GIÁO PHÁP
BÀI THỨ HAI MƯƠI
BÀI THỨ HAI MƯƠI
TẤT-cả PHÁP cùng PHÁP-TÁNH vốn Bình-Đẳng Viên-Dung Bất-Nhị. Vì Bất Nhị nên không chỗ chỉ hay thêm bớt, tăng-giảm nó đặng. Duy dụng tâm-thức nhận-định nơi: NGHE-THẤY-BIẾT để quan-sát Bản-Năng nó THƯỜNG-CÒN BẤT-BIẾN mà thôi.
Bởi Pháp tròn khắp viên-dung và Bình-Đẳng như vậy nên chi một chúng sanh đặng CÁI NGHE, thời vạn chúng-sanh đồng có CÁI NGHE. Một chúng-sanh đặng CÁI THẤY-BIẾT, thời vạn chúng-sanh đồng có CÁI THẤY-BIẾT chẳng sai khác.
LẠI NỮA: TÁNH PHÁP thì Vô-Ngại, tùy-thuận không phân-biệt. Nó CÓ-SẴN từ lâu, nó vẫn: VÔ-THỦY VÔ-CHUNG VÔ-LƯỢNG cùng VÔ-BIÊN-XỨ, nó BẤT-ĐỘNG.
CHỚ NÊN CHỈ CÁC PHÁP LÀ: NĂM, THÁNG, NGÀY, GIỜ, hoặc HẠN LƯỢNG cho nó để kiểm điểm nó bao nhiêu. Vì sao? Vì nó VIÊN-TỊCH, không thể dùng Văn-Tự hay ngôn-thuyết, hoặc Khởi hay Nói mà BIẾT nó đặng. Nó vượt tầm lý-luận như vậy khó mà thấu. Dù cho có Bậc dùng ĐẠI-TRÍ-TUỆ cũng chẳng đặng chi, bất quá là PHƯƠNG-TIỆN chơi thôi. Duy nhất SỞ-ĐẮC rốt-ráo tận cùng mới khen tặng tán-thán nó đặng.
Các Pháp đã viên-dung còn cung-đốn cho tất cả bậc tu-hành chẳng thiếu-sót. Giữa thời nào cũng vậy, miễn là bậc ấy có Chí-Nguyện cùng TIN vào Tu PHẬT là con đường TRI-KIẾN GIẢI-THOÁT liền đặng toại-nguyện vẹn vừa. Vì sao? Vì Pháp-Tánh nó bất-chấp TỊNH hay BẤT-TỊNH, nó không ngăn-ngại tất-cả các Tông-Phái hay Pháp-Môn nào, nó lại không phân-biệt Tà-Chánh, Nội-Ngoại, chẳng kể Thời-Gian và Không-Gian. Nó chỉ nương theo SỞ-NGUYỆN mà cung đốn vẹn-vừa chẳng thiếu-sót. Do vậy mà thời nào tu cũng đặng như ý-nguyện.
Pháp-Tánh nó có đặc-điểm Tự đưa nhiều Bậc để TỎ-BIẾT Tánh nó. Lại không từ chối nâng-chiều từng ly từng tí theo ý-muốn của mọi kẻ để họ đặng thích-thú vẹn-vừa. Vì vậy nên mới tự sanh ra nhiều Pháp chung và riêng, nên gọi là: PHÁP-GIỚI.
Pháp-Tánh rộng-rãi cùng khắp tất-cả TAM-THIÊN ĐẠI-THIÊN THẾ-GIỚI, nó tùy theo mỗi Giới mà cung-cấp mỗi Cảnh, gọi là CẢNH-GIỚI. Nó cũng tùy theo sự nhu-cầu lớn, nhỏ, thanh, thô, tế-nhị mà THỊ-HIỆN in-tuồng CÓ để cho vẹn-vừa theo sở-cầu như thật. Tánh-Pháp thật tuyệt-mỹ sự Thị-Hiện ban cho từng lớp, từng Trí-Tuệ, từng Hiểu-Biết, nó cứ theo trình-độ mà cung-đốn vừa theo ý-muốn chẳng sai mảy may nào cả.
