PHÁP ĐẢNH NHƯ LAI TẠNG

GIÁO PHÁP
BÀI THỨ CHÍN
 PHÁP-ĐẢNH TÙY-THUẬN CHÚNG-SANH THỊ-HIỆN CÁC CÕI PHÁP-ĐẢNH NHƯ-LAI-TẠNG cũng là CÁI-BIẾT tròn khắp Bất-Nhị. Vì Pháp-Đảnh trùm khắp vốn sẵn Bình-Đẳng như vậy, nên tất-cả đều có Cái-Biết không thiếu-sót. Nhưng chỉ vì Tự-Ngã thọ-chấp sai lầm BỜ NGĂN GIỚI-HẠN nên gọi là: Chúng-Sanh-Giới hay Chúng-Sanh. Chớ thật ra Cái-Biết chẳng có Bờ-Ngăn Giới-Hạn thì cũng không có Chúng-Sanh hay Chúng-Sanh-Giới.
 NÊN CHI: Phật đặng Cái-Biết viên-dung trùm khắp Chúng-Sanh Cái-Biết hạn-lượng giới-ngăn .
 Phật Đã-Biết .Chúng-Sanh chưa biết.
 Phật Giác-Ngộ . Chúng-Sanh mê-lầm
 Phật và Chúng-Sanh hơn nhau chỗ Mê và Ngộ.
 Do những lối ngăn-cách như thế nên Pháp-Đảnh vốn thì Nguyên-Sẵn, Cái-Biết chung cùng. Nhưng chúng sanh Tự-Ngã của mỗi Bậc biết riêng tư thành-thử đóng vào khuôn Bị-Biết. Cái Bị-Biết ấy chính là Cái-Muốn từng phần, do cái muốn từng phần đó mà Pháp-Đảnh tùy-thuận theo từng bậc hiểu-biết tạo thành Cảnh-Giới, gọi là Chánh-Báo hoặc Chịu-Báo.
 NÊN PHẬT NÓI: Tất-cả chúng-sanh từ thế-gian hay ly thế-gian hoặc trong Tam-Thiên Đại-Thiên Thế-Giới, thảy đều thọ-lãnh các Cõi mà an trụ. Chỉ vì Cái-Biết riêng tư ưa muốn và mong-cầu Pháp-Đảnh thọ-chấp Tập-Khởi trong Kiến-Chấp thành tựu lấy Cõi. Từng đoạn này qua đoạn kia để bắt lấy gìn-giữ Cái-Biết biệt-ngăn cho phần ấy là của mình. Nên chi họ TỰ TẠO LẤY CÕI, RỒI TỰ-LÃNH LẤY CÕI. HỌ TẠO, HỌ NGỠ LÀ AI BAN CHO HỌ,
 Vì như thế nên chi chúng-sanh ưa muốn tu Tiên đặng thành Tiên. Muốn làm Thiện được hưởng Phước-Báo. Muốn Sát-Đạo-Dâm phải bị sa đọa nơi Địa-Ngục Súc/Sanh và Ngạ-Quỷ. Đó là do Tự-Tạo lấy Cảnh Giới Thiện, Bất-Thiện, gọi là Vay-Trả vậy.
 Chính do Cái-Biết viên thông hay ngăn-cách lớn-nhỏ Thanh-Thô mà tùy thuận Pháp-Đảnh thị hiện. Lại Thọ Báo về THÂN của các loài, Thân lớn, Thân Nhỏ, Thân Thanh. Thân Thô, duy chỉ có CÁI-BIẾT trở thành THÂN.
 NÊN PHẬT NÓI : Nó Biết thế nào, Nó Muốn thế ấy. Nó thành-tựu như vậy, chớ chẳng ai ban cho nó. Chỉ nó Biết-Muốn mà đặng.
