CHỈ QUÁN LUẬN PHẬT TÁNH CHƠN TÂM ĐỒNG THỂ

GIÁO-NGÔN TRỰC-CHỈ
BÀI THỨ 32
 PHẬT-ĐẠO dụng TÂM là điểm chính. Dưỡng TÁNH bao-dung không ngăn-ngại, bước tu suốt thấu CHƠN-TÂM. Bậc tu-hành nhận được như thế mới có Trí-Tuệ căn-bản, lãnh Bảo-Pháp để tu. Giáo-Môn Tu-Phật duy nhất Phật-Thừa Tối-Thượng. Khi nhập Môn phải GIẢI-TỎA những tập-quán lề-thói xấu-xa hư-vọng, Nhất-Tâm Đạo-Tràng tu-cầu Diệu-Quả Bồ-Đề giải-thoát. Vì sao? Đạo-Tràng là nơi Chứng-Tri, Tri-Kiến Tu-Chứng từng Thứ-Bậc của Chư Bồ-Tát Đại-Căn, Đại-Chí Đại-Nguyện đầy-đủ Phẩm-Hạnh đầy-đủ Công-Năng Bất-Khả-Thuyết thành Phật.
 Hiện nay Phật nhập Niết-Bàn đã hơn hai mươi Thế-Kỷ Phật-Lịch, bậc Tu-Phật có hàng triệu-triệu đệ-tử nhập-môn, kể cả xuất-gia tại-gia, không thể thống-kê số nhập-môn được, lượng thì rất đông, phẩm tu quá kém, Chân-Phật-Tử hiếm hoi do nơi thiếu Chủ-Lực, Hạnh-Nguyện, kém Căn-Tánh Hướng-Thượng Đại-Căn-Đại-Chí để tu-đạt đến đích-thị Giải-Thoát.
 Tưởng-Niệm cùng Ý-Niệm Phật-Tử còn nhớ câu: NHẤT-THIẾT CHÚNG-SANH GIAI-HỮU PHẬT-TÁNH. GIAI-THÀNH PHẬT-ĐẠO. Nhờ Lời Vàng ấn-chỉ nầy mà sự tu-hành không nhỏ, nhưng lại kém Thực-Lực, nên chi càng phát-tâm bao nhiêu lại càng lầm-lạc, vì sao? -Vì tu hư-vọng, mất thể-tánh tự-tánh giải mê, tinh-thần hóa-giải không đúng, dù đúng Phật-Ngôn không đúng Thể-Tánh thì sao? Càng hóa-giải Vô-Minh che Phật-Tánh bao nhiêu, lại càng thọ-tánh xấu bấy nhiêu, trở thành Thọ-Ngã Giả-Tưởng, làm thế nào tận-tận vô-minh trở về Phật-Tánh?
 Chỗ yếu-kém thiếu thực-lực, biếng-trễ nên chi ưa-thích những gì chưa tu đã chứng, còn nung-đúc kiên-trì, công-năng bất-diệt, Đại-Lực, Từ-Bi, Tự-Lợi Tha-Lợi, Sửa-Tánh thảy đều chểnh-mảng thờ-ơ mà như thế. Phật-Tánh sẵn có, tận-dụng in tuồng không, hay chưa chẳng-hạn, con đường Phật-Tử đang tu, còn tu nơi Sanh-Diệt thối-chuyển thân-tâm, trở thành có tu mà chưa có chứng, đây là một điều khuyến-tu đáng kể, đa phần Phật-Tử có tu liền biết, tự hỏi: Ai tạo Nghiệp? -Nghiệp tự mình tạo. Bậc cao hơn hỏi: Mình là gì? -Mình là Thọ-Ngã, thọ-ngã đích-thị Ngã-Tánh, ngã-tánh là Pháp-Tánh, Pháp-Tánh giả-tưởng, giả-ý-nguyện, giả-nguyện-vọng đều giả-tưởng. Có giả-tưởng như thế nên chi khởi-sanh, khởi-diệt, khởi Cấu-Tịnh. Bốn tướng nầy mãi lầm lạc không thể chứng-tri Phật-Tánh.
