GIÁO-NGÔN TRỰC-CHỈ
BÀI THỨ 25
LÚC bấy giờ Thượng-Tọa Thiền-Sư nhập Chánh-Định ngay trên chiếc Chõng, ngoài vòng trời, mây ngưng, gió vừa thoang-thoảng, gom tất-cả ánh quang rạng sáng bên Ngài Thị-Hiện Loang-Xa, Càng-Cát, Bửu-Châu Lọng-Phướng pha lẫn Nhạc Trời, Chư-Thiên tề tựu, hàng Hộ-Pháp Chỉnh-tề, Chư Bồ-Tát đủ mặt, trong hàng Bồ-Tát Ma-Ha-Tát cận-kề lãnh-giáo, chư Bồ-Tát Hộ-Pháp Thọ-Trì Phụng-Giáo, ngoài ra có hàng chưa bao giờ nghe đặng, nay đặng nghe, thêm vào đó có bậc nương theo Công-Đức để mà nghe, xưng-tán sự khai-Thị vào con đường Nhất-Tôn tu-tập, đồng nhau ứng-trực, đồng nhau nhất-tâm tu-cầu Giải-Thoát.
Thượng-Tọa an-nhiên, phóng Cửu-Quang từ đỉnh đầu, lần-lượt cửu-quang tỏa khắp Tam-Thiên Đại-Thiên Thế-Giới, Vũ-Trụ Rồng-Người, hàng-hàng lớp-lớp rãi hoa chào đón lời KHAI-HOANG TRỰC-CHỈ. Xong đâu đấy Ngài thâu-hồi cửu-quang đồng-hòa Thường-Tịch-Quang. Ngài ngồi an-tọa, nhìn khắp các hàng đang ứng-trực thỉnh-giáo. Thượng-Tọa Thiền-Sư Xuất-Định từ Thường-Tịch-Quang công-bố.
Nầy tất-cả Thượng-Sanh Vương-Giả Chư-Thiên Tam-Giới, đến các hàng Bồ-Tát Tận-Độ Chúng-Sanh Giai-Thành Phật-Đạo, cho đến các hàng-hàng lớp-lớp Hộ-Pháp thọ trì, Chư-Tiên hưởng Phước, kể cả Phàm-Phu Nhân-Thế, đến Càng-Cát long-xa dù cho có dũng-mãnh trang-nghiêm hay cứu-độ tận-độ muôn ngàn thế-giới thọ-lãnh bảo-châu chăng vẫn chưa bao giờ hay biết vạn lối độ-sanh như thế nào ứng-dụng, chưa bao giờ hay đặng Chư-Phật đã làm gì, chúng-sanh cầu-báo nó ra sao mà đi vào con đường Giải-Thoát Độ-Sanh Giai-Thành Phật-Đạo?
Nầy tất-cả Vương-Giả cùng Chư Bồ-Tát lớp lớp hàng-hàng hộ-pháp, hộ-pháp bồ-tát, trước khi Ta Công-Bố Hữu-Lợi cho các ông, ích lợi cho các Vị đời nầy đến đời sau khỏi còn nhọc sức tốn công chư-Phật, làm sáng-tỏ lối đi cho tất cả những bậc tín-tâm tu-cầu giải-thoát. Ta đã Trang-Nghiêm sử-dụng Hạnh, Nghiêm-Túc-Ngôn, Phổ-Thỉnh chư-Phật mười phương, nêu rõ lời khai-hoang lưu lại thời nầy cùng thời sau, làm cho tất-cả rõ biết rõ thấu rõ-tận chính thân-tâm mình, phải có BỔN-PHẬN tự độ lấy mình gọi là ĐỘ-SANH, ngoài ra nhiệm-vụ của chư-Phật, cương-vị Phật có Khai-Hoang vạch lối để cho các bậc Tu-Đạt, Thấu-Đạt, Tận-Đạt lời Khai-Thị Trực-Ngôn mà Giác-Ngộ.
