GIÁO PHÁP
BÀI THỨ HAI MƯƠI HAI
BÀI THỨ HAI MƯƠI HAI
PHÁP-THÍ là một PHÁP trong vấn đề ĐỒNG-NHẤT, trùm khắp TAM-THIÊN của TỐI-THẮNG DIỆU-ÂM và CHƯ PHẬT, chung gồm NHƯ-LAI-TẠNG Diệu-Dụng không ngừng với đích đưa Chúng-Sanh TỰ-BIẾT, liền thoát Trần-Lao thấu-đáo HÀNH-DỤNG NHƯ-LAI không có sự Kín-Nhiệm, nó lại làm cho THÂN-TÂM Tịch-Tịnh, chẳng còn Tập-Nhiễm mà thâm nhập BẢO-PHÁP NHẤT-THỪA, đặng nghe TẠNG-VƯƠNG-PHẬT, để đoạt CHÁNH-GIÁC.
Do lẻ ấy nên Bậc ĐÃ-BIẾT từng cấp mà làm BỒ-TÁT hay BỒ-TÁT MA-HA-TÁT, đã từng Nghe, Biết nhiều ít, liền Phát-Nguyện Hộ-Trì PHÁP-THÍ.
Không nhàm chán, không tiếc rẻ, không Chấp-Thủ, không Danh-Giả, chẳng lìa Danh-Giả. Không quán TỰ-TẠI, chẳng lìa TỰ-TẠI. Vì tất cả Hạnh-Nguyện đã biết rõ sự HÀNH-DỤNG NHƯ-LAI vẫn không Chấp-Thủ, PHẬT -PHÁP BA ĐỜI đang diễn nói, nên Pháp-Thí Cúng-Dường không ngừng để cho mạch lạc NHƯ-LAI-TẠNG chẳng dứt đặng trọn vẹn ĐỒNG-ỨNG.
Còn Bậc Khởi-Tâm Pháp-Thí, hay tỏ lòng Pháp-Thí, hoặc Phát-Nguyện Pháp-Thí cùng với TÂM-Ý xây đắp Đạo-Tràng. Những Bậc như vậy thì A-Tăng Kỳ-Kiếp cũng đã tu-hành nên ngày hôm nay mới có CĂN-LÀNH, đồng HƯỞNG-ỨNG, đồng BỔN-NGUYỆN ĐỘ-SANH chung, lại đồng sự Hướng-Dẫn, đưa người qua từng lớp PHÁP-GIỚI để phá VÔ-MINH, gọi là trùm khắp ĐỒNG-ỨNG PHÁP-THÍ vậy.
Một trong BA BẬC trên chẳng khác nào:
Có một QUỐC-VƯƠNG kia, vì tấm lòng BÁC- ÁI cùng khắp, thương DÂN-GIẢ trong nước chẳng khác thương CON, thường nhìn thấy sự nghèo túng của DÂN, đến sự mong muốn cứu giúp của VUA. Ngày nọ cho mời các QUAN đến bàn những cần thiết nơi nhu cầu khai thác cho DÂN để giải ách khổ, bèn khai thông ĐƯỜNG CÁI, ĐẮP MƯƠNG ĐẬP, MỞ TRƯỜNG HỌC… HÀNH-DỤNG NHƯ-LAI cũng thế.
Phần các QUAN lãnh chỉ-thị và cuộc sắp đặt của NHÀ VUA. TIN-VÂNG-KÍNH, do lòng TIN-VÂNG mà hãnh diện được gặp BẬC MINH-ĐẾ. Nhờ vậy nên phụng-sự ngày đêm không nhàm – chán. Chẳng vì lợi riêng cho Mình mà vì MINH-ĐẾ. BỒ-TÁT Pháp-Thí cũng vậy.
Đến DÂN-GIẢ trong nước hay xóm làng, có nhiều Bậc hiểu biết và nhận xét: Những MƯƠNG-ĐẬP CÔNG-LỘ của VUA-QUAN đưa lại sự ích-lợi cho Quần-Chúng. Do đó biết Tự-Trọng giữ-gìn CỦA CÔNG chẳng bao giờ phá-hoại.Đồng nói cho tất-cả được hiểu, được biết. Khi mọi người nhận lãnh liền Khởi-âm Quý-Trọng TIN-VÂNG, hướng về VUA-QUAN chiêm-ngưỡng tỏ lòng ĐỒNG-NHẤT để Báo-Ân Vua. Cùng Tín-Tâm Pháp-Thí, Phát-Nguyện Pháp-Thí, Chung cùng Pháp-Thí không sai với NHẤT-THỪA HÀNH-DỤNG NHƯ-LAI-TẠNG cả.