 Khi đã trót lầm-mê, tu về Giác-Ngộ thật khó, nhưng cái tu khó, mà dễ. Nơi Thọ-Pháp để tu, dễ mà khó hơn thật tu. Thật-Tu đúng Pháp-môn là thật khó, vì sao? Vì thật khó bước đường đang tu đến rốt-ráo. Do nơi tu hợp mới hóa, chưa hợp chưa bao giờ hóa, còn là hư-vọng đảo-điên, từ mê đến ngộ nó như thế.
 Nói về Chúng-Sanh. Mỗi Chúng-Sanh có Tướng-Giới-Tánh chung-hợp. Đứng Tướng mà NÓI là CHÚNG-SANH-TƯỚNG, đứng Giới đặng NHÌN là CHÚNG-SANH-GIỚI, đứng về KHÔNG-TƯỚNG được THẤY gọi là CHÚNG-SANH-TÁNH.
 Thế nào CHÚNG-SANH-TƯỚNG? Tướng về Chúng-Sanh không thể diễn-tả cho hết đặng. Vì sao? -Vì tùy theo Cảnh-Giới các Cõi cùng Thế-Giới. Hiện-Sanh ĐA-CHÚNG gọi là Chúng-Sanh. Tướng nó tùy thuộc theo Giới Thọ-Sanh, Chánh-Báo thọ-báo không chừng, chỉ có Thượng-Sanh-Hạ-Kiếp, trùm khắp Tam-Thiên-Đại-Thiên-Thế-Giới, Lục-Đạo gọi là Muôn-phương Tịnh-Độ đều hiện-sanh-tướng. Nhân-Tướng. Thiên-Tướng. Chúng-Sanh-Tướng. Thọ-Giả-Tướng. Tướng Thọ-Giả là nhận lầm Tướng sanh-Diệt, Tướng Sanh-Diệt là Tướng Tử-Sanh. Tướng Tử- Sanh là tướng đua giành Giới-Tướng cạnh-tranh đối-tượng nhau, chẳng biết bao nhiêu địa-vị giai-cấp, chỉ vì Được-Mất hình thành Giới-Tướng, nên mới có nghiệp-cấu thù-hận, chém-giết, đánh đập xâu-xé nhau không thể nào kể hết: Đua theo Thọ-Giả Có-Không là chạy theo Hư-Vị, hư-vị nầy Chúng-Sanh lầm Pháp-Tánh Chúng-Sanh-Tánh. Khi chúng-sanh không Lầm Tánh thì chúng-sanh Giác-Ngộ. Bằng lầm Tánh trở thành Pháp-Tánh lầm-mê, sự-lý lầm-mê hay giác-ngộ, nó trực thuộc về Tương-đối là PHÁP, tuyệt-đối là TÂM. Như TÂM-PHÁP là hai, Pháp-Tánh-Phật-Tánh đều hai, chính hai kia trở thành mê-ngộ lẫn-lộn, Bậc tu khi đạt đến Tâm và Pháp. Không Pháp, còn Tâm, Không Tâm về Giác như thế.
 Phật-Tánh gọi là Tự-Tánh Di-Đà Muôn-Phương Tịnh Độ. Phật-Tánh viên-dung bình-đẳng chung khắp. Tất cả Chúng-Sanh đều có Phật-Tánh. Khi chúng-sanh Hồi-Hướng Thiện, Thiện-Tánh tinh-thần phục-Thiện. Phật-Tánh triển khai. Bằng chưa hồi-Hướng, chưa phục-Thiện thì Phật-Tánh không có. Vì sao? -Vì Phật-Tánh sẵn có nơi phục-thiện. Nếu Ác, Ác-Tánh, Ác-Mưu, Ác-Mãn, Ác-Tôn bực-tức, nóng-giận ngang-tàng trực-thuộc MA-TÁNH. Giữa Ma-Tánh, Phật-Tánh, cũng như PHÁP-TÂM – TÂM-PHÁP linh-động từng sát-na thay đổi. Bậc tu dễ lầm chưa tỏ Pháp cùng Tâm phải tu đạt Chân-Lý, chưa đạt Pháp-Tánh phải tu Tự-Tánh.