Khi bấy giờ, trong hàng Bồ-Tát đa số đứng lên tán thán thưa thỉnh: Ngài vì chúng con đã từng khai-hoang Ấn-Chỉ rành-mạch mà chúng con rất khó tường-tận. Ngài vì chúng con khai-Ngôn lời thiết thực, cốt chúng con nhận được, tâm chúng con liền suôi-sẻ tận tường, Chí đặng bền-vững thọ-trì Bảo-Pháp, nếu chúng con thật tỏ như thế liền đặng thoát-sanh ra khỏi Nhà Lửa Tử-Sanh, chỉ vì chúng con tập-nhiễm do Khởi-Sanh mà lâm vào Thọ-Chấp, bởi mộng-tưởng đảo-điên nên bị điên-đảo, nay Thượng-Sư công-bố Bổn-Phận nơi chúng con, tất-cả Lý-Sự tu-hành, dù cho Bố-Thí, Trì-Giới, Nhẫn-Nhục chăng vẫn bảo-tồn, nung-đúc khai-hoang tận độ chúng-sanh-tánh, chúng-sanh tập-nhiễm của khởi-sanh, khởi-diệt mập-mờ tối-sáng công-dụng Trí-Tuệ hóa-giải gọi là Tận-Độ Chúng-Sanh nơi THÂM-TÂM Căn-Bản mình, chớ nên ngỡ là thuyết-giải hoặc minh-thuyết, tỏ-pháp giải hay, đến khi gặp Cảnh chướng-ngại, gặp khúc bơ-vơ, gặp hồi bất-mãn, tâm-ý đảo-điên, tự mình lấy lời bào-chữa thì chưa hẳn đã tận-độ Chúng-Sanh giai-thành Phật-Đạo.
Thật cao-quí thay lời công-bố của Thượng-Sư, Ngài trực-chỉ khai-hoang. Các Bậc tu-hành phải tỏ-ngộ chính bản-thân mình phải bồi-dưỡng chuyên-chính lo tận-độ chúng-sanh, chớ Tam-Tạng Kinh-Điển chỉ Khai-Thị là Trọng-Trách chư-Phật đang làm cùng đã làm, nay các bậc tu cầu giải-thoát, rất cần giải-thoát chúng-sanh chưa giải-thoát thời bậc tu lần theo vết chân Phật để giải-thoát Căn-Nghiệp, cấu nghiệp, giải-thoát Vô-Minh.
Bạch Thượng-Sư, trước kia chúng con chưa rõ Vô-Minh. Nay nhờ Thượng-Sư Ấn-Chỉ Bổn-Phận Thân-Mạng nơi chúng con phải thực-tiễn, phải tận-lực, phải sáng-soi các căn-nghiệp phân-đối, ngăn-cản để lướt qua từng giai-đoạn ngăn chấp nghi-ngờ dị-biệt, từ lúc nay chưa đặng nghe, hiện giờ đặng nghe, những điều từ khi nay chưa bao giờ biết nay thực biết, còn những gì chưa biết, mà cứ mãi thờ-ơ lười-trễ, tâm-chí phân-vân, nghi-ngờ bỡ-ngỡ, đó chính là Vô-Minh, Té ra Vô-Minh là chưa Tỏ, té ra Vô-Minh là chưa biết cùng chưa nhận chân đặng, nói xong đồng an-tọa.
