GIÁO-NGÔN TRỰC-CHỈ
BÀI THỨ 23
TRONG Thế-Kỷ Hai-Mươi nầy, nói lên chỉ có Phật-Đạo mới triệt-thấu Siêu-Đẳng Khoa-Học mà thôi. Thật khó hiểu khó nhận chân đặng. Vì sao? Vì Khoa-Học thực-nghiệm Bằng hiện-vật kết nạp hóa-chất, biến thể cấu-tạo ra mọi hình thức các môn, các ngành thảy đều chứng từ cho tất cả thế giới con người có biện-minh chứng thật. Còn Phật-Đạo Chứng-tri Tu-Chứng của mỗi Vị dù Vị ấy, thật tỏ-rõ lời nói trên sát thật: Chỉ có Phật-Đạo mới triệt-thấu Siêu-Đẳng Khoa-Học chăng, vẫn chưa có bằng thể biện-minh đặng, cho nên nơi hiểu-biết chính mình là một chuyện, thông-đạt tận-thành minh-thuyết là một điều, minh-thuyết rõ-ràng, biện-minh có lối giải là một đường lối. Còn những vị nhận chân được là một câu chuyện đáng nói, cùng với được nghe để thực tiễn một điểm khó khăn nhất, trong bài Siêu-Đẳng nầy vậy.
Đạo-Phật. Khi Phật ra đời lời Đức-Phật toàn-chân toàn-thiện, toàn chân-lý, đã chân lý thì vốn nó rất thực tế, cốt xây dựng nơi thân tâm cho tất cả những bậc Tín-Tâm, tùy mức-độ trình-độ cùng lý trí hồi-hướng, không ngoài hiểu biết thực-hiện đến tận-thấu sở-đắc mà thôi nên mới có Tu-Tập là phải Tập-Tu đến giai đoạn Tu-Hành, lần sang từng mức một, gọi là Trí-Tuệ cứu-cánh. Trí-Tuệ cứu-cánh nầy là điều chưa bao giờ biết mà hiện nay thật biết, những gì mà lòng mình thắc-mắc nay đặng cổi-giải cá-nhân cá-tánh nơi thân-tâm mình. Khi bấy giờ mới công-nhận giá-trị bảo-pháp lời-vàng chân-lý tôn-trọng Phật-Đạo.
Phật đã tận-tường thể-tánh cũng như nhà Bác-Học đã tỏ-rõ phẩm-chất trọng-lượng. Ngài vốn thấu con người nó sẵn thể-tánh Như-Nhiên Tự-Biết. Bỗng nhiên tánh nó phát-sanh An-Nhiên Thông-Cảm. Hồn-Nhiên tiến-bộ thông-đạt, đến chốn rốt-ráo triệt-thấu nó liền giải-thoát lầm-mê trên sanh-tử.
Chính ra Con-Người với Vũ-Trụ, con-người sống chung con-người ngay bản-thân mình chưa hiểu được mình, có nhiều lúc thân-mạng chính mình còn phản-bội lại mình, thì làm sao kết-quả mục-tiêu con-người mong đạt đến?
Bậc Siêu-Đẳng là bậc đã từng tận-thấu nguồn-gốc phát-sanh, con-người lầm-lạc chạy theo nó để cầu lấy hy-vọng kết-quả. Nền văn-minh thế-hệ lâu-dài bền vững hay tan-rã cấp thời duy-nhất chính con-người cần phải tận-thấu nó mà tận-dụng nó mới là một sự-việc tối-cần xây-dựng.
Con-Người phải thấm-nhuần triệt-thấu, Tánh tình mình, hoàn-cảnh mình đúng-sai tự-tạo hay tự-nhiên mà có hoặc như-nhiên nó đến, tự chính mình có lý-trí thông-minh giải quyết ổn thỏa cao đẹp, cùng thật tỏ-rõ tánh tình của mọi người, hoàn-cảnh của mỗi từng lớp người. Những bậc triệt-thấu như thế Phật gọi là: TRI-KIẾN-PHẬT, nơi Tri-Kiến-Phật là chỗ kiến-nhận lời-vàng Phật dạy, chớ chẳng phải là gặp Đức-Phật giao-cảm cùng chư-Phật, đây là lời Ấn-Chỉ không hai. Bằng con-người mới hiểu mới biết hoặc giả học đòi trên văn-tự để mà biết, chưa thực hiện đặng như lời trên đều sống nơi bị-biết, chớ chưa triệt-thấu thâm-nhập.
