THỰC TƯỚNG VÔ TƯỚNG

GIÁO PHÁP
BÀI THỨ MƯỜI LĂM
 Nói đến THỰC-TƯỚNG hay VÔ-TƯỚNG để công-nhận lấy một bên là CHƠN hoặc ĐÚNG thì chẳng thể nào đặng cả. Mà ngược lại công-nhận tất-cả Hai-Bên trở thành TIÊU-CỰC. Vì vậy nên THỰC-TƯỚNG và VÔ-TƯỚNG duy chỉ có Sở-Đắc mới thấu tỏ mà thôi.
 Thực-Tướng Vô-Tướng trong khi đang còn mơ-màng nó chính là một mối-giềng tranh-luận bàn-cãi, chia thành hai pháp CÓ-KHÔNG CHƠN-GIẢ CHÁNH-TÀ MÊ-GIÁC vậy.
 Bởi chia giành, vì nghi-ngại CHÂN hay GIẢ thành thử không nhận được tầm Chân-Lý của hai tướng THỰC-VÔ. Khi đã không nhận thấu thời dù muốn hoặc không muốn vẫn chẳng sai chạy đặng hai pháp CÓ-KHÔNG đó đặng. Vì sao? Vì chính Thực-Tướng và Vô-Tướng đều là pháp BẤT-NHỊ. Chẳng thể nào dùng VĂN-TỰ NGÔN-NGỮ để bàn đến nó. Nếu đem ra bàn hay diễn nói đến Thực và Vô đều là: LUẬN Thực-Tướng Vô-Tướng vậy.
 Nhược bằng có một Bậc đứng vào Thực-Tướng chấp-nhận thì bậc ấy sẽ nói và hỏi rằng: PHÁP NÓ PHẢI LÀ THỰC-TƯỚNG chăng?
 TRẢ LỜI: Đúng nó như vậy, không sai khác. Vì sao? Vì từ một mảnh LÔNG CỪU đến VŨ-TRỤ hay THIÊN-NHÂN, A-TU-LA, SÚC-SANH, NGẠ-QUỈ cùng ĐỊA-NGỤC trùm khắp như TAM-THIÊN ĐẠI-THIÊN THẾ-GIỚI đều là THỰC-TƯỚNG.
Từ một Thân đến trăm Thân, từ một Đại đến Lục-Đại, từ một Lóng Tay đến Ngón Tay cùng Bàn Tay đều là THỰC-TƯỚNG.
 Chớ nên nói nó SAI, chớ nên nói nó KHÁC, nếu nói như thế chính là VỌNG, là ĐIÊN-ĐẢO, là Chính Mình TỰ-PHẢN lấy mình..
 Không nên vậy, chớ nên vậy, Thực-Tướng là MỘT. Nếu nó nói là Vô-Tướng thời bị phản với TƯỚNG-PHẬT, bị phá với QUỐC-ĐỘ của PHẬT, bị tổn-thương PHẬT-QUỐC.
 NÊN BIẾT RẰNG: Cận cùng đều là THỰC-TƯỚNG bao trùm cùng khắp. Vì Thể-Tánh của nó cùng khắp như vậy, nên đưa tay mà chỉ nó ra, thời ngón tay chỉ ấy cũng là: TƯỚNG CHỈ CHƠN-THỰC vậy.
 Đứng về phần trên là phần THỰC-TƯỚNG chấp-nhận đầy-đủ như thế. Còn phần dưới đây vẫn công-nhận VÔ-TƯỚNG và bàn-cãi với THỰC-TƯỚNG. Bậc ấy họ cũng nói và hỏi rằng:
 PHÁP NÓ CÓ PHẢI LÀ: VÔ-TƯỚNG CHĂNG?