Thượng-Tọa lặng thinh, Ngài nói: Khá khen các ông biết nhận chân lời khai-thị. Lời nhận nầy khó diễn nói chỗ nhận chân, cạn sâu tùy mức độ-sanh của mỗi Vị, mà thâu nhận, vì sao? Vì nó chẳng khác người buôn Ngọc nầy buôn lâu năm từng trãi. Khi gặp đến TA, được Ta cho viên ngọc, thời người nầy nhận chân giá-trị Viên ngọc Bảo-Châu vui-mừng vô-kể. Bằng kẻ chưa bao giờ thấy Ngọc nay Ta đưa viên Ngọc, kẻ ấy Tâm-Chí đang còn phân-vân, chưa quyết-định nó là viên-ngọc, thì làm sao sử-dụng Ngọc Bảo-Châu? Đối với nhận chân lời Khai-Thị Ngộ-Nhập nó cũng như thế. Lời Khai-Thị Phật-Thừa không hẳn lời nhiều hay ít, sự giác-ngộ nhận chân Vi-Diệu vô cùng, Bậc Đại-Thặng đã từng thoát-sanh qua từng lớp, chỉ mỗi một khẽ động đơn-sơ liền tiếp nhận viên-thông. Còn những Xuẩn-Ngu dù giảng giải trăm kiếp chưa bao giờ tỉnh-ngộ. Thời đức Thế-Tôn còn tại-thế, Ngài đưa cành hoa. Ma-Ha-Ca-Diếp mỉm cười sở-đắc, Thực-Tướng Vô-Tướng Tam-Muội Pháp-Môn thì sao?
Thượng-Sư vừa dứt tiếng. Hàng Ma-Ha-Tát đứng lên tán-thán. Hay thay cao-quí thay.
BỔN-PHẬN và TRÁCH-NHIỆM, Phật với Chúng-Sanh, tu-học Phật-Pháp và Pháp-Phật mà chưa thấu Duyên-Căn nơi Thân-Tâm hóa-giải chúng-sanh rốt-ráo giai-thành Phật-Đạo, thì dù cho có tu vạn-kiếp, vốn thật ngoài da, chưa hề phá tan Vô-Minh đang lộn-vòng theo Pháp-Giới thọ-chấp, nương trong Pháp-Giới cầu lấy hư-vị được-mất tốt-xấu làm của mình, trưởng-thành chúng-sanh-giới. Chúng con đã từng bước qua, đã từng trải qua. Nhưng ngược lại chúng con chưa hề hay biết, nay đặng Thượng-Sư khai-hoang, chúng con đã từng tu tập Bát-Nhã, soi tận Pháp-Giới thâm-nhập Pháp-Giới là một vòng-đai sanh-tử luân-hồi, nhưng chưa hề hay biết toàn thân của chúng con đều mang tất-cả chúng-sanh-giới, bị Giới ấy nó đè nén bao phủ nên chi chúng con dù cho thật tỏ, thật biết, thật khôn-ngoan như Phật mà chưa tận-thấu bằng Phật, là một duyên căn khó tỏ-bày, nói xong đồng ngồi xuống vị-trí. Thượng-Tọa Thiền-Sư, nhìn hàng Ma-Ha-Tát sáng-tươi bình-dị, nhìn hàng Bồ-Tát Trang-Nghiêm dung-mãnh, nhìn hàng Hộ-Pháp cương-nghị bất chuyển, nhìn Chư-Thiên Uy-Nghi Cương-Trực, nhìn đến lớp-lớp hiền-từ, toàn-diện thứ lớp đều sạch-sẽ.
Thượng-Tọa nói: Khi Chúng-Sanh-Giới điều-động Thể-Hiện Thân-Hình Thân-Mạng của các ông phải chấp-hành theo Giới nó từ LÝ đến SỰ, từ Trí-Tuệ đến Hạnh-Nguyện. Phải tùy theo mức-độ mà khai-trương hiểu-biết. Sự hiểu biết kia không ngoài GIỚI mà hiểu-biết, các ông chưa bao giờ quá tầm hiểu-biết của GIỚI. Nó không khác CÁI-THẤY đang nằm trong Cái-Thấy chưa bao giờ hiểu-biết lý-sự lầm-lạc nơi mình. Chừng nào tận-độ Chúng-Sanh-Giới, vượt tầm GIỚI ra ngoài cái-thấy mới thấy đặng lầm-lạc, đó là một lẽ như-nhiên, nhờ gia-công tu-hành mới nhận thấy.