 Vì như vậy các Bậc tu-hành để cầu lấy CÁI-BIẾT rộng-rãi Thường-Còn Bất-Biến, gọi là BIẾT-MUỐN mà Thành-Tựu Trọn-Nguyền như Sở-Nguyện. Muốn đặng như vậy phải Phát Bồ-Đề-Tâm cùng thực-hành Tứ-Nhiếp-Pháp và Lục-Ba-La-Hạnh. Con đường ấy Chư BỒ-TÁT đã làm hay đang làm gọi là BỒ-TÁT-HẠNH. Mặc dù hiện-tại các Bậc tu-hành chưa phải là Bồ-Tát, nhưng nên vào TRƯỜNG Bồ-Tát để mà học, sau sẽ trở thành Bồ-Tát. Chư Bồ-Tát trước kia Cái-Biết vẫn có Bờ-Ngăn, vẫn hay phân-biệt, vẫn chìm-đắm mê-mờ. Nhưng có Chí-Nguyện Kiên-Dũng phá Bờ-Ngăn, không nhận lấy Cái-Biết nhỏ-nhen eo-hẹp, mà thực-hành Tứ-Nhiếp-Pháp cùng Lục-Ba-La-Hạnh để cỗi-mở Cái-Biết trùm-khắp đặng Tri-Kiến Giải-Thoát Tự-Tại Vô-Ngại vậy.
 Các Bậc tu-hành nên nương theo TỨ-NHIẾP-HẠNH để thu-nhiếp các Thuận-Nghịch mà đặng Cái-Biết rộng-rãi phá Bờ Ngăn-Chấp của kẻ Dại người Khôn, kẻ Xấu người Tốt , để được từ Cái-Biết phân-biệt đi đến Cái-Biết dung-hòa như sau:
 TỨ-NHIẾP-HẠNH CÓ:
 THỨ NHỨT : ĐỒNG-SỰ-NHIẾP
 THỨ HAI : ÁI-NGỮ-NHIẾP
 THỨ BA : TỰ-LỢI-NHIẾP
 THỨ TƯ : BỐ-THÍ-NHIẾP
 Bốn Pháp-Hạnh thu-nhiếp ấy giúp cho các Bậc tu-hành cổi-giải tâm gút-mắc, phá-chấp Tự-Ngã, cầu lấy Hiểu-Biết mình và mọi kẻ, nó là một phương thuốc giải Bờ-Ngăn, lập đặng Trí-Tuệ. Nếu tu-hành mà chẳng thi-hành Tứ-Nhiếp-Hạnh thời chẳng khác nào AO-SEN kia khô nước giữa chất Bùn-Đất không vào đặng cây Sen vậy.
 Sau đây là chi-tiết của TỨ-NHIẾP-HẠNH:
 ĐỒNG-SỰ-NHIẾP: Đồng-Sự với tất-cả mọi người không phân-biệt giai-cấp. Khi bậc tu-hành khởi tâm khinh-khi, ghét-bỏ, chê-bai hoặc thù hận, thì nên điều-ngự tâm dẹp bỏ, để cùng với mọi kẻ hòa-hợp và cùng để tự mình soi kẻ ấy có những tánh chi mà tỏ-biết chung, hoặc làm cho họ đặng Trí-Tuệ Tăng-Trưởng hay Tâm vui trong Lục-Hòa, cùng đi vào con đường Chân-Lý hiểu-biết chung cùng đặng đồng hưởng Phước Điền. Đó gọi là: ĐỒNG-SỰ NHIẾP-HẠNH.
 ÁI-NGỮ-NHIẾP: Từ một lời nói chân-thật Hiền-Đức vừa nơi miệng mình thốt ra làm cho tất-cả mọi kẻ đặng cảm-mến, bạn bè quyến thuộc bắt-chước, lại tan-dẹp tất-cả hận thù nơi thâm tâm mình, mà ngược lại hòa-giải cho tất-cả được Lục-Hòa êm-đẹp. Còn làm cho họ đặng Trí-tuệ Tăng-Trưởng, hay vui trong Lục-Hòa cùng chung vào đường Chân-Lý, đồng hưởng Phước-Điền. Đó gọi là ÁI- NGỪ-NHIẾP.