 TRẢ LỜI: Đúng nó như vậy, không sai khác. Vì sao? Vì từ một mảnh LÔNG CỪU đến VŨ-TRỤ hay THIÊN-NHÂN, A-TU-LA, SÚC-SANH, NGẠ-QUỶ hoặc ĐỊA-NGỤC trùm khắp TAM-THIÊN ĐẠI-THIÊN THẾ-GIỚI đều là VÔ-TƯỚNG. Vì sao? Vì Lông-Cừu, Vũ-Trụ cùng với Sáu-Đường hoặc Tam-Thiên Đại-Thiên Thế-Giới do đâu mà có? Do chấp-nhận mà có hay không chấp-nhận mà có? Nếu chấp-nhận là Giả-Tưởng là Vọng-Đảo Sai-Biệt, nó chính thật là VÔ-TƯỚNG vậy.
 Còn từ một Thân đến trăm Thân, từ một Đại đến Lục-Đại, từ một Lóng Tay đến Ngón Tay cùng Bàn Tay đều là VÔ-TƯỚNG. Vì sao? Vì Danh-Giả nói là Bàn-Tay, Ngón Tay cùng Lóng-Tay, thử tìm xem trên Ngôn-Ngữ Văn-Tự nó có Thực chăng? Nếu nó Chơn Thực thời tại sao mỗi một CHỦNG-TỘC gọi tên nó lại riêng khác như: TÀU-TÂY-ANH-MỸ, mỗi nơi đều có tên của nó riêng khác, họ không gọi là Lóng-Tay, Ngón-Tay và Bàn-tay. Như vậy nó thực là VÔ-TƯỚNG. Chớ nên cho Vô-Tướng là SAI, cũng chớ cho nó là KHÁC. Nếu nói như thế chính là VỌNG, là ĐIÊN-ĐẢO, chính là Mình TỰ-PHẢN lấy Mình…
 Không nên vậy, chớ nên vậy. VÔ-TƯỚNG là MỘT. Nếu nói nó là THỰC-TƯỚNG thời tìm cái chi là TƯỚNG-PHẬT? Tóc là Phật ư? Thân là Phật ư? Nếu nói nơi Thực-Tướng là Quốc-Độ, thì tất cả đều: ĐẤT ĐÁ NÚI SÔNG cùng XỨ-SỞ, thì Đất nào là Quốc? Xứ-Sở Núi-Sông nào là Độ? Còn nói là PHẬT QUỐC thì nơi nơi đều Chủ Trị, đã Chủ-Trị thời Độc-Tôn. Mà Phật thời không Chủ-Trị, Bình-Đẳng, thì làm gì có Phật Quốc?
 Những điểm đó không nên nói mà oan cho Chư Phật. Vì sao? Vì PHẬT thời không có Biên-Giới và Xứ-Sở. Chính là VÔ-TƯỚNG khó bàn, chớ nên cho là THỰC-TƯỚNG mà Hư-Vọng vậy.
 Tất-cả cận-cùng đều là VÔ-TƯỚNG, đều là trùm khắp BẤT-NHỊ nó không có chỗ chỉ vì vốn nó VIÊN-TỊCH.
 THỰC TƯỚNG VÔ-TƯỚNG Pháp là một Tuyệt-Mỹ khó mà phân-tách NẶNG-NHẸ giữa hai bên, vì nó BẤT-NHỊ, nó không Hai hay Sai Khác. Nên chi có kẻ nhận là THỰC-TƯỚNG bị làm CHÚNG-SANH chìm-đắm nơi Cảnh-Giới cũng gọi là CHÚNG-SANH-GIỚI.
 Còn Bậc nhận nó là VÔ-TƯỚNG thì bị sa vào PHI-PHI-TƯỞNG phải triền miên nơi Triệu-Kiếp. Còn cho nó: CŨNG CÓ-TƯỚNG, CŨNG KHÔNG-TƯỚNG thời nó là HAI. Nếu nó là HAI thì vẫn nằm vào pháp TƯƠNG-ĐỐI SI MÊ NỘI-NGOẠI?
