai Chú-Tiểu chạy ra đón bái, Thiền-Sư giao cho hai chú, mổi chú một phần việc, BAO-ĐÃY và chiết gậy. Ánh-nắng đã lên cao, Ngài thay áo, ngồi vào chiếc chõng, dùng tách-trà chậm-rãi tôn-nghiêm, Ngài nói: Tuyệt thay! Đức THẾ-TÔN Ngài đã từng đánh đổi tất cả TÂM-HUYẾT, lời VÀNG lưu-lại đời-đời nhắc-nhở từng bước tu nhỏ, cho đến Đại-Lực, Đại-Hùng, Kiên-Nhẫn, Kiên-Trì trong Tam-Tạng Kinh-Điển, từ lầm-mê trưởng-thành Giác-Ngộ không thiếu sót. Các bậc tu không biết lấy chi tán-thán báo-ân cho xứng-đáng.
 Ngài từ ngôi-vị Thái-Tử, thế mà vứt bỏ cung vàng điện ngọc, chỉ tấm lòng VỊ-THA ban cho tất cả, tình BÁC-ÁI với toàn dân, Thân-Tâm Ngài tầm phương, tầm cách, CHÍ cao đẹp, sẵn có BẢN-NĂNG CHÂN-TÔN CHÁNH-GIÁC nên Pháp-Nhãn Huệ-Nhãn đến Phật-Nhãn tu đạt vô-thượng, mười danh-hiệu BỔN-SƯ THÍCH-CA MÂU-NI-PHẬT. Ngài tận thấu còn thấu hơn thế nữa, đường đi lối về, nơi lầm-lạc chúng-sanh để hướng-dẫn không sót. Từ sơ-khởi phát Bồ-Đề-Tâm, cho đến Năng-sở kiến-tri chứng-thị rốt-ráo Giải-Thoát.
 Ngài bậc Chứng-Đạo, khéo thuyết Đạo làm cho chúng-sanh Minh-Đạo, biện-tài vô-ngại Tâm-Chí bền-vững. Tín-Chúng tu không mất Y-CHỈ, giáo-hóa không mất Ý-NHỊ THƯỢNG-TÔN, Hợp-hòa không hại sanh vật, chẳng thiệt chúng-sanh làm cho chúng-sanh thọ-giới BỒ-ĐỀ, phát Tâm Giải-Thoát.
 Thiền-Sư êm-lặng đưa đôi mắt vô-tư, khuôn mặt trầm-tư của Ngài khó diễn-giải. Ngài ngước mặt lên in tuồng bày-tỏ cùng ai nỗi-niềm tâm-cảm lời BẢO-SÁM, lời Bảo-Sám vừa tri-ân Chư-Phật, vừa Minh-Thuyết Lời VÀNG, Ngài nói: Có TỎ-TÁNH (sửa Tánh) mới MINH-TÂM. Có xét lỗi-lầm, không lầm-lỗi. Có HẠNH-NGUYỆN mới có PHÁT-TÂM. Có HÀNH-DỤNG đặng chu-đáo. Hành-Dụng chưa tu TỨ-NHIẾP-PHÁP LỤC-BA-LA thì chưa HIỀN-HÒA thấm-nhuần Đạo-Pháp, đã chưa thấm-nhuần Đạo-Pháp, làm sao có TỪ-TÂM, làm sao sáng soi Nghiệp-Thức mà Giác-Ngộ? TỨ NHIẾP: ĐỒNG-HÀNH-NHIẾP, ĐỒNG-SỰ-NHIẾP, ÁI-NGỮ-NHIẾP, VỊ-THA-NHIẾP. Bậc tu chưa thực-hiện BI-CHÍ-DŨNG, tựa bằng xác chết chưa chôn, lười trễ đứng yên, khó qua trở-lực vạn ngành Pháp-Giới. Nếu chẳng thông GIỚI-ĐỊNH-TUỆ thì Vô-Minh, làm thế nào lãnh-hội LỜI VÀNG Phật dạy? Bằng chưa TÍN-HẠNH NGUYỆN BA-LA-MẬT-ĐA, nằm yên bất di-chuyển, nương nhờ Pháp-Giới cải-tạo, hoàn-cảnh đón đưa, Thần-Linh Phù-hộ, lâm nơi tu cuồng-tín.