 TỰ-LỢI-NHIẾP: Bậc tu-hành hiểu biết và sự Lợi-ích để phá-mê bởi ngăn-chấp nên bị-biết. Khi đã tỏ-biết nó ích-lợi cho mình, mà cái lợi ấy muốn giữa mình có lợi, kẻ khác đặng lợi, nên thực-hành Tự-Lợi chung với Tha-Lợi. Cũng như mình và người đồng chung cái lợi ấy nên tất-cả mọi kẻ từ bạn-bè đến quyến-thuộc đều dùng phương-tiện tinh-xảo làm cho tất-cả đặng mến phục thu-nhiếp đồng dìu dắt họ chung hưởng Chân-Lý Thường Còn, khiến cho họ được Phước-Điền. Đó gọi là TỰ-LỢI-NHIẾP.
 BỐ-THÍ NHIẾP: Vì trong sự tu-tập nên Cái Biết rộng-rãi, Tâm-Ý mở mang. Nay muốn cho tất-cả phá bờ-ngăn mà Tâm được mở, nên dùng phương tiện Bố-Thí để thu-nhiếp tất-cả bạn bè quyến thuộc bắt chước làm, để cho họ từ nơi Tâm-Ý eo hẹp, lề thói nhỏ-nhen khiến họ đặng lớn lao mà Cái Biết rộng-rãi. Khi lãnh Bố-Thí của mình và sau bắt chước mình mà Bố-Thí cùng chung vào sự ích-lợi Chân-Lý đặng cùng an-hưởng Phước-Điền. Đó gọi là BỐ-THÍ-NHIẾP.
 Khi đã thực hành Tứ-Nhiếp-Hạnh thời đi liền với LỤC-BA-LA đặng có sự Nhiếp-Tâm trên con đường BỒ-TÁT-HẠNH trọn-vẹn. Cũng chẳng khác nào vào đến TRƯỜNG học phải cho đủ môn để Tỏ-Biết vững vàng một khi có Bờ-Ngăn Nghi-Chấp thời Bậc tu-hành mới đủ Công-Năng để NGHI-PHÁ BỜ-NGĂN vậy.
 Sau đây là LỤC-BA-LA-HẠNH và cũng là Chi-Tiết các HẠNH để hiểu mà tu sửa thực-hành:
 1- BỐ-THÍ-HẠNH
 2- TRÌ-GIỚI-HẠNH
 3- TINH-TẤN-HẠNH
 4- NHẪN-NHỤC-HẠNH
 5- TRÍ-TUỆ-HẠNH
 6- THIỀN-ĐỊNH-HẠNH.
 Chi Tiết như sau:
 BỐ-THÍ-HẠNH: Có Tài-Thí, Pháp-Thí, Vô-Úy-Thí, Tự-Lợi và Tha-Lợi-Thí.
 TRÌ-GIỚI-HẠNH: Tất-cả Phẩm-Hạnh và Đức-Hạnh bảo-tồn. Trên công việc Đạo-Tràng nên làm theo những gì mà mọi kẻ ưa thích thì Bậc tu nên làm, còn chẳng ưa hoặc họ chê-bai pháp Bất-Tịnh hay họ cho Sát-Đạo-Dâm là Phi-Pháp trong Đạo-Tràng thời Bậc tu hành chớ nên làm. Miễn sao tùy-thuận xuôi-dòng để đoạt đến Cái-Biết chung, đó gọi là TRÌ-GIỚI-HẠNH.
 TINH-TẤN-HẠNH: Siêng Năng tu trong Lục-Ba-La chẳng ngừng, đoạt đến Cái-Biết chung cùng không nghỉ, bảo-tồn lời hứa chẳng cho bất-tín với tất-cả bạn bè quyến-thuộc để cho họ bắt chước mà làm Tinh-Tấn-Hạnh. Đó gọi là TINH-TẤN-HẠNH.