Các Ông cũng nên biết, trách-nhiệm Chư-Phật khai-hoang trực-chỉ nơi Tam-Tạng Kinh-Điển, rất có giá-trị vô cùng toàn-diện lời Kinh thảy đều đưa các ông về với Chân-Tôn Chánh-Giác, bản-chất lời Vàng của Chí-Tôn Vô-Thượng giải các ông sạch Nghiệp Dung-Thông Tận-Độ Chúng-Sanh hoàn toàn giải-thoát, chỉ vì các bậc tu-hành chưa chịu thực-hành, do đó nên chưa bao giờ nhận đặng kết-quả chỗ đến và chốn về của Bảo-Pháp.
THẾ NÀO LÀ CHỖ ĐẾN CHỐN VỀ?
Thượng-Tọa Thiền-Sư hỏi đến đây, liền có Hào-Quang HUỲNH và BẠCH-Quang. Từ đỉnh đầu phát-hiện, chạy vòng-quanh bảy vòng chung-quanh Thượng-Tọa, xong đâu đấy Địa-Chấn đất chuyển, các Vị như Sơn-Thần, Địa-Thần, A-Tu-La-Thần Tứ-Bộ-Thần ứng-trực lễ-bái. Thượng-Tọa gật đầu nói tiếp:
Nầy các Ông. Như kẻ làm công kia, còn được Phú-Nông cho dùng hai bữa cơm và ba chén thóc trong mỗi một ngày thay, huống hồ chi các ông gia-công tu-hành, cố-công tu-tập và tu-trì, từng Pháp-Môn chư-Phật đã để sẵn mà chẳng hưởng đặng chi sao? Đó là những điều phi-lý quá ư phi-lý, của kẻ Xuẩn chưa nhận chân đó thôi.
Các ông hãy nghe đây: Thế nào là Tu chỗ đến chốn về với Giác-Tướng Tận-Độ chúng-sanh giai-thành Phật-Đạo? Hãy nghe đây nhận lấy lời chân thật. Nơi Pháp-Môn Tứ-Nhiếp-Pháp, ĐỒNG-HÀNH-Nhiếp, ĐỒNG-SỰ-Nhiếp, BỐ-THÍ-Nhiếp, VỊ-THA-Nhiếp cho đến LỤC-BA-LA như: BỐ-THÍ, TRÌ-GIỚI NHẪN-NHỤC đến TRÍ-TUỆ về với THIỀN-ĐỊNH Giác-Trí, gọi nó là THIỀN-TRÍ.
NƠI THIỀN-TRÍ NHƯ THẾ NÀO?
THIỀN-TRÍ là một căn bản nhiếp thâu Đồng-Hành Đồng-Sự Nhiếp tỏ thấu nghiệp-chủng, nghiệp căn, nghiệp lậu của bậc đồng-đạo, của thân hữu gia-tộc cùng với thân-mạng mình, có khi dùng Bố-Thí CẢM-HÓA-NHIẾP, lúc Vị-Tha Độ-Nhiếp, Tu như thế đạt như vậy mới là một Chốn đến GIÁC-CHÂN. Bằng Đồng-Hành, Đồng-Sự hơn-thua soi bói, chỉ trích hơn thua cạnh-tranh thù-ghét, thời chưa bao giờ Có chỗ đến cùng chốn về. Nếu Tứ-Nhiếp, Đồng-Hành, Đồng-Sự để đồng-hành cho có bạn đồng-hành vui cười làm lối sống, đó gọi là tu Phật-Pháp với Pháp-Phật mà thôi, chưa đặng về với giác chân con đường Giải Thoát.