 Thiền-Sư vừa nói đến đây, Ngài ngả mình trên chiếc chõng dưỡng-thần một lúc. Chú-Tiểu đã thay tách trà hai lần, Ngài ngồi dậy, nhìn về hướng Chánh-Điện tiếp nói: Tu-Hành không tự thân chí-nguyện sửa sai lung-lạc, chính mình phải Vãng-Sinh nơi mình, không ai mang Ngộ đến cho, giải mê mình đặng. Bậc tu tận-lực giải nghiệp-thức, căn-trần, cấu ly, cấu-Nghiệp, ly-Nghiệp, ác-tâm, ác-ý, ác-nghiệt, do THÂN-KHẨU-Ý tự mình chướng-đối, nghi-ngờ dị-biệt đủ hình-thức lầm-lạc vô cùng. Lúc phát-tâm tu Phật TỰ-TÂM hóa-giải, từ nơi nhỏ bé trở thành rộng-rãi, Đại-Hùng Đại-Lực Đại-Từ-Bi. Bằng chưa phát Tâm, dung-dưỡng, xem Kinh-Pháp không giải Vô-Minh, dù cho Xuất-Gia tu Chùa hoặc giả tu-Núi bao nhiêu năm chăng, cũng chưa có một ngày tu.
 Tu-Phật lấy TÍN-TÂM, Năng-Lực, Chất-Lượng, trọng-lượng cải-tiến làm căn-bản. Kiên-Trì bền vững đặng tu. Từ nơi Mến-Đạo say-Đạo đến Tỏ-Đạo, khi Tỏ-Đạo liền TỎ-TÁNH. Tánh kết-hợp dung-hòa Là: TÁNH BÌNH-ĐẲNG, Tánh tự-cao tự-mãn là tánh bất-bình-đẳng. Tánh Thọ-Ngã là tánh Phân-biệt dị-biệt bất-bình-đẳng, vạn-pháp bình-đẳng là PHẬT-PHÁP, vạn-pháp bất-bình-đẳng MÊ-LẦM, Tâm Bình Pháp Bình, Tánh Bình thời THUẬN Pháp, tánh Bất-Bình đều nằm nơi NGHỊCH pháp. Bậc tu đến căn-bản Bình-Đẳng Tánh-Trí phải tận-lực Công-Năng, đầy-đủ Công-Đức, giải-tỏa sạch Nghiệp trơn liền cặn-bã. Chẳng khác nào: Ly-Nước sạch cặn-cáu đương nhiên nước trong, không thể dùng hiểu biết mà chu-đáo Bình-Đẳng Tánh-Trí đặng. Khi Tu-Đạt Bình-Đẳng Tánh-Trí, lúc bấy giờ mới bước vào DIỆU-QUANG SÁT-TRÍ. Bình-Đẳng mới có Diệu-Quang, bình-đẳng cùng Diệu-Quang chung một THỂ của Bồ-Tát chứng-Thị. Trong giai-đoạn nầy Đức Thế-Tôn Ngài dạy Bồ-Tát phải Tu BÁT-NHÃ BA-LA MẬT-ĐA khỏi lâm Thọ-Ngã Giả-Tưởng, chấp trước vướng lầm-mê, Bát-Nhã-Trí là cơ bản Diệu-Quang, có Diệu-Quang mới thu-nhận Diệu-Pháp sở-đắc ĐẠI-VIÊN CẢNH-TRÍ, nhiếp thu bá-thiên vạn-trí về NHẤT-THIẾT-TRÍ. Bất-Khả Tư-Nghị duy chỉ CÔNG-NĂNG CÔNG-QUẢ Tu-Đạt mà thôi.