Vì lẻ ấy nên:
Từ VÔ-THỦY đến nay, không mấy ai mà chẳng muốn TÂM-TÁNH hiền-lành, Thiện-Căn ĐẠO-ĐỨC. Do đó họ đồng nhau TÁN-THÁN CHƯ PHẬT cùng THÁNH-TĂNG không ngừng. Làm cho nền tảng ĐẠO-PHÁP khỏi Diệt-vong, càng ngày càng thịnh-vượng Đạo và Đức.
PHÁP-THÍ có MỘT. Nhưng bởi trình-độ nó chia ra rất nhiều Bậc, chung lại chỉ có: TIN-ĐẠO HIỂU-ĐẠO và BIẾT-ĐẠO cùng Nhất-Tâm Pháp-Thí CHÂN-CHÁNH làm căn-bản mà thôi.
BẬC TIN-ĐẠO: Họ chỉ biết khen Công-Đức PHẬT Từ-Bi Hỷ-Xã Hiền-Lành Đạo-Đức. Khiến cho tất-cả kẻ nghe đều được ưa thích TÔN-SÙNG, CHIÊM-NGƯỠNG, LỄ-BÁI, CẦU-KHẨN làm cho Tâm nhẹ-nhàng thưa-thới hiền-hậu cầu mong CHƯ PHẬT cứu-độ.
BẬC HIỂU-ĐẠO: Bậc ấy cũng đã từng được nghe Pháp-Thí chẳng lìa bỏ các Hạnh tu niệm Chiêm – Ngưỡng Lễ – Bái và đã kiên-dũng đánh đổi tu nhiều hơn Bậc TIN-ĐẠO.
VÌ lẽ có nên được hiểu rõ sự ích-lợi của TU PHẬT, cốt yếu SỮA-TÁNH TU-TÂM lập nền Đạo-đức chung, HẠNH-KIỂM chẳng thiếu. Bằng thiếu sót TÔN-CHỈNH đó khó thành-tựu mỹ-mãn.
Bậc Hiểu-Đạo và Biết các Pháp chính là tầm quan-trọng cho kẻ tu, còn TÁNH-TÌNH làm nguồn gốc, những hậu-quả CHỊU-BÁO CHÁNH-BÁO không sai. Nó tỷ như Bóng với Hình, như tấm gương soi mặt. Nếu Hình chạy thì Bóng chạy. Còn mặt nhăn, nơi gương soi vẫn nhăn theo, nào sai khác?
Bậc Hiểu-Đạo Chân-Chánh, họ vừa Pháp-Thí lại vừa TỰ sửa chữa. Họ căn dặn nói năng sự nguy hại của TÁNH xấu-xa phức-tạp cho nhiều kẻ chừa bỏ, họ liền chừa bỏ. Họ thuyết – giải những ý-nghĩa chân-chánh, họ liền nương theo những điều Chân ấy mà sửa trị tu-tập.
Pháp-Thí là một Pháp Tuyệt-Mỹ, vừa dạy cho mọi kẻ tu hành, mà chính cũng dạy cho mình tu-tập. Nó công-dụng trong Hạnh-Nguyện Hiểu-Đạo để BIẾT-ĐẠO. Mà chính kẻ nghe Pháp-Thí thích thú hiểu biết kiên sợ. Từ NGẠ-QUỶ, SÚC-SANH, ĐỊA-NGỤC Tánh kẻ ấy sửa đổi TÂM-TÁNH, ĐẠO-HẠNH trong một thời liền Chánh-Báo NHÂN-THIÊN. Thật là Cứu-Cánh từ BA Đường-Ác đến CÕI-TRỜI hay CÕI NGƯỜI sung-sướng.
