ĐỨC TỊNH-VƯƠNG NHẤT-TÔN ẤN-TRUYỀN

PHẦN MỘT
 ĐỨC BỔN-SƯ THÍCH-CA MÂU-NI PHẬT không bao giờ bảo phải Xuất-Thế, nhưng mục tiêu chỉ dạy tinh thần hoàn toàn Xuất-Thế Tối-Thượng Giải-Thoát, như vậy có phải là Xuất Thế chăng ?
 Sau khi Ngài CƯU-MA-LA-THẬP dịch kinh KIM-CANG quyết chỉ pháp Như-Lai cùng Bát-Nhã Tâm-Kinh hoàn mỹ thảy đều nói Thế-Giới Tướng Phần, Thị-Danh Thế-Giới Giả-Tướng đặng các bậc tu đến Chân-Tướng rốt-ráo tỏ rõ Bát-Nhã-Trí khỏi thủ-chấp Giả-Tướng. Nếu có bậc tu chưa vẹn, chưa rốt ráo vội chấp nhận sẽ bị Giả-Tưởng Tướng Phần đắm tướng Bồ-Tát tức phi Bồ Tát, đó có phải là môn tinh thần siêu thoát của Xuất-Thế chăng ?
 Sự chỉ dạy, lối đón đưa các bậc đang mơ màng viễn-ly điên-đảo mộng tưởng liền được cứu-cánh Niết-Bàn, chủ đích lìa 62 kiến-chấp nơi Tâm Kinh Bát-Nhã tuyệt mỹ. Còn về Lý Chân năng-sở kiến-tri thủ-ngã của các bậc tu lầm lẫn để lìa Tướng-Ngã của Kim-Cang quá ư tuyệt đích, rất có lợi cho bậc tu đến ngã ba HỮU-VÔ để quán sát nầy, đoạt mục tiêu chính sở-đắc Chân-Không Thực-Chứng, làm áo giáp Như-Lai thi hành Hạnh-Nguyện, nhiếp-độ Tứ-Nhiếp-Pháp, Lục-Ba-La Mật-Đa cùng Hành-Thâm Pháp Giới không xa lìa Bi-Chí-Dũng, Giới-Định-Tuệ mà thực thi Bát-Nhã Ba-La-Mật-Đa hoàn tất Chánh-Giác.
 Phật-Đạo mục đích chính TRI-KIẾN GIẢI-THOÁT, Bậc tu đầu tiên chưa biết thì chẳng nói làm chi, đến lúc đã nhận định được giá trị biết tu rất cần thực hành qua từng Pháp môn, sau lần mới hiểu mỗi Pháp-Môn là mỗi cái dụng cụ cứu chữa từng căn-bệnh mê lầm đến hoàn-giác xuất-thế mà chẳng xuất-thế, rốt-ráo là Xuất-Thế.
 Thời HẠ-LAI nầy, có lắm bậc tìm đặng chơn-tánh để tu, nhưng hiếm hoi bậc tâm Hướng-Thượng dụng Trí Đà-La-Ni để nhìn theo vết chân Bồ-Tát đã nguyện, hôm nay bậc tu phải thi hành thực hành nguyện ấy, từ nơi chơn-tánh chung với Hạnh-Nguyện là môn Xuất Thế. Bằng hiểu biết dụng chơn tánh suy tưởng phá mê, nhưng chưa thực thi Hạnh Nguyện, hãy còn dung dưỡng tâm trí điêu thoa theo nơi tâm-thức dục-vọng, chưa hẳn là bậc tu Xuất-Thế, mà là kẻ đang học khôn giữa thế-nhân nầy vậy.
 Khi các bậc tu nghe đến văn tự hai chữ “XUẤT-THẾ” thì tâm trí ngại ngùng ngơ ngẩn phê chỉ, vì sao ? Vì quan niệm Hữu-Vi Tướng-Phần văn-tự, hơn là dụng Tâm-Giác rõ thông. Đối với Ông LA-HẦU-LA ngày trước con của Phật, gần Phật mà hãy còn nằm nơi quan niệm như các bậc tu thay, huống chi ai không quyền chỉ trích, đến lúc gặp Ông DUY-MA nói nơi Phẩm Xuất-Gia cũng thế.