 Sự-Vật-Hóa chỉ có Bậc Diệu-Quang rõ nhìn-nhận, đến bậc Đại-Viên Cảnh-Trí chu-đáo tận-tường, ngoài ra chỉ đọc-tụng tán-tụng, tựa như các cánh Sen trôi theo giòng nước, chưa biết cánh Sen nọ nó trôi về đâu. Vì sao? -Vì tất cả đều Vô-Ngã. Vũ-Trụ Tam-Thiên thảy đều Vô-Ngã, chúng-sanh đến chư Thánh-Thần đều Vô-Ngã, thảy thảy đều Hữu-Sanh Hữu-Tướng, Hữu-Hóa Hữu-Danh, Hữu-Hóa hữu-chứng, hữu-chứng hữu-tri, hữu-giác, Thị-Chứng Chứng-Thị không ngoài Thân-Tâm Sự-Vật-Hóa, thì thử hỏi nơi thị chứng phải chăng, Pháp bất-khả-đắc tại sao công-nhận đắc, lầm-lạc nơi bị-hóa hóa đắc chăng? Bậc tu Phật phải tu Bát-Nhã, Hành-Thâm Bát-Nhã, trơn liền không hóa chẳng sanh, không Giác Chứng-Thị Giác vậy.

NHƯ THẾ NÀO LÀ SỰ-VẬT-HÓA?
 Vạn-Vật đến Thân-Mạng thảy đều: VẠN-PHÁP DIỄN-HÓA, nhịp-nhàng sanh-diệt, diệt-sanh thế-hệ diệt-sanh nơi vạn-pháp, sanh-diệt vốn vạn-pháp diễn-hóa mà ra. Chúng-Sanh Thọ Thân-Tâm Tứ-Đại nơi vạn-pháp, lầm nhận chúng-sanh sống-chết, nào hay biết LIỄU-SANH thay đổi vạn-pháp đổi thay phải bị theo SỰ-VẬT-HÓA làm đường dây Sanh-Tử. Từ Sự-Việc Lý-Sự trở thành Lý-Trí-Hóa mà trụ-chấp từng giai-đoạn lầm-lạc, nên chi khi qua lầm-lạc mới hay chính mình lầm-lạc. Sự lầm-lạc nơi sự-việc, sự làm ăn cùng nói năng lầm-lạc. Sự Đi-Đứng Nằm-Ngồi, chướng-ngại nhau trở thành Pháp-Giới lầm-lạc với nhau. Lý-Sự Nhân-Cách Điạ-Vị khác-biệt chưa thông-cảm nhau lầm-lạc, gây-hấn lầm-lạc, trở thành Nghiệp, trở nên hận thù ghét bỏ nhau, có hằng-hà sa-số Pháp-Giới vô-biên vô-lượng Pháp-Giới nơi SỰ hình-thành. Nếu Thân-Tâm trơn liền không mắc-miếu Pháp-Giới liền GIÁC-NGỘ CHỨNG-THỊ PHÁP-GIỚI, trở thành Bậc Đại-Diện Quang-Sát Pháp-Giới gọi là DIỆU-QUANG SÁT-TRÍ. Nhưng tai-hại thay Nhân-Vật, Thiên-Vật cho đến Thiên-Thần Thánh-Hóa thảy đều có Hữu-Sanh Hữu-Tướng gọi là có Thân-Thể Con-Người, đứng nơi Nhân-Vật. VẬT-HÓA là PHÁP-THÂN, nên Thân-Tâm kia trở thành vướng nơi CẢNH mà sống, sống không ngoài SẮC-TƯỚNG gọi là VẬT-HÓA HỮU-SANH, thành thử nó phải quay cuồng nơi Pháp-Hóa, Pháp-Sanh, Pháp-Diệt. Các bậc tu tu mãi nơi Sanh-Diệt thấu rõ Diệt-Sanh, không còn quan-niệm gây-cấn sanh-diệt, liền Tỏ-PHÁP Tỏ TÂM Tỏ HÓA. Lúc tỏ Hóa nương nơi Hóa, Y-CHỈ lời Phật dạy để tu-hành, TÍN-NGƯỠNG KIÊN-TRÌ CHÍ-DŨNG. SỰ-VẬT-HÓA tận-thấu là ĐẠI-VIÊN CẢNH-TRÍ.

NAM MÔ TỰ TẠI VƯƠNG BỒ TÁT

error: NAM-MÔ A-DI-ĐÀ-PHẬT
Phap Tang Phat Giao Viet Nam Pháp Tạng Phật Giáo Việt Nam Phap-Tang Phat-Giao Viet-Nam