GIÁO PHÁP
BÀI THỨ BẢY
BÀI THỨ BẢY
CÔNG-ĐỨC là Công-Năng và Đức-Hạnh trên đường tu PHẬT, không ngoài: Từ-Bi Hỷ-Xã đặng tạo nên Công-Đức, vì vậy gọi là Công-Đức.
Công-Đức có nhiều Bậc tùy sự tu, tùy mức tạo lập, hoặc giả trình-độ Tự-Giác trong lúc tu-tập hay Hành-Nguyện trước ngoại-cảnh diễn-tuồng, nội-tâm chẳng phiền-trách động vọng mà thành-tựu Công-Đức.
Kẻ tu hành không tạo lấy Công-Đức, thì chẳng khác kẻ kia xây-cất lâu-đài trên sình bùn hay ảo tưởng nay mai lên trên hư-không tạo-lập nhà cửa vườn-tược, hoặc cũng có thể lấy Sạn Đá mà nấu nóng cầu cho nó thành Cơm. Tất-cả đều chẳng thành, vì gieo CĂN lầm lẫn sẽ CHỊU-BÁO lẫn-lầm vậy.
Công-Đức chính là một nấc-thang, một cân-lượng từng lớp, từng bậc, từ phàm-phu eo-hẹp đến Thần-Tiên rộng-rãi và Chư Thánh-Tăng tròn khắp bao la. Nên chi kẻ tu tạo đặng Công-Đức chừng nào sẽ được hưởng chừng nấy. Ví dụ: Bậc tu ở nơi Thế-Gian thì phần nhiều họ hay so-tính eo-hẹp. Bậc tu muốn tạo nên Công-Đức phải thực-hành, chẳng so-tính, tâm rộng rãi buông-tha… liền đặng thế-gian khen-tặng tán-thán kính-nể, thời Chư Thần-Tiên thảy đều gần-gủi, Vô-tình hay hữu-ý mình liền ngang hàng với Thần-Tiên.
NHƯ: Ở nơi Bậc Thần-Tiên họ rộng-rãi cứu giúp sinh địa-vị còn phiền-trách kẻ làm chẳng vừa lòng. Bậc tu-hành rộng-rãi cứu giúp không vì Thuận-Nghịch, địa-vị. Đến khi kẻ được giúp-đỡ nghịch lại thời vẫn Hỷ-Xả, tâm không phiền-trách và sân-hận. Liền đặng cõi Thần-Tiên tán-thán khen-tặng kính-nể, thời Chư Thánh-Tăng được gần-gủi. Vô-tình hay hữu-ý mình liền ngang hàng với Thánh-Tăng.
Công-Đức nó quan-hệ như vậy, nên có bậc hộ-trì và đặng Đồng Bậc lại tán-thán. Từ phàm-phu lên đến PHẬT tất-cả thảy đều nương vào Công-Đức thù-thắng để mà tăng-trưởng Công-Năng Đạo-Hạnh. Vì Công-Đức nó là căn-bản để Tri-Kiến vẹn-toàn nên chi trong BỒ TÁT-HẠNH dùng:Bố-Thí, Trì-Giới, Tinh-Tấn, Nhẫn-Nhục, Thiền-Định mà đặng Trí-Tuệ Điều-Ngự-Tâm, một khi gặp ngoại cảnh Thuận-Nghịch không còn Tập-Khởi Sân Hận, đặng trọn vẹn Công-Đức bảo-tồn.
Công-Đức có nhiều thứ lớp do căn-bản Đức-Hạnh và Công-Năng của từng Bậc, nên gọi là PHẨM. Nhưng từ TIỂU đến ĐẠI để chứng-tỏ sự chịu-đựng nhiều ít mà phân-biệt trình-độ trên con đường tu-hành có thực-hiện hay không ở nơi Tâm không phiền-trách và sân-hận.
Đến Bậc tỏ-biết và mong-cầu tu-hành đặng Tri-Kiến Giải-Thoát thời công-đức của những bậc ấy chỉ nương vào NHƯ-LAI để cầu NHƯ-LAI mà tạo Công-Đức. Còn những bậc tu nên lập Công-Đức như sau để cầu tiến-bộ và bảo-tồn Công-Đức.
NHƯ: Kẻ cúng phẩm-vật ở Chùa hay xây-cất Chùa, hoặc Tô Tượng PHẬT hay thường săn-sóc ngôi TAM-BẢO mỗi mỗi không thiếu-sót, đó gọi là Công-Đức. Muốn cho Công-Đức bảo-tồn trọn-vẹn thời chớ nên kể-lể, hay có người Xâm-xĩa làm cho không vừa ý, chớ có phiền-trách và sân-hận. Nếu tỏ ra phiền-trách sân hận tức Công-Đức bị thiếu kém không trọn.