BẬC BIẾT-ĐẠO: Chính Pháp-Thí là nòng cốt để đưa tất cả vào con đường TRI-KIẾN GIẢI-THOÁT, nên chi Bậc ấy dùng tất-cả Pháp chỉ dạy phương-tiện Đạo. Lại từ hàng Tiểu-Thừa lần đưa cho họ lên Đại-thừa. Từ Tiểu-Căn eo-hẹp làm cho Phát-Nguyện thù-thắng Tâm-Ý rộng-rãi mà đặng Thượng-Căn Tu-tập thông-thái.
Bậc ấy lại dùng Lời Pháp rành-mạch Quyết-Định nói kẻ tu-hành lập Tâm xảo-trá tuy biết Pháp-Thí nương Đồng-Ứng Tam-Thế, mà Tự mình chẳng chịu SỬA-TÁNH của mình, làm cho TÁNH-TƯỚNG đều phản nhau mà Pháp-Thí thì gọi là Ngụy-Thuyết Giả-Thuyết. Nó chẳng khác nào CON CỌP GIẤY. Họ chỉ nói năng Hùng-Biện To-Lớn Kềnh-Càng, nhưng ruột chứa đầy THAM-VỌNG, dù có thành-tựu chăng cũng không ngoài BA ĐƯỜNG-ÁC. Vì sao? Vì BIẾT sự Chân-Thật TÂM-TÁNH là những hậu quả của Bậc tu-hành. BIẾT sự xấu-xa thâm nhập ảnh -hưởng nơi CHÁNH-BÁO và CHỊU-BÁO. Pháp tuy Bình-Đẳng nhưng sự CHÁNH-NGỤY Thụ-Báo rất TƯƠNG-XỨNG, ban hành đúng theo SỞ-NGUYỆN. Lại THẬT-BIẾT chẳng khác nào chọn HẠT GIỐNG để gieo trồng CHẮC – LÉP thành cây trái của CHƠN-TÂM.
Do thế nên mới khuyên can từ buổi ban đầu phải Phát-Nguyện Nhất-Tâm Chơn-Chánh để tu. Sau đặng TỎ-PHÁP Chân-Chánh màTHUYẾT-PHÁP cũng Chơn-Chánh. Kẻ được NGHE Pháp-Thí nương nhờ Chánh Đáng Phước – Điền đó mà TRỌN Pháp. Hoặc giả Chư LONG-THẦN HỘ-TRÌ CHÁNH-PHÁP làm cho kẻ Nghe được An-toàn, đến lúc kẻ ấy ra về đương nhiên thích-thú ghi nhớ mà SỬA-SAI y như Bậc đã THÍ-PHÁP. Vì sao? Vì Bậc ấy xây-dựng CHÁNH-PHÁP.
Bậc tu nên luôn luôn giữ mức Chân-Thật, mức Chân-Thật ấy có nghĩa: KIỂM-ĐIỂM TỰ-TÁNH sửa sai những gì mọi người chẳng ưa-thích, những gì làm mất Tác-Phong Đạo-Hạnh và tất-cả mọi kẻ không chịu, chớ nên làm đến. Dù cho Bậc Tu Trí-Tuệ Thiền-Định hay Thông-Đạt chăng nữa chớ nên dùng Hành-Vi Phi-Pháp. Nếu dùng nó thì Pháp-Thí chẳng tròn sự TÍN, trái lại không được Hộ-Trì TIN-VÂNG của kẻ Nghe Thọ-Pháp.
Nếu Bậc trọng lượng hay gieo trồng Pháp-Thí, từ lời nói đến việc làm đi đôi với nhau như NHÂN – THỪA hay THIÊN-THỪA mà đặng trọn vẹn. Những Bậc như vậy, dù cho Pháp-Thí lớn nhỏ không đáng kể, liền được rất nhiều kẻ lãnh-hội TIN-VÂNG lời VÀNG làm trọn. Còn hơn kẻ nói nhiều Pháp lớn mà Phẩm Hạnh chẳng tròn, Vì sao? Vì Pháp-Thí cần sự TIN để mà tu sửa, chớ chẳng phải SỢ để mà sửa tu.