Thượng-Tọa lặng-lẽ nhìn lớp-lớp yên lặng thọ-trì, Ngài nói tiếp: Đó là Bốn-Bộ nhiếp-thâu đồng-hòa Tỏ-Ngộ. Còn lại Bốn-Bộ Dung-Thông phá tan chướng-ngại như: Bố-Thí, Trì-Giới, Tinh-Tấn, Nhẫn-Nhục đến thu-đạt Trí-Tuệ Thiền-Định.
Trí-Tuệ Thiền-Định là một trí-tuệ dung-thông trùm khắp, chưa bao giờ có bộ óc địa-phương thọ-ngã riêng-tư cho mình, thật biết thương mình cùng thương khắp thế-gian xuất thế-gian, không còn chướng-đối dị-biệt, Trí-Tuệ Thiền-Định là một Trí-Tuệ hướng-thượng, trải khắp Tam-Thiên đồng với Như-Lai Thề-Nguyện-Sự. Rất hiếm bậc làm đặng, đang còn thiếu-khuyết. TÀI-THÍ PHÁP-THÍ và VÔ-ÚY-THÍ nơi Phẩm BỐ-THÍ mà ra.
TRÌ-GIỚI đối với Bậc Thiền-Định đã từng tu Bát-Nhã Ba-La-Mật-Đa thời thịnh-trọng quả-vị, quan-trọng TRÍ-TUỆ và ĐẠO-HẠNH chính mình. Nên chi có hai điểm mà Bậc Trì-Giới nên làm, ngoài hai điểm nầy chớ nên làm, Thế nào là hai điểm nên làm? Một là THỌ-PHÁP lãnh-hội lời Khai-Thị nên làm. Hai nữa MẶC-NHIÊN không nói năng giải nói cho những kẻ Thọ-Ngã, để bao-quảng an-nhiên quả-vị, chớ nên phá-giới của những bậc củng-cố đang trì-giới thủ-giới tu-hành.
TINH-TẤN. Tinh-Tấn là một Pháp-Môn toàn-diện cho BA-CĂN, từ hàng TIỂU-CĂN, ĐẠI-CĂN, đến TỐI-THƯỢNG-CĂN thảy đều do CÔNG-ĐỨC-PHẨM thành-tựu CÔNG-NĂNG mới đến TINH-TẤN-LỰC.
Tinh-Tấn-Lực nương vào PHỔ-HIỀN-HẠNH những vị Đại-Bồ-Tát đã từng tu, nhờ TINH-TẤN mới viên-thông chủng-tánh của Tứ-Thánh, mới vi-tế tỏ-rõ từng sát-na vận-chuyển luân-hồi sanh-diệt, diệt-sanh Pháp-Giới, do thế mà lầm-mê trở thành Chúng-Sanh-Giới. Đại-Bồ-Tát và chư-Phật chỉ hơn nhau tận cùng chưa tận-tận mà thôi.
Pháp-Môn TINH-TẤN, khởi-điểm từ thủa ban đầu nơi Thành-Thật-Tâm cùng Thiết-Tha-Tâm, mang lại cho các bậc tu-hành đương thời phát Bồ-Đề-Tâm cầu Đạo, những bậc nầy thường qua hệ-thống, Mến-Đạo Say-Đạo mà Tỏ-Đạo Bất-Thối Bồ-Đề đến Bất-Thối Bồ-Tát tu-đạt Đại-Bồ-Tát. Những bậc thiếu Tinh-Tấn khó thành-tựu. Tinh-Tấn kèm theo Nhẫn-Nhục mới có Trí-Tuệ căn-bản soi-sáng dung-thông cùng khắp Thiền-Định gọi là ĐỊNH-TUỆ.