VÍ NHƯ: Kẻ muốn cầu lấy điạ-vị hay danh-giá thì tự học một thời-gian đặng địa-vị cùng danh-giá tùy mức vẹn-vừa. Nhưng kẻ ấy vì quá đà tham-muốn, bị Pháp-Tánh chướng đối để cho TỰ-BIẾT nơi tham muốn ấy, dạy cho rõ Pháp mà kinh nghiệm Tỏ-Tánh, đó là Tánh-Pháp chịu cho soi biết. Nhưng kẻ ấy vì vô-minh che-mờ, lại than phiền khổ-sở, trách-móc số phận Trời Đất, Tánh-Pháp vẫn nương-chiều trong sự than-phiền trách móc ấy in tuồng như thực. Đến khi kẻ ấy hết buồn phiền, tự cho đó là MA phiền-não, Pháp-Tánh liền chịu là MA phiền-não.
NHƯ: Kẻ muốn cầu trong SÁT-ĐẠO-DÂM, trong một thời-gian hành-sự SÁT-ĐẠO-DÂM cũng đặng thú-vị vẹn-vừa. Nhưng kẻ ấy chìm-đắm quá tham-muốn, bị Pháp-Tánh chướng-đối để cho vì Sát-Đạo-Dâm quá đà tham-muốn ấy, dạy cho rõ Pháp mà kinh-nghiệm Tỏ-Tánh, đó là Pháp-Tánh chịu cho Soi-Biết. Nhưng kẻ ấy vì vô-minh che, lại than-phiền khổ sở trách-móc số-phận Trời-Đất, Pháp-Tánh vẫn nương-chiều trong sự than-phiền trách-móc ấy in-tuồng như thực, đến khi kẻ ấy hết buồn-phiền tự cho là NGHIỆP Pháp-Tánh liền chịu là NGHIỆP.
NHƯ: Có bậc muốn cầu ưa-thích về THIỆN-CĂN, lập Đạo-Đức làm căn-bản sửa đổi để tu hành, tùy theo Sở-Nguyện tu tại-gia hay xuất-gia, hoặc xây cất AM-CHÙA-MIẾU-VÕ để cầu Phước hay cầu TRI-KIẾN GIẢI-THOÁT chẳng hạn, thời pháp-tánh thảy đều nương theo tất-cả sở-cầu mà cung-đốn chẳng thiếu sót, vẹn-vừa. Nhưng quá đà cũng vẫn bị chướng-đối của Pháp-Tánh để cho tự-biết vì tham muốn, dạy cho rõ Pháp mà kinh-nghiệm Tỏ-Tánh Tỏ Biết cùng Soi-Biết. Nhưng vì vô-minh che-mờ chẳng hiểu-biết, lại than-Phiền mơ-màng trách-móc, Pháp-Tánh vẫn phải chịu và cũng in-tuồng có thực. Đến khi bậc ấy hết phiền trách thì tùy theo các Bậc ấy nói chi, Pháp-Tánh liền chịu như vậy chẳng sai.
Đó, Tánh-Pháp nó như vậy, nên chi Bậc tu hành theo Pháp-Môn TRI-KIẾN thảy đều dung hòa chẳng nặng-nhẹ trên đường đạo, gìn-giữ mức quân-bình mà tu. Chớ vì Thuận thương Nghịch ghét, chớ vì Thiện cảm Ác thù, nên bình-đẳng TÁNH thời Trí-Tuệ sáng-soi tỏ-tánh Giác-Ngộ. Lại nên xuôi dòng bắt-chước y theo Tánh Pháp để cầu Thậm-Thâm Vi-Diệu Pháp.
PHÁP-TÁNH CÓ SẴN TÁNH NHƯ SAU:
– Pháp-Tánh: Không bao giờ có Cái-Muốn riêng cho nó. Ta nên tu học y như vậy.
– Pháp-Tánh: Nương cái-Muốn của trăm nghìn kẻ khác Muốn, liền sẵn sàng giúp-đỡ theo cái-muốn vẹn-vừa của họ, ta nên tu học y như vậy.
– Pháp-Tánh: Không nên phân-biệt Tà-Chánh, Nội Ngoại, Khinh-Khi, Thương-Ghét, Thuận-Nghịch, Bỏ Lấy. Bình-Đẳng Viên-Dung. Ta nên tu học y như vậy.