Đối với Bậc TIN-PHẬT nương tựa vào Đạo để: TIN-ĐẠO tu trong một thời đến HIỂU-ĐẠO và sau sẽ TỎ-NGỘ mà BIẾT-ĐẠO làm Hạnh-Nguyện trọn vẹn đặng Chư Phật Thọ-Ký thành PHẬT. Một trong BA giai-đoạn ấy chẳng khác nào: Những THƯỜNG-DÂN HÀNH-GIẢ kia tuy chưa gặp đặng NHÀ VUA. Cũng như: Bậc Phát-Nguyện tu chưa gặp PHẬT, nhưng vẫn Nhất-Tâm chiêm-ngưỡng, Đồng-Ứng Pháp-Thí, Đồng Sửa-Sai để cho Bậc dưới TIN-VÂNG lãnh Pháp-Thí. Làm cho DUYÊN-PHẬT mỗi ngày càng thêm phồn-thịnh.
LẠI NHƯ: Bậc DÂN-GIẢ một lòng tôn trọng VUA QUAN gìn giữ CỦA CÔNG như của mình. Và bày tỏ sự ích-lợi xây-đắp khai -thác, cùng nhau thân cận giúp-đỡ thương-mến. Làm cho tất-cả vui thích Bảo-Tồn nhiều hơn Sứt-Mẻ nên xóm làng phồn-thịnh trong nước giàu sang khỏi nạn đói khổ.
Do lẻ ấy NHÀ VUA cảm mến, các QUAN khâm-phục lời nói và sự BẢO-TỒN của DÂN-GIẢ chân thật. Bèn ý định tâu cùng NHÀ VUA đem vàng bạc hàng lụa thăng-thưởng cho DÂN. NHÀ VUA liền CHẨN-Y và phong QUAN-TƯỚC cho Bậc CHÂN-CHÁNH PHÁP-THÍ. Sau NHÀ VUA THĂNG-HÀ, trong nước chọn HIỀN-THẦN kế vị. Bậc Chánh-Đáng đặng TẤN-PHONG làm VUA.
Sự tu-hành tuy nhiên buổi ban đầu kẻ tu mơ-màng vì chưa hiểu thấu nơi vi-diệu của các Pháp. Nhưng nó có một QUYẾT-ĐỊNH TƯƠNG-XỨNG đối với Bậc có Công-Năng tu-tập mà bồi đắp lại rất xứng đáng không sai. Do đó nên các Bậc mới phát BỒ-ĐỀ-TÂM Nguyện mà cầu DIỆU-QUẢ, lại dùng Pháp-Thí làm HẠNH-NGUYỆN ĐỘ-SANH. Lấy Công-Đức xây đắp Đạo-Tràng, kiểm điểm để Sửa TÁNH lần tiến-bộ.
Từ nơi TIN-ĐẠO để được sự HIỂU-ĐẠO và lần đến TỎ BIẾT-ĐẠO. Những Bậc tu Chân-Chánh luôn luôn họ Tự thương lấy họ, và họ cũng thương khắp mọi người. Vì lòng BÁC-ÁI VỊ-THA vốn Sẵn nơi Đạo-Tràng Tôn-Chỉnh của Bậc NHẤT-TÂM mới lần lượt Pháp-Thí. Bậc ấy họ xem xét thấy rõ, biết tận từ Nghiệp-Căn của kẻ nghe Pháp mà Pháp-Thí vừa nơi ý muốn của họ, khiến cho kẻ nghe thích-thú mừng-rỡ đặng ích-lợi tu sửa tiến-bộ.
CÒN BẬC NGHE PHÁP LÀM THẾ NÀO LÃNH-HỘI?
Bậc tu-hành có BỐN THỜI-KỲ nghe pháp:
THỨ NHẤT gọi là: MẾN-ĐẠO nghe pháp.
THỨ NHÌ gọi là: SAY-ĐẠO nghe Pháp.
THỨ BA gọi là: HIỂU-ĐẠO nghe Pháp và Tập Pháp-Thí.
THỨ TƯ gọi là: BIẾT-ĐẠO nghe Pháp và Pháp-Thí.
Một trong BỐN THỜI-KỲ, Thời nào cũng chẳng ngoài Siêng-Năng, tu không Dừng-Trụ, chẳng Chấp-Pháp, lìa BỐN-TƯỚNG để GIẢI-THOÁT. Nhưng trọng yếu của nó mỗi một Thời có mỗi đặc-tánh một khác tùy theo Nghiệp-Thức mà diễn hành lừa dối kẻ tu. NÊN CHI: Càng tu khá chừng nào, lại càng thịnh-trọng suy-ngẫm từng vi-tế chừng nấy.