Bằng Tu-Thiền cốt phát-sanh Trí-Tuệ, chẳng bao giờ Trí-Tuệ, dù cho có Trí-Tuệ nơi Thiền chăng vẫn là tập khởi, loạn-sanh đảo-điên, điên đảo theo hoài-vọng, mộng tưởng, gọi nó là trí-tuệ chưa hẳn trí-tuệ căn-bản giải-thoát, nên nhớ lấy. Nếu Nhẫn-Nhục, Tinh-Tấn, Trì-Giới hoặc Bố-Thí củng-cố thảy đều là Bố-Thí. Trì-Giới, Tinh-Tấn, Nhẫn-Nhục, tu-cầu pháp-môn Phước-Báo, chớ chưa phải là chốn đến CHÂN-TÔN giải-thoát. Các ông hãy thực-hiện Ba-La-Mật-Đa lìa nơi chỗ tu, đến nơi Quả-Vị.
Khi bấy giờ hàng-hàng lớp-lớp thảy đều xưng-tán, thảy đều nói năng bày tỏ những gì mà đã tu, những điểm nào sai-biệt của từng lớp, từng thứ-vị tu-chứng mà chưa bao giờ tường-tỏ, nay mới nhận chân đồng nói lên:
Bạch Thượng-Tọa Thiền-Sư. Từ lúc nay chúng con ngỡ là Nghiệp, tưởng là Vô-Minh, nào ngờ chúng con chưa chịu thực-hiện tu hành các Pháp-Môn Ấn-Chứng của Phật, miệng chúng con đọc-tụng TÍN-HẠNH-NGUYỆN mà chưa hẳn đã Tín-Hạnh-Nguyện, ý chúng con nói BI-CHÍ-DŨNG, GIỚI-ĐỊNH-TUỆ mà ngơ-ngẩn chưa thi-hành đúng với con đường Chí-Tôn hướng-dẫn, đa phần tưởng-niệm, đa số đào-sâu các Pháp hóa-giải nghi-chấp, đưa đến chỗ chấp-nghi tâm-Sanh Đồ-Chúng. Hôm nay Thượng-Sư khai-thị chúng con Trực-Ngộ mới hay, trên con đường tu-tập, tất-cả Pháp-Môn thảy đều nhiếp-thu, cho đến Đạo-Tràng Nghiêm-Túc thảy đều là Phẩm Trợ-Đạo, mới gọi là: TU LÀ PHƯƠNG-TIỆN GIẢI-THOÁT. Bằng mãi tu, mãi tập, mãi hành, mãi lý, mãi sự mà chưa thực-hành MA-HA BÁT-NHÃ-BA-LA-MẬT-ĐA cốt thâm-nhập về với chốn-độ Chúng-Sanh làm sao Tận-Thành Phật-Đạo, hiện giờ chúng con mới thật rõ lời Phật-Nguyện khai hoang rằng: ĐỘ HẾT CHÚNG-SANH TA MỚI NHẬP NIẾT-BÀN. Bằng còn mỗi một Chúng-Sanh thề chưa nhập Niết-Bàn.
Các hàng vừa dứt tiếng, thời hàng BỒ-TÁT MA-HA-TÁT xưng tán: Hay thay cao-quí thay! Chư-Phật khéo hướng-dẫn, Thượng-Tọa Đại-Sư khéo KHAI-HOANG con đường BA-LA-MẬT-ĐA thâu gồm tất-cả các Pháp-Môn trở về với Tận-Độ Chúng-Sanh. Chính BA-LA-MẬT-ĐA là mạch-lạc trơn liền trăm sông trở về Biển-Giác. Chính THỰC-HIỆN TOÀN-DIỆN PHÁP-MÔN là biết CÔNG-DỤNG BẢO-PHÁP giải-hóa tất cả Căn-Bệnh Mê-Lầm sạch-sẽ trơn liền. Đời nầy và đời sau, nên nương theo lời KHAI-HOANG TRỰC-CHỈ nầy mà Sở-Đắc.
NAM-MÔ BÁT-NHÃ BA-LA-MẬT-ĐA PHỤNG-GIÁO
VÔ-THƯỢNG-TÔN ẤN-CHỈ.