 THỰC-TƯỚNG VÔ-TƯỚNG chính là then-chốt để Giải mê-mờ, nếu những Bậc BIẾT-TU, nó cũng gọi là con đường TRUNG-ĐẠO. Nhưng ít nhất là Bậc tu-hành cỗi-giải TÂM rỗng-rang tu không vội CHẤP (Chấp-Trước). Bậc ấy đã tìm đặng CHƠN-TÁNH mà tu, mới có thể bước sang con đường TRUNG-ĐẠO được.
 THỰC-TƯỚNG VÔ-TƯỚNG cũng gọi là hai pháp CÓ-KHÔNG. Nếu bỏ CÓ lấy KHÔNG thì vào TIÊN-ĐẠO hay sa vào PHI-PHI-TƯỞNG. Lại bỏ KHÔNG lấy CÓ thời mắc-miếu chạy vòng theo các pháp mà chìm đắm SANH-TỬ LUÂN-HỒI.
 Phần nhiều những Bậc tu-hành đã có chí Quyết-Tâm tìm vào con đường TRI-KIẾN GIẢI-THOÁT, thì Trí-Tuệ họ hay suy-nghĩ lung-lạc để dùng làm một phương pháp thích ứng trên con đường mở-mang Trí-Tuệ. Nhờ như vậy họ mới lấy thời KIM CỔ để soi biết thành-thử Tự-Biết đặng: Các Vị Tổ xưa kia khi chưa đặng ĐẮC-PHÁP vẫn phải mê mờ như họ ngày hôm nay. Các Vị ấy trước tiên cũng Niệm-Phật, cũng nghe Thuyết-Pháp hay xem KINH, cũng mê-Tín Dị Đoan, cũng tu hành Năng-Chấp, cũng Ý-Muốn Tập-Khởi, cũng Nặng Nhẹ Thực-Tướng Vô-Tướng… Nhưng các Vị ấy TIN vào lời PHẬT nói mà thực-hiện trên công-việc làm để Tỏ-Biết, chớ chẳng Tin vào lời PHẬT nói mà HỌC THUỘC đặng làm thành CÁI MÁY NÓI. Gọi là TỰ-BIẾT chớ không BỊ BIẾT.
 Nương nhờ như thế nên: Không vì Thực-Tướng mà Thọ-Chấp. Không vì Vô-Tướng mà Năng-Chấp. Không vì HẠNH-NGUYỆN mà Thọ-Chấp. Hay không vì KHÔNG HẠNH-NGUYỆN mà thọ-chấp. Không vì ĐỊNH TUỆ hay KHÔNG ĐỊNH TUỆ mà Thọ-Chấp. Không vì CÓ: Trước-Sau Trên-Dưới Trong-Ngoài, hay KHÔNG: Trước-Sau Trên-Dưới Trong-Ngoài mà Thọ-Chấp. Không vì ĐẮC hay KHÔNG-ĐẮC mà Thọ-Chấp….
 Các Vị TỔ duy chỉ đặng CÁI CHẲNG THAM chẳng còn Động-Vọng, CHẲNG MUỐN, nên Tâm Bình-Đẳng, Đi vào các Pháp CÓ-KHÔNG mà học hỏi, nên chẳng Dính-Mắc nơi Pháp, Không Dính-Mắc nên đặng VÔ-NGẠI. Không vì THỰC-VÔ nên đặng BIỆN-TÀI. Không vì CHƠN-GIẢ hay GIẢ-CHƠN nên chẳng còn NGHI. Không nghi nên TỎ-THÔNG TÁNH-PHÁP tròn-khắp BẤT-NHỊ, mà ra vào: THỰC-TƯỚNG VÔ-TƯỚNG TAM-MUỘI PHÁP-MÔN vậy.
NAM-MÔ NHƯ-LAI NHÃN-TẠNG
THỰC-TƯỚNG VÔ-TƯỚNG TAM-MUỘI PHÁP-MÔN
error: NAM-MÔ A-DI-ĐÀ-PHẬT
Phap Tang Phat Giao Viet Nam Pháp Tạng Phật Giáo Việt Nam Phap-Tang Phat-Giao Viet-Nam