KHÔNG KHÁC: Kẻ THỢ CHẠM kia, càng chạm đến chỗ thành hình bao nhiêu, lại càng cẩn-thận những đường cong tỷ-mỷ. Bậc tu PHẬT cũng vậy.
ĐÂY NÓI VỀ BẬC MẾN-ĐẠO:
Bậc MẾN-ĐẠO chính là bậc khởi đầu để tu-hành. Nó thường cản trở vì NGHIỆP-THỨC, cho nên: Từ Công-Phu đến khi nghe Pháp-Thí, trong mọi việc tu-hành nó đều Tự sanh ra TÁNH biếng-trễ, thờ-ơ mỏi-mệt, do dự hay buồn ngủ. Nó tùy theo mỗi người mà lôi kéo, tùy theo mỗi Gia-Cảnh làm cho trễ-nãi việc tu.
Nếu Mến-Đạo mà cố-gắng chống trả với Nghiệp-Thức, có Quyết-Định tiêu dẹp nó, thì con đường Hiểu và Biết không xa, mà đặng TRI-KIẾN GIẢI-THOÁT.
Bằng chẳng qua nổi thì phải chịu nó điều-khiển Sanh-Tử đến MUÔN-TRIỆU KIẾP, gọi là Tiểu-Căn hay Nặng Nghiệp, thật uổng một Kiếp NHÂN-SINH.
NÓ CHẲNG KHÁC MẤY. TRONG THỜI CÒN PHẬT ĐANG THUYẾT-PHÁP Thời ấy: Có một TRƯỞNG-GIẢ kia, ngoài 70 tuổi nghe pháp ngứa – ngáy cựa-quậy ngồi không yên, sau rồi ngủ tại HỘI-TRƯỜNG.
Còn một Ông chừng 17 tuổi chăm nghe, mặt sáng rỡ hào-hứng. PHẬT chỉ trong Hai vị mà nói rằng:
Kìa các ông xem: Trưởng-Giả tuy đã già, nhưng khi nghe thuyết-Pháp lại ngủ, vì Tiền-Kiếp Trưởng-Giả đó là Con RỒNG, chưa đặng nghe Pháp bao nhiêu, nên Nghiệp-Thức VÔ-MINH che khuất làm cho không nghe đặng Pháp.
Còn Bậc kia tuy tuổi hãy còn nhỏ, nhưng đã từng nghe đến pháp, mà cũng đã từng phá qua các trở-lực của VÔ-MINH, nên Nghiệp-Thức chẳng làm chi đặng. Mới được nghe Pháp, mới đặng ngồi yên, ngày gần đây sẽ Chứng VÔ-SANH cùng TRI-KIẾN GIẢI-THOÁT.
NÓI VỀ BẬC SAY-ĐẠO:
SAY-ĐẠO chính là Bậc đang phá Nghiệp-Thức VÔ-MINH. Cầu sự tu-hành làm vai chính, dùng Thế-Gian để phụ thuộc. Bậc ấy ưa nghe thuyết-Pháp, thích thú LỄ-BÁI ĐẠO-HẠNH. Công-Phu Thiền-Tọa hay tìm hiểu Phật-Pháp. Họ có thể đánh đổi những gì để cầu DIỆU-QUẢ. Thường những Bậc nầy quá SAY đâm ra MÊ-TÍN.
Nếu gặp THIỆN-TRÍ-THỨC dung-thông chỉ bày thật là quý vô kể. Chẳng khác nào: Kẻ mong ra khỏi khu rừng mà gặp đặng người biết lối ra. Bằng không gặp đặng Bậc Chân-Chánh thật là nguy-hại. Nhưng lỗi ấy: Không phải kẻ mong đi, mà chính do người dẫn lối.
Trên căn-bản SAY-ĐẠO tu để HIỂU-ĐẠO đồng với BIẾT-ĐẠO là một đường tu rất tốt. Nếu không SAY-ĐẠO thì chẳng bao giờ TỎ-NGỘ HIỆN-GIÁC. Nếu chẳng SAY-ĐẠO thì không bao giờ Thâm-Nhập TẠNG NHƯ-LAI, nên cần SAY-ĐẠO.
Trong thời kỳ SAY-ĐẠO có hai lối tu:
Một là TÍN TÂM CHIÊM NGƯỠNG.