Bậc đạt đến Vô-Thượng Siêu-Đẳng Chánh-Giác nói: Con-Người làm chủ Vũ-Trụ. Ta đã thành Phật các ông sẽ thành Phật, lời nói nầy chứng tỏ đưa con người toàn diện theo tài-liệu Phật Đạo làm định-hướng thực-hành sẽ thấu-tận Siêu-Đẳng Khoa-Học. Vì sao? Vì Lý-Sự Nghe-Thấy-Biết kia là một nền Điện-Tử bày-biện cho con-người, con-người chưa biết sử-dụng nó liền bị điện-tử điều-hành. Khi triệt-thấu nó thời chính nó trở lại cung-phụng cho con người bất-diệt.
Phật nói: Các ông đang sống trong Sơn-Hà Đại-Địa, Núi-Sông cây cảnh thảy đều đồng một cái-thấy, chỗ nghe cùng biết lại sai-lệch nhau, nên chi Cái-Thấy do các ông nhìn nhận theo Tâm-Thức của các ông riêng-biệt nhau, trở thành nhìn thấy sai khác là như thế.
Cái-Thấy vốn nó Nhất-Tướng về Như-Tướng. Còn Tâm thời không chỗ chỉ, vì sao? Vì thường tịch Viên-Minh sáng soi chung khắp, do đó nên không chỗ chỉ. Đứng về phương-diện THỨC là phương-diện TIỀM-THỨC linh-động thuyên-diễn nó không ngừng, nếu đứng yên từng bước một nó lại là Ý-Thức.
Sự-việc và cơ-cấu nầy các ông nào tận-thấu Thể-Tánh Tướng-Tâm, vướng phải Tiềm-Thức thao diễn trong cái thấy mà phân biệt dị-biệt, liền tự mang lấy hóa-chất nơi ý-thức nên chi nhìn nhận thấy, trở thành Cảnh-sanh-Tình, thành-thử các ông phải nương nơi Cảnh để mà sống, chạy theo Sắc-Tướng cầu lấy an-vui. Nếu không có Sắc thì các ông không vui sống. Bằng chưa có Tình-khô-héo bước đi, hai điểm nầy các Ông đành theo Sanh-Tử, đó chính là điều đáng kể nhất.
Khi còn Phật tại-thế, Ngài Khai-Vị Đạo-Phật là Thái-Tử Tất-Đạt-Đa, dòng phái-tộc tại Ấn-Độ. Thái-Tử vốn sẵn Thể-Tánh là Phật, nên chi bản năng, tâm-chí Vô-Thượng-Tôn. Tầm-Mắt nơi Ngài Tổng-Quát bao quảng Bình-Đẳng Tánh-Trí cùng Diệu-Quang Sát-Trí. Ngài đâu phải nhìn thấy Tâm-Thức riêng-biệt phân chia nơi tầm mắt ý-thức, do đó nên chi Cá-Nhân lìa Ngã, Cá-Tánh chẳng có địa-phương-giới tự-tôn. Lúc Ngài Khai-Vị, Ngài liền nói: Ta cùng các
ông không khác, chỉ khác nhau Mê-Ngộ mà thôi.
Thời nầy Khoa-Học chưa có Danh-Tánh, Ngôn-Thuận trên thế-giới. Thái-Tử tu đạt Vô-Thượng Chánh-Giác, Thái Tử tận-thấu Vô-Thượng Siêu-Đẳng Khoa-Học, tỏ-rõ tỉ-mỉ từng lớp-lang di-chuyển linh-động thuyên-diễn Điện, điện-tử, cho đến siêu-siêu điện-tử chung khắp Vũ-Trụ Tam-Thiên Đại-Thiên thế-giới đang sống-động lưu-hành.
Siêu-siêu điện-tử nó cực-kỳ tinh-nhuệ, phẩm nó lưu-hành không chỗ nào nói lên từ-ngữ đặng, không nơi nào gọi là nó đi, nó lại hay chốn đến, đối với Ngài triệt thấu nó mới thâu nhận đặng nó mà thôi. Do đó mới dùng Từ-Ngữ là NHƯ-LAI-TẠNG. Còn chỗ hiện-sanh Tam-thiên Đại-thiên thế-giới Rồng-Người Tứ-Loài Văn-Tự PHÁP-THÂN-PHẬT.
