(Thời Một: Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Thời Hai: Đức Di Lạc Tôn Phật.)
Sự tu-hành theo Phật-Đạo có nhiều lối và nhiều Pháp-Môn. Tu lối nào hay pháp-môn nào cũng chủ-yếu về TÂM. Vậy Pháp-Môn hay đường lối tu-tập đều là PHƯƠNG-TIỆN để phá Mê-Chấp đặng GIÁC-NGỘ, nên tu lối nào cũng đặng, chỉ mau hoặc chậm mà thôi.
Tuy hiểu rằng: TỎ TÂM là GIÁC, mà làm thế nào để TÂM tỏ? Vì TÂM thì Kinh KIM CANG có nói: “ƯNG VÔ SỞ TRỤ NHI SANH KỲ TÂM”. Nghĩa là: TÂM không chỗ chỉ mới sanh TÂM. Như vậy, đã không chỗ chỉ, lấy chi để làm TÂM mà tu cho TỎ-TÂM đến GIÁC-NGỘ?
Vì sự khó ấy mà kẻ tu-hành phải có đường lối hay Pháp-Môn. Nơi đường lối hay Pháp-Môn phải có vị TĂNG-CHỦ hoặc Bậc THIỆN-TRÍ-THỨC đã GIÁC-NGỘ chỉ bày tu-hành mới thành tựu cùng tỏ-Tâm Giác-Ngộ. Nếu chẳng vậy: Thời tu cho có chứng tu, hay tu để cầu-Phước . Vì sao? Vì đang MÊ tu bằng cách nào cũng vẫn trong thời Mê. Cũng như: Kẻ đang bị lạc đường không lối thoát, thì dù có dìu-dẫn kẻ khác theo cùng với mình cho có bạn thôi, nó cũng không hơn kém. Do vậy, kẻ tu-hành tối cần nương tựa theo PHÁP-MÔN và TĂNG-CHỦ THIỆN-TRÍ-THỨC đã Tỏ-Ngộ mới mong CHÂN-GIÁC.
Nếu theo PHÁP-MÔN DUY-NHẤT PHÁP-TẠNG mà tu, thời chung gồm tất cả CĂN-NGHIỆP của Chân-Tử liền dùng ĐẠI PHƯƠNG-TIỆN chỉ bày. Chân-Tử phải phát BỒ-ĐỀ-TÂM và Kiên-Dũng lập GIỚI-ĐỊNH-TUỆ, nhất-tâm tu không ngừng nghĩ.
LẠI NỮA: kẻ tu cần phải sửa đổi để tạo lấy THIỆN-CĂN cùng phải chịu tất cả các thử-thách khi THUẬN lúc NGHỊCH của thế-gian hiện-hành để đặng Hiểu-Biết thế nào là: PHÁP. Nếu tỏ-PHÁP liền đặng tỏ-TÂM, như vậy gọi là: NƯƠNG-PHÁP TỎ-PHÁP, tức NGỘ-PHÁP. Những điểm chính yếu con đường tu theo PHÁP-TẠNG NHƯ-LAI vậy.
Sự tu-hành Pháp-Môn PHÁP-TẠNG y Tôn-Chỉnh PHẬT-THỪA DUY-NHẤT, lại dùng ĐẠI-PHƯƠNG-TIỆN diễn nói :“PHẬT-PHÁP BẤT-LY THẾ-GIAN GIÁC”. Tất cả các bậc tu từ lớn, nhỏ, trước, sau, đều theo phương tiện GIẢI-THOÁT thôi. Đó chính là lấy TÂM tu TÂM, khi Tỏ-Tâm TẠNG-GIÁC. Nếu kẻ tu không lập pháp cho TẠNG-GIÁC thì khó mà thành-tựu. Vì sao? Vì Trí-Tuệ bị lầm các SỞ-CHẤP nên TẠNG cách biệt mà BỊ-BIỆT. Đã bị-biệt liền mắc-miếu thành mê-mờ. Lúc đã phát Bồ-Đề Tâm mà tu, trước tiên phải KIÊN DŨNG cho TẠNG-GIÁC, lại làm căn-bản để con đường tu-hành không ngừng. Cũng cần tu trên căn bản GIỚI-ĐỊNH-TUỆ là mới Dung-Thông cùng-sự Quyết-Định thành tựu CHÁNH-GIÁC.