Hai là TÂM TÍN-NGƯỠNG, có Tự-Tánh tìm Chân-Lý Phật-Pháp mà tu.
Bậc TÍN-TÂM CHIÊM-NGƯỠNG tu bằng TIN Phật, đọc tụng, Lễ-Bái, lấy tất cả tâm chí tinh hoa TIN Phật, gìn giữ GIỚI-HẠNH đúng-đắn, lập THIỆN-CĂN vững, TỪ-BI HỶ-XÃ, BỐ-THÍ, TRÌ-GIỚI cùng NHẪN-NHỤC. Những Bậc tu như vậy cũng được HIỂU và BIẾT-ĐẠO Mầu-Nhiệm Cứu-Cánh về CÕI PHẬT.
Còn bậc TÂM TÍN-NGƯỠNG, tìm Chân-Lý TỰ-TÁNH để mà tu, nhưng khi coi KINH chớ nên học thuộc vì BỊ-BIẾT. Lúc được nghe thuyết Pháp chớ suy nghĩ riêng nơi mình mà khó nhận thức được trọn THỜI pháp.
Nên lìa bỏ những cái Hiểu-Biết của mình để trừ LÝ-CHƯỚNG đặng lãnh cái Hiểu-Biết của Bậc Chỉ Dạy. Bằng cần dùng theo sự Hiểu của Mình là phải mà Thọ-Chấp thì không tiến-bộ. Vì sao? Vì LÝ-CHƯỚNG sẽ đem lại cái SỰ -CHƯỚNG nên khó tu. Nó cũng gọi là NGHIỆP-CHƯỚNG, ngăn cản của sự SAY-ĐẠO vậy.
Từ nơi SAY-ĐẠO đến mức Hiểu-Đạo nên xa lìa BẢN-NGÃ, chớ vội cho mình ĐÃ-HIỂU, vì chỗ HIỂU đó cũng có 8 vạn 4000 Bậc để lần đến BIẾT.
Khi đến giai đoạn BIẾT-ĐẠO lại càng thịnh-trọng từng vi-tế chu-đáo hơn. Vì sao? Vì khi Nghi-Chấp đến đâu thời Phá-Chấp liền Hiểu-Biết đến đó. Do lẻ Phá-Chấp đến KHÔNG-PHÁP hoặc giả nơi KHÔNG vẫn SẴN/CÓ. Mà ngược lại chính BẢN-NĂNG chưa có một mảy may nào về CHÂN-CHÁNH HOÀN-MỸ cả.
Nên chi khi BIẾT-ĐẠO chẳng xa lìa PHÁP-THÍ, chẳng e ngại nơi Chấp hoặc Lìa Chấp, miễn là HẠNH-NGUYỆN đầy-đủ tròn khắp, cần nương theo câu: NHƯ-LAI VÔ-BIÊN THỀ-NGUYỆN – SỰ.
Đối với sự tu-hành hay đối với Phẩm CÔNG-ĐỨC nó rất Thọ-Xứng. Do chỗ Công Thọ-Xứng ấy mà các Bậc tu-hành mới CẦN TẠO và CỐ TẠO để đặng TRI-KIẾN GIẢI-THOÁT HOÀN-TOÀN chẳng còn Tập-Khí Sanh-Tử.
Bằng ngồi yên mà suy nghĩ hay nương tựa nơi mơ-màng CẦU-BÁO, thì nó có đặng chỗ BÁO chăng cũng in như sự mong cầu đó chớ không hơn kém. Nên đem tất-cả LÝ-SỰ ĐỒNG-SONG KHÔNG CHẤP-TRƯỚC để CẦU liền đặng Trọn-Vẹn như Ý-NGUYỆN. Nên những Bậc tu-hành mong cầu nghe Pháp, hay mong sự thành-tựu, thời cũng nên tỏ ra TỰ – TẠO một THÙ-THẮNG CÔNG-ĐỨC để CẦU. Chớ nên Thử-Thách mà Cầu, chớ nên Lợi-Dụng để Cầu, chớ nên đem Tâm Hiện-Hữu mà Cầu, thì con đường GIẢI-THOÁT khó đến vậy.
NAM-MÔ TỐI-THẮNG DIỆU-ÂM PHẬT
