GIÁO PHÁP
BÀI THỨ NĂM
BÀI THỨ NĂM
DUYÊN-KHỞI cũng là thoại đầu của CÁI-MUỐN, cho nên tất-cả các Pháp: Nên-Hư-Mau-Chậm, Lầm-Mê hoặc Giác-Ngộ cũng do Duyên-Khởi mà làm đến THÀNH-TỰU hoặc SAI-LẦM thêm.
Duyên-Khởi Pháp nó rất quan-hệ, nó có thể đưa chúng-sanh vào nơi chìm-đắm tận-cùng, mà nó cũng có thể mở-thông các pháp để đoạt đặng VÔ-THƯỢNG CHÁNH-GIÁC một khi biết dùng đến nó. Đó gọi là Bậc ĐIỀU-NGỰ TRƯỢNG-PHU.
Bởi Hành-Dụng thuyên-diễn của nó tuyệt mỹ tế-vi như thế nên mới dể bị lầm mà Thụ-Sinh ra CHÚNG-SANH-GIỚI, chớ nó chẳng tế-nhị thì mấy ai lại lầm vì NÓ. Nên chi từ nơi trọn vẹn TÁNH-CHƠN-NGUYÊN BẤT-NHỊ gọi TÁNH-PHẬT lại vì Duyên-Khởi MUỐN lầm chạy theo Cái-Muốn ấy mà biến-thể lần theo nơi THỂ Bị-Biến nhận là TA (mình) trôi-dạt sanh-tử.
PHẬT NÓI: Nó nghĩ thế nào liền sanh ra nơi ấy, vì nó Sơ-khởi Kiến-Chấp như vậy, chấp-thủ như vậy, sẽ đưa nó đến Cõi thú-vị như vậy, thành Định-Mệnh như vậy. Đến NHƯ-LAI cũng biết như vậy, Ngài còn biết hơn thế nữa, Ngài không Sơ Khởi chấp Sở-Tri ấy NỘI-TÂM chứng đặng TỊCH-TỊNH, như THẬT-BIẾT sự Tập-Khởi, sự Diệt-Trừ các vị-ngọt mà thọ, những nguy-hại hiểm-độc và sự XUẤT-LY của chúng.
Nhờ biết như vậy, NHƯ-LAI mới Giải-Thoát hoàn-toàn không có Tập-Khí Sanh-Tử.
Những pháp ấy là những pháp sâu-kín, khó Thấy, khó Chứng TỊCH-TỊNH DIỆU-MỸ vượt tầm lý luận suông, rất tế-nhị, chỉ có người có TRÍ mới phân biệt đặng.
Những pháp ấy ĐỨC NHƯ-LAI Chứng-Tri Giác-Ngộ tuyên-thuyết và chính những pháp ấy những ai Chân-Chính tán-thán Đức NHƯ-LAI mới đến.
So theo lời PHẬT nói trên thì Duyên-Khởi là một pháp Viên-Dung Tùy-Thuận. Nếu Bậc Tu-Chứng bằng cách nào mà vẫn còn Tập-Khởi Xuất-Ly cầu Chánh-Báo đều là bậc Tự mình uống phải độc-dược nguy hại. Bằng những bậc tu nào Tự-Khởi tiêu-diệt các nghiệp-căn, thời chính bậc đó Bị-Diệt trước Căn.
Bằng những bậc tu nào ham-muốn đòi hỏi tăng thêm tài-phép thì bậc ấy mê-lầm hơn phàm-phu, vào nơi BẤT-CHÁNH Đạo.
Bằng bậc tu mà âm-thầm cho mình là phải, chính là Chồi-Khô Chấp-Pháp.
THẾ NÀO LÀ BẬC TU-CHỨNG TẬP-KHỞI XUẤT-LY CẦU CHÁNH-BÁO ĐỀU TỰ MÌNH UỐNG PHẢI ĐỘC-DƯỢC?
Những Bậc tu Đắc-Pháp Tỏ-Pháp, Hành-Nguyện Độ-Sanh qua các THUẬN-NGHỊCH tâm không chướng ngại, đặng tự tại. Các pháp đều soi biết Đạo-Hạnh tu-tập đều là phương-tiện đến Tri-Kiến Giải-Thoát nên không có sự Chấp-Pháp, chấp trong Đạo-Hạnh, trong khi tu-tập diễn nói các Pháp đặng thông chẳng hạn.
Nhưng hãy còn Tập-Khởi làm cho mãn-nguyện hoặc nhập Niết-Bàn hay Xuất-Ly đặng viên-tịch, hoặc Chánh-Báo nơi nầy hay nơi nọ đặng hưởng hay không hưởng. Hoặc giả điều-động Ba Cõi Sáu-Đường, nắm vững hoặc chẳng nắm, hay làm Ba Đường Ác để độ kẻ nọ người kia, hoặc dùng Nhân-Thiên đặng rốt ráo… Tất-cả mà tập-khởi thọ-chấp đều tự mình uống phải độc dược.
THẾ NÀO LÀ BẬC TU KHỞI-DIỆT CÁC CĂN, CHÍNH MÌNH BỊ DIỆT TRƯỚC CĂN?
Những Bậc tu Tự-Tánh hiểu-biết mê-mờ là do NGHIỆP bao trùm trở thành Vô-Minh, xa-lìa Phật-Tánh nên có THAM-SÂN-SI. Vì vậy mà Duyên-Khởi Tập-Khởi tiêu diệt Nghiệp-Căn đi nơi Pháp Giảm mà thụ chấp. Từ nơi Giảm nầy đến Giảm nọ lần lần Giảm đến tận cùng bị vào KHÔNG-PHÁP mà chấp-nhận KHÔNG. Dù vô-tình hay cố ý cũng bị Diệt trước Căn mà vào Phi-Phi-Tưởng vậy.