Tuyệt-tác thay, Ngôn-từ Phật thuyết Như-Lai-Tạng siêu-siêu-đẳng, vì Bổn-Thể NHƯ-LAI vốn NHƯ VẬY, lưu-hành vãng-lai lai-vãng chung khắp, chẳng khác giọt nước Cam-Lồ cứu an thiên-hạ. Không thể hỏi hay nói: Có phải là giọt nước hay chưa phải giọt nước? Chính Bổn-Thể là giọt nước. Đối với Bổn-Lai siêu siêu Như-Lai vốn như thế.
Còn Thế-Giới với Con-Người, Quả Địa-Cầu đang quay-quần hư-không-giới trong vòng Thái-Dương-Hệ. Bậc Siêu-Siêu-Đẳng tỏ-rõ tường-tận chung khắp có từng VÙNG, có nghĩa là, ngoài Vùng Thái-Dương có hằng-hà sa-số thế-giới. Mỗi giới là một Vùng, mức-sống, lẽ-sống, tầm-sống, lối-sống thảy đều sống chia ra Lai-Sanh, Thượng-Sanh, Hạ-sanh, Đương-Sanh, sự sanh-trưởng cao-thấp tùy theo Địa-Giới, Tiên-Giới, Thiên-Giới làm Tam-Giới, kiếp-sống, mạng-sống dài-ngắn tuổi-thọ cùng hiện-vật dụng-cụ vốn theo Thiên-Khí-Hiện, Tiên-Thanh-Ứng, Nhân-Sanh-Lực, Tịnh-Độ-Như, Như-Lai-Tạng siêu-siêu-đẳng tùy-giới cung-cấp, trang-trí đầy-đủ không thiếu-sót.
Con-Người hiện-tại đương-sanh sống ở trong Địa-Giới nầy chưa bao giờ biết mình từ đâu đến, cho đến chư-thiên hay chư-tiên cùng Tịnh-Độ Tây-Phương cực-lạc thảy đều chưa biết đặng. Bậc Chánh-Giác siêu-đẳng rành mạch rõ ràng tận-thấu, nên Ngài mới Ấn-Quyết con đường thoát-sanh xây-dựng thân-mạng tự sanh từng cõi, từng tánh-chất chi hợp hóa với thế-giới chính mình ưa-chuộng mà tu-tập tu-hành đoạt như-ý-nguyện. Chẳng khác nào, con-người mong trở thành người Quân-Tử phải tâm-tánh Quân-Tử, những bậc Vĩ-Nhân hay Siêu-Nhân phải có đầy đủ tiêu-chuẩn Vĩ-Nhân Siêu-Nhân mà thành-đạt.
Phật-Đạo là một nền Tân-Tiến Hóa-Tạo con người thực-tế tu cốt tỏ, hành cốt đạt ngay thân-tâm mình thật biết tỏ-rõ, sau khi mạng vong sẽ đặng về đâu rất tường-tận quả-vị mình sắp đến, do đó nên chi những bậc tu Phật không bao giờ Sợ-Chết cầu Sống, chưa bao giờ nhận lấy hơn thua được mất làm bước đi, mà chỉ tu-cầu tỏ-ngộ. Phải chăng Phật-Đạo triệt thấu bản-năng thể-chất và tánh-chất phẩm-lượng con người cùng Vũ-Trụ Tam-Thiên, đang sống hấp-thụ cái gì, ảnh-hưởng ra sao, kết-quả của nó như thế nào. Không khác vị Đại-Lương-Y hay một Bác-Học đã từng thực-hiện hóa-chất cho hình-thành những món đồ-dùng hay những viên thuốc cốt cứu chữa con bệnh lành-mạnh không tổn-thương cho con người chăng?