Phần nhiều trên sự tu-hành đa số nhận định về tướng-phần bị-biết, rất hiếm bậc công dụng Đà-La-Ni Trí (Trí Thiền-Định) nhận định giác-tâm Thể-Tánh, nên chi thường vọng-loạn sai lạc hướng tu. Đối với Đạo-Phật lấy Tâm-Giác dùng Thể-Tánh làm mục-đích nhận định, lấy tướng-phần làm phương tiện chỉ nơi Thể-Tánh cốt Giác Nguyên. Chẳng khác nào vẽ con chim Én để cho xem, đến khi ra giữa trời gặp đặng con chim Én nhận được, đó gọi là Tướng Phần làm phương-tiện đến THỂ-TÁNH GIÁC-NGUYÊN.
 Vì nơi nhận định sai biệt kia nên chi phải tu lìa Bản-Ngã, Kiến-Ngã cùng Sở-Ngã cốt đem cho bậc tu đến nơi nhận định đúng với tinh thần mục tiêu liền Giác-Ngộ, bằng chưa đúng hoặc sai biệt nhiều ít thảy đều gọi nó là Nghiệp-Thức Vọng-Đảo Điên-Loạn cũng thế.
 Đứng trước trình-trạng khó khăn nầy, nó trở thành Vô-Minh làm cho bậc tu-hành có gặp Đức PHẬT hay bậc đã từng đoạt Bát-Nhã Ba-La-Mật-Đa chăng cũng khó mà nhận định, chỉ trừ ra đầy đủ Công-Năng như vị đã gặp mới nhận được mà thôi. Do lẽ ấy, dù cho có sao chăng nữa. Đối với Đức PHẬT HAY vị đã Giác-Ngộ vẫn phải tùy thuận nương theo nhận-tưởng của các bậc tu hành, để cứu-độ chữa trị giải mê lầm, làm cho bớt vọng-đảo, đưa cho nhận thức đặng TÂM-GIÁC lãnh-hội được Kinh Pháp. Đến chừng biết nhận, biết tu thuần-thục, lúc bấy giờ mới có thể Phát-Danh Chứng-Thị.
 Đương thời Hạ-Lai Mạt-Pháp sự tu hành Thực-Chứng thật hiếm, vì sao ? Vì thời Thượng-Pháp có Giáo-Lý, có thi hành để tu, nên có Thực-Chứng. Đến thời Trung-Pháp có Giáo-Lý, có thực-hành tương song liền có THỰC-CHỨNG. Qua thời Hạ-Lai Mạt-Pháp có Giáo-Lý nhưng kém thi hành, thành thử hiếm hoi Thực-Chứng. Kinh-Pháp Bất-Diệt chỉ nương nhờ Mật-Pháp. Nơi Kinh-Pháp có thực hành liền có Sở-Đắc, chưa thực hành thì Kinh-Pháp kia trở thành Lý-Thuyết. Tu có Chứng-Tri chăng cũng là Chứng-Tri trên giả-thuyết Biện-Tài, chớ chưa hẳn là THỰC-CHỨNG.
 Nên chi thời nầy, đối với bậc quyết-tâm có Thiện-Chí tu Phật cũng đã khó tìm, còn khó hơn nữa là bậc tu biết nhận, biết lãnh-hội Kinh-Pháp, khi nhận biết mới nhận thấy lời VÀNG trên những Thời-Pháp, có nhiều chữ NGỌC trong mỗi quyển Kinh thời-Pháp hoặc quyển Kinh thảy đều có một chủ điểm để chỉ dạy căn bản phá mê-lầm hay hóa giải từng cơn Thọ-Chấp.
 Lúc ban đầu bậc Tu-Hành chưa hiểu thì chẳng khác nào đứa trẻ thơ đang lạc lõng bơ vơ chưa hiểu qua Kinh-Pháp tí nào, đến chừng giải trừ các đố-tật xấu xa, giảm bớt Nghiệp qua các Chướng-Ngại ngăn cách tự Tâm tỏ lần, bớt căn vọng-loạn. Trong thời gian nhờ Công-Năng mới biết dụng Tâm-Giác nhận được NGHE-THẤY-BIẾT, chừng ấy công nhận Kinh-Pháp chính là BẢO-PHẨM đối với bậc biết lãnh-hội để tu.

error: NAM-MÔ A-DI-ĐÀ-PHẬT
Phap Tang Phat Giao Viet Nam Pháp Tạng Phật Giáo Việt Nam Phap-Tang Phat-Giao Viet-Nam