THẾ NÀO LÀ BẬC TU HAM-MUỐN TĂNG THÊM TÀI PHÉP, BẬC ẤY CÒN MÊ-MỜ HƠN PHÀM-PHU?
Những Bậc tu tập-khởi thụ-chấp nếu Siêu-Phàm làm THÁNH, quan-niệm nơi siêu-phàm phải có Thần-Thông Tài-Phép. Vì vậy nên tự Ảo-Tưởng Chư BỒ-TÁT và PHẬT có Thần-Thông Tài-Phép, nên chi tu-hành đã có ý-niệm LUYỆN THẦN-THÔNG, gọi là Tu-Luyện để có thần-thông đặng mau sở-Đắc làm Bồ-Tát hay Phật vậy.
Vì có những tập-khởi sai-lầm đó thành thử mê mờ mù-mịt hơn phàm-phu. Vì sao ? Vì đang lầm mê điên loạn lại THAM cái điên-loạn hơn để ưa tài phép.
CHẲNG KHÁC NÀO:Một ly nước kia cặn-cáu, ly nước mờ tối, ít nhất phải đem lọc cáu cặn ra hết đương nhiên dù muốn hay không ly nước vẫn được trong-suốt cùng khắp, khỏi cần Luyện hoặc Tu-Luyện. Bậc tu TRI-KIẾN cũng vậy.
NGƯỢC LẠI: Ly nước kia cặn cáu chẳng chịu lọc ra, lại tìm các PHẨM MÀU bỏ vào ly nước, làm cho ly nước trở nên màu: XANH-ĐỎ-VÀNG chẳng hạn gọi là siêu phàm đặng lừa-bịp chúng-sanh vào con đường vọng-đảo điên-loạn, mà ngược lại chính mình bị điên-loạn hơn chúng-sanh. Bậc ham-muốn TĂNG cũng vậy.
Còn Chư BỒ-TÁT và PHẬT, thời các Nghiệp cùng các Căn đều liền-lạc, nên chi chẳng vì HỮU chẳng vì VÔ mà tập-khởi thọ-chấp, bởi Thân-Tâm tịch-tịnh viên-dung mà Sở-Đắc các pháp Tam-Muội đến các Thần-Thông Tam-Muội chẳng thiếu-sót.
Khi Chư BỒ-TÁT-PHẬT dùng đến các Thần-Thông ấy vì chúng-sanh mà dùng để đưa chúng sanh từ nơi thế-giới Bất-Tịnh đặng vào nơi An-Lạc mà dùng làm cho chúng-sanh ấy không hay biết ngỡ là mình đến hay mình đặng, thật ra duy chỉ có Tha-Lực Thần-Thông Tam-Muội vậy.
LẠI NỮA: BỒ-TÁT-PHẬT dùng đến Thần-Thông Tam-Muội đưa từ Thế-Giới quá ư cuồng-loạn, làm cho thế-giới ấy biến thành Tịnh-Độ, mà tất-cả chúng-sanh trong thế-giới chẳng hay biết.
BỒ-TÁT-PHẬT HÀNH-DỤNG và DIỆU-DỤNG Thần-Thông Tam-Muội làm cho chúng-sanh đặng Tri-Kiến Giải-Thoát trong một Sát-Na chúng-sanh không hay biết chi cả. Vì sao chẳng cho chúng-sanh hay biết ? Vì chúng sanh bị Duyên-Khởi Tập-Khởi mà Thụ-Chấp, lại ưa muốn tham-lam quá độ nên không cho hay biết mà đặng, nếu hay biết thời hại cho chúng-sanh ấy thêm vào CÁI-MUỐN mà chìm-đắm nơi Sanh-Tử.
Các Bậc tu-hành nên so theo những điều trên để mà tu-tập. Nên làm cho các Nghiệp-Căn liền-lạc. Nên nương theo Duyên-Khởi cầu lấy Hiểu-Biết chớ Tập-Khởi Thụ-Chấp mà chẳng đặng rốt-ráo vậy.
DUYÊN-KHỞI chính là một thoại đầu lần mở mê-lầm, khi các bậc tu NGHI-CHẤP để PHÁ-CHẤP đó chính là nương theo Duyên-Khởi đặng tự soi biết, gọi là TỰ-BIẾT. Bằng theo Duyên-Khởi chấp-nhận là Phải hay Đúng nó như thế, thì tự đem mình vào mờ-mê. Tu-tập chẳng lo nó đến, không lo nó Đắc. Chỉ lo nó tự cho nó là Phải mà nhận chịu theo Duyên-Khởi thôi. Duyên-Khởi mà chấp-nhận chính là mắc-miếu theo 62 kiến chấp vậy.
NÊN PHẬT NÓI: NHƯ-LAI biết tỏ-rõ nó như vậy, mà chính nó Thụ-Chấp Kiến-Chấp thế nào, tự phát-sanh và chịu lãnh lấy thế ấy. Tự sanh ra các cảnh-giới thú vị theo như Khởi-Chấp của nó cho là Thú-vị Ngọt-Bùi mà đắm say theo Tập-Khởi Duyên-Chấp.
NHƯ-LAI biết còn biết hơn thế nữa, nhưng chẳng thụ-chấp mà đặng hoàn-toàn GIẢI-THOÁT chẳng còn Tập-Khí Sanh-Tử vậy.
NAM-MÔ HÀNH-THÂM BÁT-NHÃ BA-LA-MẬT-ĐA