 Nói đến Phật-Tánh, thì cần giải Pháp-Tánh như thế nào? Pháp-Tánh không có đuờng nào để chỉ. Không có lối nào để nói Pháp-Tánh, vì sao? -Vì Pháp-Tánh không trụ nơi nào, mà nơi nào vẫn trụ. Thiện hay Bất-Thiện đều ra vào Viên-Giác. Dù cho Đại-Trí Thượng-Căn Thiền-Trí. Tiểu-Trung-Đại-Căn, Pháp-Tánh vẫn vãng-lai, lai-vãng. Duy chỉ tu-đạt Pháp-Tánh thời Pháp-Tánh tự-nhiếp Pháp-Tánh mà thôi. Khi Pháp-Tánh nhiếp sạch Pháp-Tánh không còn Giới, Phật-Giới, Viên-Mãn Chánh-Giác.
 Bậc tu-cầu diệu-Quả phải giải-trừ Tham-Vọng, trong-sạch bợn-nhơ thân-tâm sáng-suốt, khỏi lầm Pháp-Tánh, không vấp lợi-danh, mới trưởng-thành Tự-Tánh. Vì sao? Vì Phật-Tánh bao-quản trùm khắp, Đại-Diện Chân-Tôn Hàm-Chứa toàn-chơn, toàn-thiện tuyệt-mỹ không hai. Còn phần chúng-sanh lầm-lạc sống theo Cá-Tánh, Cá-Nhân, Cá-Thiên. Từ mỗi một Cá-Nhân, toàn thể Cá-Nhân, hợp-lại trở thành Cá-Thể, có Cá-Thể nên mới có từng Cảnh-Giới và các Cõi, trở thành Thượng-Sanh Hạ-Kiếp. Nói đến Cá-Thể vận-chuyển theo Pháp-Tánh, thì vô-kể, bằng nói đến Cá-Nhân cùng Cá-Tánh thật vô-lượng, vô-biên, trùm khắp vô-cùng của mỗi mỗi hiện-diện phát-sanh, phát-diệt, phát-cấu, phát Ly trở về với PHÁP-TỊNH. Phật-Đạo nhiều Pháp Môn, mỗi pháp-môn cứu-chữa bệnh mê Lầm, phối hợp có Mười-Hai-Tông, do Chư-Bồ-Tát Tu-Chứng hướng-dẫn, chuyên-cần Tín-ngưỡng vẫn là bước đi đến Tri-Kiến Phật-Tánh Phổ-Chiếu giải lầm-mê. Tu Hợp Phật-Tánh rất cần DỤNG TÁNH hợp Tánh liền sở-đắc Phật-Tánh, gọi là Tự-Tánh Tỏ-Tánh. Tuyệt-tác thay Tánh nó Tỏ-Tánh không hai! Nếu Pháp mà Tỏ-Tánh liền vướng bị hai tướng, vì sao? -Vì Pháp Tỏ-Tánh là Pháp-Tánh, chấp-pháp là ngoại-giáo sai biệt Chơn-Tôn.
 Từ nơi Phật-Tánh, phân-phối chia rẽ trở thành Chúng-Sanh-Tánh, cho đến nỗi trực-thuộc với Cá-nhân, Cá-Tánh cùng Cá-Thể, thì Tánh trọn-vẹn Phật-Tánh đâu còn Đại-Khối Đại-Lượng với Chúng-Sanh? Duy chỉ có Phật mới toàn-chơn toàn-thiện vì Phật hoàn-toàn Phật-Tánh. Phật thấu TÁNH thành Phật. Chúng-sanh chưa thấu Tánh nhau thì làm như thế nào trở nên toàn-thiện toàn-chơn? Khi tu-cầu diệu-quả bồ-đề đối với bậc tu pháp có Thiện-Căn, Thiện-Chí mà cấu-tạo Đức-Tánh. Vì sao? -Vì Đức độ lầm mê, thời Tánh nọ bước qua điên-đảo. ĐỨC-TÁNH vốn sẵn hòa-hợp từng lớp người Chúng-sanh-giới, đương nhiên Đức-Tánh xây-dựng Bản-Năng Công-Đức-Phẩm mà thật-hành Từ-Bi-Hỷ-Xả. Khi đã có Tự-Tánh Hỷ-Xả thời có lời ÁI-NGỮ của Tự-Tánh Phát-Minh, gọi là Minh-Tâm Kiến-Tánh.