Khi nương nhờ Quyết-Định mà TÂM-Ý đặng thuần-túy đến Hiểu-Biết, và cũng có đôi chút Trí-Tuệ suy ngẫm ấy để PHÁ-CHẤP. Khi lần-lượt Phá-Chấp sạch Lý liền đặng Tỏ-Tâm. Đó cũng là mức tu thứ hai căn-bản duy nhất con đường tu PHÁP-TẠNG, cũng là PHƯƠNG-PHÁP và TÔN-CHỈ PHẬT-THỪA, nó cũng là cầm đuốc TRÍ-TUỆ soi lần tới mà đi vậy.
Con đường DUY-NHẤT là một lối tu Điều-Hòa, không nặng-nhẹ bên nào. Vì vậy mà không mắc-miếu thọ-chấp, đến chốn VIÊN DUNG TỊCH-TỊNH, chẳng có TẬP-KHÍ SANH-TỬ. Lại nữa, kẻ tu chớ nên chán-nản tự dìm mình xuống thấp quá, cũng chớ nên tự-cao, tự nâng mình quá tầm hiểu biết.
Kinh DUY-MA có câu: “Chớ nên cho mình là PHÀM-PHU, cũng chớ tưởng mình là THÁNH. Vì tưởng Phàm bị thối, tưởng Thánh bị tăng”. Do chỗ chấp đó mà tu bị nặng nhẹ không đều, khó Viên-Dung vào CHÂN-GIÁC.
Về con đường đến Chân-Giác nó thật là vi diệu, thường gần đối với bậc ĐẠI CĂN THÙ-THẮNG. Những Bậc ấy không có ảo-vọng xa-xuôi, chỉ lấy HIỆN-TẠI làm căn-bản tu. Cũng như: Đạp gai lấy gai mà lễ, hết gai liền hết nhức.
Đức THẾ-TÔN Ngài vẫn nói rất đơn-giản như câu: BỊ LẦM NƠI PHÁP HUYỄN-HÓA, LẤY PHÁP HUYỄN MÀ TU, KHI HUYỄN SẠCH HẾT TỨC LÀ NGỘ”. Như chúng ta lầm mê vì trót nhận Huyễn-Hóa là CHƠN, chẳng khác nào như kẻ đạp phải gai thời bị nhức, lễ gai đặng thì liền hết nhức. Khi hết gai thì cũng không còn gai để mà lễ. Nếu kẻ tu mà so như vậy chính là TU-PHẬT.
Kẻ tu-hành rất cần nơi cỗi-giải các Chướng-Nghiệp vặt-mắc, đố-tật. Những NGHIỆP ấy làm cho Tâm Tham sinh ra sân hận nó lại làm cho kẻ tu-hành BỊ-CHƯỚNG và cũng BỊ NGĂN trên hoàn-cảnh Hành-Đạo cùng với Trí-Tuệ không Thông-Đạt đặng.
Kẻ tu mà kiên-cố cỗi-giải thì liền TÂM-Ý rỗng-rang, TRÍ-TUỆ mở. Cũng lại tu-hành chớ nên vọng-ước cao-siêu một khi mà Tâm còn ngăn-cách mê-mờ, lí-bí, mà phải bị sa vào lối tu TƯỞNG-VỌNG. Những lối tu ấy rất nhiều kẻ bị mắc phải không thể nào đoạt đến CHÂN-LÝ, mà còn bị lầm tu trên ẤN-TƯỞNG, lại còn Thụ-Chấp con đường tu PHẬT là vậy.
Do sự lầm sai-biệt ấy mà PHẬT mới nói để chỉ thẳng cho các Chân-Tử khỏi lầm, hoặc tu hành khỏi bị chìm-đắm nơi Huyễn-Pháp mà mắc phải nơi Ấn-Tưởng ấy.
Kinh KIM CANG có Bốn câu như sau:
NHẤT THIẾT HỮU VI PHÁP
NHƯ MỘNG HUYỄN BÀO ẢNH
NHƯ LỘ DIỆC NHƯ ĐIỂN
ƯNG TÁC THỊ NHƯ QUÁN
Nghĩa là : tất cả các Pháp Hữu-Vi đều là mộng không thực, như hình-bóng, như tia-chớp, không thực có, nếu nhận lấy đều mù-quáng.