 NHẪN-NHỤC-HẠNH: Nhẫn-Nhục đặng dung-hòa tỏ-biết, nhẫn-nhục mới đặng xuôi dòng Tỏ-Tâm. Từ nơi Biết của mình viên thông với Cái-Biết mọi kẻ mà Nhẫn-Nhục. Duy chỉ có nhẫn-nhục mà thu nhiếp cho họ đặng sự gần mình để mình gieo Chân-lý lại cho họ được hưởng Chân-Lý, cùng với tất-cả đặng ích-lợi Tri-Kiến Giải-Thoát, do vậy mà lập Nhẫn-Nhục-Hạnh.
 TRÍ-TUỆ-HẠNH: Khéo tầm hiểu Cái Biết sâu-đậm khi chưa Biết mà nay được Biết, khi chưa Nghe mà nay được Nghe, khi vì Bờ-Ngăn Cái Biết nhỏ-nhen nay được Cái-Biết rộng. Trước tu-tập mờ tối nay đặng biết Đạo-Tràng lần đến trọn-vẹn gọi là Trí-Tuệ-Hạnh.
 Lại nay khéo dùng lời nói làm cho tất-cả bạn-bè quyến-thuộc được tùy theo mức biết của họ mà thuyết-pháp, làm cho kẻ ưa thích Nghe liền đặng Nghe mà thọ-lãnh, dùng vừa tầm gọi là Khéo Trí. Nếu lời nói chẳng đúng tầm-mức của kẻ nghe, hoặc cao quá hay thấp quá chưa phải là Trí-Tuệ-Hạnh, mà chính bậc nói bị Mất Hạnh. Trí-Tuệ-Hạnh cũng vậy.
 THIỀN-ĐỊNH-HẠNH: Tức là Hạnh Thiên-Thừa. Bậc tu Thiền-Định làm cho Trí-Tuệ mở-mang. Từ nơi làm Hạnh có một căn-bản rõ đặng từng Bậc mà làm cho họ ưa-thích Đạo-Tràng, ưa thích Cái-Biết rỗng rang cùng khắp. Lại trong lúc gần tất-cả bạn bè quyến thuộc cùng tất-cả mọi người chẳng có ý khoe khoan, thâm-tâm kín-nhiệm để tỏ-thấu trong Lục-Ba-La-Mật-Đa đặng vào Biển-Cả chẳng còn Bờ-Ngăn gọi là GIỚI-HẠN hay CHÚNG-SANH GIỚI-HẠN. Đó gọi là THIỀN-ĐỊNH-HẠNH.
 Con đường tu PHẬT là một con đường để các Bậc tu tìm đặng CÁI-BIẾT trùm-khắp viên-dung. Khi Cái Biết đặng như thế thì đặng PHÁP-ĐÃNH NHƯ-LAI THỌ-KÝ THÀNH PHẬT.
 Từ Cái Biết đóng khuôn trong Bờ Ngăn-Chấp đến Cái-Biết tròn khắp viên-dung được Tự-Tại Vô-Ngại gọi là TRI-KIẾN GIẢI-THOÁT, chớ chẳng chi là GIẢI-THOÁT. Vì sao? Vì tất-cả đã giải-thoát từ lâu. Hiện giờ Bậc tu còn mắc-miếu đang BỊ-BIẾT nên bị Sanh-Tử, chớ nào có ai Sanh-Tử đâu mà Ảo-Tưởng vậy.
NAM-MÔ PHÁP-HẢI THANH-TỊNH ĐẠI PHÁP-ĐẢNH THỌ-PHẬT
error: NAM-MÔ A-DI-ĐÀ-PHẬT
Phap Tang Phat Giao Viet Nam Pháp Tạng Phật Giáo Việt Nam Phap-Tang Phat-Giao Viet-Nam