Có bậc tạo Công-Đức giúp-đỡ cho mọi người bằng Tiền-Bạc hay lời nói lành hoặc thuốc-men hay thuyết-pháp nuôi-dưỡng làm cho Trí-Tuệ được Tăng-Trưởng, làm cho gia-đình họ đặng êm-đẹp. Đó gọi là Công-Đức. Muốn cho Công-Đức bảo tồn trọn-vẹn thời chớ nên kể lể, hay họ ngược lại xâm-xĩa làm cho không vừa ý, chớ có phiền-trách và sân-hận. Nếu tỏ ra phiền-trách Sân-Hận tức Công-Đức bị thiếu kém không trọn.
Bậc tu-hành nên tạo Công-Đức CÚNG-DƯỜNG NHƯ-LAI. Chính Công-Đức ấy là Tâm không phiền-trách và Sân-Hận đặng trọn-vẹn. Bằng chẳng trọn, đó chẳng phải là Công-Đức. Đó là Cầu-Phước. Đó là cho vay để sau đặng lợi.
Tất-cả sự hiền-lành tốt-đẹp của:Phẩm-Hạnh Công-Đức, từ Thế-Gian hay Ly Thế-Gian của bậc Tiên-Thần, cùng với kẻ đã ưa cầm quyển Kinh đọc tụng, tất-cả đều hiểu biết tạo Công-Đức rất quý vô kể. Họ cũng đã tạo nhiều hay đã làm nhiều, nhưng làm đặng, tạo đặng mà chẳng Bảo-Tồn trọn-vẹn là do TÂM phiền trách. Chẳng khác nào kẻ kia ương trồng CAM. Khi trồng thì tưới nước chăm lom, trong một thời cây Cam nọ ra ít lá, kẻ ấy dại-khờ cũng chỉ vì THAM, liền nhổ cây cam xem thử tại sao lại lâu lớn, làm cho cây Cam chết. So như vậy để rõ : Kẻ tạo đặng Công-Đức hoài-mong người Báo-Ân Công-Đức ấy, khi chẳng đặng chỗ đền ơn thì liền tự sanh phiền trách và sân-hận, làm như vậy chẳng khác nào cho vay MỘT mà muốn trả thành HAI cũng không vừa chỗ trả, nên nó chẳng phải là Công-Đức nên nhớ lấy.
PHẬT vẫn khen các bậc tu-hành tạo đặng Công-Đức chẳng kể-lể, không phiền-trách, khi gặp Nghịch-Cảnh Tâm rỗng rang chẳng Tập-Khởi, đó chính là Công-Đức BÁO-ÂN PHẬT, là TRI-ÂN BỒ-TÁT sẽ đặng Tri-Kiến không xa. Kẻ đã phát-tâm tu hành chớ vì việc ham-muốn nhỏ-nhen chẳng thành theo ý mà tự sanh ra phiền trách sân-hận nó làm cho Công-Năng tu-tập phải giảm. Khi Công-Năng giảm thì Ma-Nghiệp Tăng, Công-Đức mòn thì Chướng-Nghiệp Tăng, chỉ vì NGHIỆP nó làm cho Công-Đức vừa tạo lại vừa đổ thành-thử có làm mà chẳng được hưởng vậy.
Nếu BIẾT TẠO BIẾT BẢO-TỒN thì từ:Kẻ Ác tạo Công-Đức trở nên người THIỆN. Bậc Thiện tạo Công-Đức trở nên tu CHÂN-CHÁNH. Bậc tu chân-chánh tạo Công-Đức trở nên TU-ĐÀ-HOÀN. Bậc Tu-Đà-Hoàn tạo Công-Đức trở nên TU-ĐÀ-HÀM. Bậc Tu-Đà-Hàm tạo Công-Đức trở nên A-LA-HÁN. Bậc A-La-Hán tạo Công-Đức trở nên BỒ-TÁT, Bậc Bồ-Tát nương vào Công-Đức NHƯ-LAI Tròn-Nguyện trở nên PHẬT vẫn nương vào Công-Đức đặng MƯỜI DANH-HIỆU trọn-vẹn rốt-ráo.
Những Bậc thực-hành Công-Đức trọn-vẹn, Duy-Nhất Tâm không phiền-trách và Sân-Hận mà đặng, ngoài ra chẳng còn chi hơn được. Vì sao? Vì lấy Công-Đức Lục-Ba-La-Mật, nó làm cho Tâm rỗng-rang chẳng mắc miếu qua các chướng-ngại chẳng phân biệt mà được Tỏ-Tánh Bủn-Sẻn Ngăn-Phân Thuận-Nghịch nó thật là khó làm. Kẻ tu-hành làm đặng nó mới là Công-Đức Vô-Lượng Vô-Biên. Bằng tất-cả làm đặng dễ-dàng thì đâu có gọi là TU, đâu có gọi là làm CÔNG-ĐỨC.
Phẩm CÔNG-ĐỨC là một nấc-thang vô-cùng qúy, đưa từ phàm-phu lên thành Tiên-Thần, từ Tiên-Thần lên thành THÁNH-PHẬT. Vì vậy Chư Tiên-Thần hộ-trì, BỒ-TÁT-PHẬT hoan-hỷ hay Tán-Thán Tâm không Sân-Hận và Phiền-Trách mà thành-tựu vậy.
NAM-MÔ DUYÊN-MỆNH ĐẠI-LỰC-VƯƠNG BỒ-TÁT