Lời nói của Đức THÍCH-CA Ngài thấy tỏ-rõ chỗ lầm nhận vọng-cầu của chúng sanh trên con đường tu-hành sai-lạc ấy mà Ngài chỉ-bày thẳng, cốt để lại cho khỏi lầm, cho tất-cả kẻ tu đặng đến CHÂN-GIÁC.
Vậy kẻ tu nên thận-trọng, chớ nên thọ-chấp các Huyển-Hóa mà nhận lãnh làm cho càng tu càng mê-mờ thêm nữa, thà rằng đừng tu còn hơn.
Bốn câu trên là một hồi chuông thức-tỉnh Hộ-Trì cho các Chân-Tử khi đã ngộ-nhận lỡ thời mau gạt bỏ cầu-tiến, chớ nên cầu-mong phép tài nhỏ-mọn, nó có thể làm cho con đường TRI-KIẾN bị ngăn.
PHẬT còn nói ra từng PHÁP MÔN để chứng minh lối tu sai hay đúng như:
HIỂN-GIÁO là Pháp-Môn Hiểu-Biết mà Ngộ.
VIÊN-GIÁO là sự Hiểu và sự làm tròn khắp mà Ngộ.
ĐỐN-GIÁO là tìm đặng Chơn-Tánh tu mà Ngộ.
MẬT-GIÁO là tu Tự-Biết mà Ngộ.
THÔNG-GIÁO là Phá Chấp tỏ-rõ mà Ngộ.
TỊNH-GIÁO là dùng Công cho Tịch-Tịnh mà Ngộ.
TIỆM-GIÁO là thủng-thẳng tu không ngừng Nghĩ mà Ngộ.
Chớ chẳng bao giờ tìm thấy Kinh Sách nào PHẬT nói đến THẦN-THÔNG-GIÁO hay PHÉP-TÀI-GIÁO. Nếu tu hành y theo các Pháp Môn hay Tông Giáo trên mà tu thì đặng sự lợi ích khó nghĩ bàn.
Con đường PHÁP-TẠNG là một con đường tùy-thuận mỗi hoàn cảnh, mỗi Nghiệp-Căn của kẻ tu mà chỉ bày. Lại cũng tùy mỗi GIÁO của mỗi Chân-Tử ưa thích chỉ bày để mà tu.
Chung gồm tất-cả các GIÁO trên của PHẬT dạy mà gom lại: DUY-NHẤT PHẬT-THỪA, cũng gọi là Pháp-Môn KHÔNG HAI. Nơi PHÁP-TẠNG lập pháp THIỀN-TỌA để TỎ-PHÁP tức là TỎ-TÂM.
Đối với tình DUY-NHẤT PHÁP-TẠNG kẻ tu-hành phải TIN-VÂNG-KÍNH theo sự chỉ bày của TĂNG-CHỦ và phải dẹp bỏ tất-cả LÝ-CHƯỚNG để tu-tập đến: SỰ-LÝ KHÔNG-CHƯỚNG đó là con đường tu tỏ TÂM cùng khắp.
DUY-NHẤT ĐẠI-PHƯƠNG-TIỆN PHÁP-TẠNG dụng TIN-VÂNG-KÍNH chỉ bày Quyết Định tu TRI-KIẾN GIẢI-THOÁT . Nếu Tin-Vâng-Kính chẳng trọn khó thành tựu.
Và BA ĐIỂM để cầu NHƯ-LAI mà tu đến CHÂN-GIÁC.
1 là THUẬN. 2 là HÀNH. 3 là DỤNG.
1 – THUẬN: Thuận nương vào Như-Lai để cầu NHƯ-LAI. Không lấy SẮC-TƯỚNG ÂM-THANH mà cầu. Duy nhất chỉ THUẬN DÒNG mà đặng.
2 – HÀNH: Hành với NHƯ-LAI để cầu NHƯ-LAI. Không lấy chỗ CÔNG-ĐỨC mà cầu. Duy-Nhất nương vào CÔNG-ĐỨC NHƯ- LAI chung cùng mà đặng.
3 – DỤNG: Dụng NHƯ-LAI sẵn ĐỒNG-DỤNG, nguyện nương vào NHƯ-LAI để cầu THUẬN NGHỊCH ĐỒNG-SONG đặng CHÂN-GIÁC.
TỊNH-VƯƠNG NHẤT-TÔN
Chứng-Ký