Những lối tu như vậy là tu TỰ-TÁNH soi biết để tỏ Pháp-Tánh mà là Hạnh-Nguyện Độ-Sanh rốt-ráo vậy. Bằng chẳng xuôi dòng cứ cố-chấp tu theo TỰ-MUỐN cho mình là phải, dù vô-tình hay cố-ý đã đi ngược lại TRI-KIẾN, chạy theo SANH-TỬ. Vì sao? Vì các Pháp bình đẳng, Phật-Tánh Bình-Đẳng, do không đảo-vọng mà Bình-Đẳng Tánh-Trí. Đặng Bình-Đẳng Tánh-Trí thời mới đặng tỏ-thông các pháp khỏi lầm-lạc Sanh-Tử. Nếu theo ý mê-mờ của mình mà tu thì ý muốn bất Bình-Đẳng, đã bất Bình-Đẳng thời vọng loạn vậy.
Pháp-Tánh nó bình-đẳng viên-dùng độ lượng thù-thắng vô-kể, nó có thể đưa từ phàm phu lên ngang hàng với BỒ-TÁT-PHẬT. Cũng có thể đem BỒ-TÁT-PHẬT vòng quanh theo Lục-Đạo để TRÒN-NGUYỆN ĐỘ-SANH. Vì sao? Vì còn Tập-Khí Sanh-Tử, chưa rốt-ráo.
Pháp-Tánh nó rất tế-nhị tuyệt-mỹ, khả thượng, khả hạ. Nó có thể làm THẦY diễn-hành xuôi-ngược cho kẻ nhiều ước-vọng xa-xuôi ảo-tưởng mà chìm-đắm sanh tử, chịu làm chúng-sanh nơi các Cảnh-Giới gọi là Chúng-Sanh-Giới.
Khi nó làm TRÒ nhưng bậc tu biết bình-tĩnh thuận dòng tìm hiểu dò xét tánh diễn-hành của nó mà tỏ-biết đặng Pháp-Tánh rốt-ráo CHÁNH-GIÁC thời Điều-Ngự nó, gọi là PHÁP-VƯƠNG hay PHẬT chẳng hạn.
LẠI NỮA: CÁI-MUỐN nó chẳng phải là không có hẵn đâu. Nó vẫn Sẵn-Có Cái-Muốn chung cùng tròn khắp Bất-Nhị. Nhưng bởi do Lầm-Muốn, cái muốn riêng biệt gọi là TỰ-MUỐN, cho mình là phải. Nó cứ từ một đến vạn kẻ, mỗi người mỗi kẻ đều có TỪNG CÁI MUỐN của cá-tánh nên trở thành ĐẢO-MUỐN. Còn Pháp-Tánh vẫn tùy-thuận Cái-Muốn cho mỗi kẻ như: Một người Tự-Muốn nhận là Phải, thời Pháp-Tánh nương theo Sự-Muốn ấy in-tuồng có LẼ PHẢI. Đến vạn ức triệu kẻ đều dùng TỰ-MUỐN cố chấp cho là PHẢI, thời Pháp-Tánh đồng nương-chiều tất-cả, đồng cung-cấp tất-cả, thảy đều in tuồng có LẼ PHẢI. Do vậy nên dễ lầm-mê mà TỰ-NHẬN vậy.
Ban đầu khởi-sanh cái TỰ-MUỐN, sau tự-sanh cái THAM-MUỐN, rồi cố thủ tham-muốn về phần mình mà sân-hận lẫn nhau, si-mê theo Dục-Vọng gọi là NGHIỆP. Từ Nghiệp nầy sang nghiệp nọ mà Pháp-Tánh bị Bất Bình-Đẳng nên có thanh-thô, cao-thấp, hơn kém, thành-thử cái NGHE-THẤY-BIẾT bất-đồng, tạo ra muôn-trùng giới-hạn, gọi là PHÁP-GIỚI, cùng CẢNH-GIỚI đến THỤ-BÁO hay CHÁNH-BÁO vậy.
Khi kẻ Mê bị chìm-đắm vào cảnh-giới do cái muốn tạo để pháp-tánh thị-hiện gọi là TƯỚNG-PHÁP. Lại đi phân-biệt TƯỚNG và TÁNH không đồng mà sai-chạy, chớ thật nào ngờ TƯỚNG-TÁNH đều Bất-Nhị (không Hai), nó chẳng khác nào: Hạt giống kia có Sẵn cây và Lá cây nơi hạt giống, chớ chẳng phải đem cây và lá cây ở đâu đến.