 Bằng lý-trí tự-nguyện tu-sửa tạo Đức-Tánh nhưng điêu-thoa lừa-gạt, Tự-Lợi Tự-Ngã bảo-vệ cá-nhân Cá-Tánh chủ-thủ riêng, chưa soi lại Tâm-Tánh để Tu-Sửa nơi bản-thân làm thế nào Hòa-Hợp đúng với tinh-thần Tu-Đạt. Lời Tự-Nguyện lý-trí là một việc, còn Bản-Năng chủ-Lực thu-nhiếp vạn-Tánh về với Phật-Tánh là một việc thiết-thực không tu mộng Chứng, chẳng tạo lấy “NĂNG-THUYẾT. BẤT NĂNG-HÀNH” Chân-Lý đều như thế.
 Tu Sửa-Tánh Tỏ-Tánh chính Pháp-môn GIÁC-TỊNH. Vì sao? Vì chú Tâm, chuyên Tâm nhận-xét lỗi-lầm bản-thân mà chừa lỗi, chừa tánh xấu, tật ganh-ghét chê-bai, nóng-giận thù-hận lần-lượt Cổi-giải sửa-đổi. Phải chăng đây là Tịnh-Pháp hay Động? Động-Pháp thì Bất-Bình-Đẳng, bất-bình-đẳng Tâm biến-loạn, tự-biến năng-biến vấp phải nghiệp do nơi bất-bình-đẳng. Bậc có Trí-Tuệ không nặng nhẹ, vì biết xét chúng-sanh-tánh, xét mình tu hợp-hóa, là Độ-Sanh, độ những phát-sanh sai với Chơn-Tâm Đạo-Đức, trở về Chân-Tánh Thường-Còn, là Phật-Tu, là Hạnh-Nguyện, Hợp-hóa chúng-sanh-tánh, TÁNH chúng-Sanh HỢP với HẠNH.
 Có Tu Tỏ-Tánh mới nhìn-nhận vạn-pháp linh-động chuyển-luân, thấy đặng nghiệp-lậu kiết-sử, năng-chấp, thọ-chấp chứng-tri, Tánh thời đồng-đẳng bá-thiên vạn-triệu Tánh, đồng về với khối Tánh như nhau, đồng mê lầm thọ-ngã như nhau. Lúc Giác-Ngộ vạn nơi lầm hết lầm trở về TRÒN-GIÁC. Bậc tu nhớ như thế, biết đặng như vậy, Tâm không quái-ngại tu-hành TỰ-TÁNH Pháp-Môn Tối-Thượng CHÂN-TRUYỀN.
 CHƠN TÂM PHẬT-TÁNH ĐỒNG THỂ KHÔNG HAI. Vì sao? Vì Tánh có Chủ-Lực lướt qua vạn tánh. TÂM suông TÁNH thẳng, Tâm vướng Tánh dừng mà sanh nghiệp. Do đó nên chi con đường tu Tỏ-Tánh cần CHỦ-LỰC CÔNG-NĂNG cùng ĐẠO-HẠNH. Hạnh-Pháp tăng-trưởng về GIỚI-TƯỚNG, Tướng nơi Giới đại-diện giai-cấp, tu-chứng từ thế-gian đến xuất thế-gian làm mục-tiêu Chánh-Báo. Bậc tu-hành tu KHÔNG-TƯỚNG mà TƯỚNG, TƯỚNG lại KHÔNG-TƯỚNG chứng-tri CHÁNH-GIÁC. Khi KHÔNG-TƯỚNG nhìn-nhận soi-sáng chúng-Sanh. Lúc Tướng Bồ Tát Nhiếp-thu Tánh về Phật-Tánh Chơn Tôn. KHÔNG TƯỚNG VÔ CHẤP-TRỤ TƯỚNG Chứng-Thị CHÁNH-GIÁC.

NAM MÔ VÔ-THƯỢNG-TÔN PHẬT

error: NAM-MÔ A-DI-ĐÀ-PHẬT
Phap Tang Phat Giao Viet Nam Pháp Tạng Phật Giáo Việt Nam Phap-Tang Phat-Giao Viet-Nam