Vì vậy nên chi Tướng-Pháp nó vẫn viên-dung đồng bình-đẳng, nó cũng đặng sự nương-chiều theo chúng-sanh muốn mà thị-hiện không phân-biệt, y như Tánh-Pháp cung-đốn cho tất cả đặng vẹn-vừa. Sự cung-đốn nó có thể ban cho tất-cả các vật-dụng quý-báu như: Lưu-ly, pha-lê, xa-cừ, xích-châu cùng mã-não. Sự cung cấp của nó vô kể đặng. Vì từ trên đến dưới, từ trong ra ngoài, từ Địa-Ngục đến Tam-Thiên Đại-Thiên Thế-Giới cùng với QUỐC-ĐỘ và PHẬT-QUỐC không thiếu-sót mảy-may nào cả. Nó là một THÁP-BẢO khó nghĩ bàn đặng. Nó lại tùy theo Trí-Tuệ cùng với sự Hiểu-Biết mà Thị-Hiện thành-hình. Vì vậy nên có Cảnh-Giới phải làm mới có. Có Cảnh-Giới phải Tọa-Định hay Định mới thành. Vì do CĂN-NGHIỆP nặng-nhẹ thanh-thô vậy.
Cái Ý-Muốn mà đến hay cái Sự Làm mà đặng như: Có bậc muốn tu TIÊN-THẦN hay THÁNH-PHẬT thì phải làm theo phương-pháp đúng theo vừa hợp mà thành-tựu Sở-Đắc TIÊN-THẦN THÁNH-PHẬT. Khi đã đặng thì Pháp-Tướng liền thị-hiện y như chỗ Sở Đắc mà có Cảnh Giới hay Quốc Độ vẹn-vừa chẳng thiếu-sót.
Bằng kẻ hung-bạo tà dâm, vọng-ngữ, chém-giết, hận-dành thảy thảy đều có Cảnh-Giới mà phải Chịu-Báo khổ-đau như: Ngạ-Qủy, Súc-Sanh, Địa-Ngục chẳng hạn, không thiếu-sót vẫn vẹn-vừa.
Có sự Thị-Hiện của TÁNH-TƯỚNG-PHÁP đồng song như thế nên Chư Bồ Tát Ngài biết tỏ-rõ sự nguy hại của CÁI MUỐN riêng-biệt mà Thọ Báo cùng Chánh-Báo, lại biết rõ sự tùy-thuận của Tướng-Tánh Pháp sự độ-lượng dung-thông của nó ích-lợi vô-kể mà các chúng-sanh lại TỰ-MUỐN tư riêng thành-thử Sanh-Tử.
NÊN BỒ-TÁT VĂN-THÙ NGÀI NÓI:
“Tất-cả nguồn-gốc mê mờ do TỰ-NGÃ của Tánh chấp-nhận cho mình là PHẢI sinh đua vạy trong CÁI PHẢI hơn thua mà đảo loạn”.
Vì như vậy CHƯ BỒ-TÁT vì BI mà NGUYỆN ĐỘ-SANH, dùng phương-tiện VÔ NGÃ (tức là mình không có CÁI-MUỐN), nương theo CÁI-MUỐN của tất-cả chúng sanh để cứu-giúp làm cho Chúng Sanh tiêu-giảm NGHIỆP MUỐN mà TRI-KIẾN GIẢI-THOÁT TỬ-SANH, đoạt đến Tỏ Tánh Pháp Viên-Dung Bình-Đẳng, không dính-mắc đặng nơi SỞ-ĐẮC tận cùng rốt-ráo Điều-Ngự các Pháp vậy.
NAM MÔ
PHÁP-TẠNG ĐẠI-HẢI-CHÚNG BỒ-TÁT MA-HA-TÁT
TỊNH VƯƠNG
( 08-04 Mậu-Thân 1968 )
PHÁP-TẠNG ĐẠI-HẢI-CHÚNG BỒ-TÁT MA-HA-TÁT
TỊNH VƯƠNG
( 08-04 Mậu-Thân 1968 )