Đứng trước thế-giới, Nhân-Loại hoàn toàn phế-nhân bất-lực cứu-chữa con người, xây-dựng cho con người thoát khỏi căn-bệnh lầm-mê, chứng bệnh điên-loạn, nhiễm-độc quay quần bất ổn trong kiếp-sống do TẠNG-THỨC gây nên, Tiềm-Thức tìm tòi theo Ý-muốn của mỗi con người thảy ra sóng cồn luân-lạc, vì sao? Vì Như-Lai là nơi an-lành đứng thứ nhất như Con-Người không bệnh lành-mạng yên vui. Tất cả những con người ấy tự mang vào Tạng-Thức thời Như-Lai kia trở thành Như-Lai-Tạng. Mỗi nhân-loại gìn-giữ lấy một Tạng. Bá thiên Vạn-Triệu vô số vô-biên Chúng-Sanh, thành thử mỗi chúng-sanh phải hứng-chịu một Giới-Hạn của Tạng-Thức gọi là Chúng-Sanh-Giới. Khi đã hình thành chúng-sanh-giới thời mỗi Người mỗi bậc và mỗi Vị, cho đến Mỗi Thế-Giới ngăn-biệt nhau, cùng nhau trưởng thành Tạng-Thức, khai hoang Tiềm-Thức, ổn định Ý-Thức do đó nên chi mới có Tam-Giới chia ra từng địa-giới đã nói trên. Mỗi giới hiện-vật trang-trí như: Nhà-Cửa Lâu-Đài Cao-Ốc Thành-Phố có Cõi Thanh-Ứng mà thành như Cõi-Tiên Cảnh-Tiên, có Cảnh-Giới Như-Nhiên đồng hiện hoa mỹ Ngọc-Bích Pha-Lê Xà-Cừ Xích-Châu Hỗ-Phách Như Tịnh-Độ Quốc-Độ đồng Niệm-Tưởng Niệm mà thành-tựu, trang-nghiêm Bửu-Châu, Trang-Nghiêm Thất-Báu, Trang-Nghiêm Quốc-Độ cực-kỳ cao-quí Chư Bồ-Tát hằng hà sa-số Bồ-tát, cúng-dường lễ-bái chiêm-ngưỡng Phật, trong sạch liền-lạc an-nhàn thanh-tịnh đại-thanh-tịnh Quốc-Độ không thể nào kể hết vô-biên vô-tận cao-quí, vô cùng thanh-nhã khó nghĩ-bàn, khó dùng văn-tự để diễn-đạt vậy.
Sau đây chỉ nói về Địa-Giới Nhân-Sanh-Lực của con người, phải toàn-năng tận-lực xây tạo bằng sự làm, không thể nào tưởng mà đến, nơi tưởng suy-nghĩ cho Trí-Hóa Trí-Sanh Trí-Tồn, Trí-Đặng Thông-Minh thảy đều là Ngọn-Đuốc Trí-Tuệ trợ giúp cho sự làm mà thôi. Khi mà một con-người có bộ-Óc thông-minh sống trong chỗ sống chưa chịu thực-hiện toàn-năng toàn-lực để làm, đa phần những con người ấy sống nghèo đương nhiên trí-hóa, trí-sanh, trí-tồn có nhiều phiền-phức, chưa toàn diện thoải-mái ngay bản-thân, chính ra Phật Ngài đã từng nói: Tướng-Tánh tương song hay Đức-Trí khiên-toàn mới tận Giác, nên chi những bậc tu cao là những vị lăn-tròn theo quần-chúng bình-dị không tự-mãn, gọi là Hạnh-Nguyện nhập-thâm đầy-đủ chìu-hướng cầu lấy kiến-tri, tri-kiến giải-thoát.
Cao quí thay cho những con-người ưa-làm để hiểu càng hiểu-biết lại càng công-dụng toàn-năng toàn-lực để xây-dựng cho mình, đó là điều đáng khen nhất. Vì sao? Vì Bậc nầy sự biết sự hiểu lý-biết kia nó có lợi cho chốn thông-minh của mình, phải trình-diễn mới thấy đặng nơi hay chốn dở mà thành-tựu, do đó mới thực-hiện gia-công làm mà đến, đi mới đặng mà thôi.
Khi đã ở nơi Địa-Giới trên Mặt-Đất quả Địa-Cầu nầy, toàn-diện đều là ĐẶC-CHẤT. Các ngành Khoa-Học không làm thế nào hơn phải nhận lấy Đặc-Chất hiện-Vật mà hóa-chất, từ một khởi-điểm nghiên-cứu đến thành-công, đó chính là một sự thường nó phải như thế, vì địa-giới chớ chẳng phải địa-hóa mà đặng, nguồn-gốc do phẩm chất nó như vậy. Sự lầm tưởng nơi thực hiện đúng với phẩm-chất, đúng với tư-thế có hòa mới có hiệp, không hòa thì chưa bao giờ hiệp, cũng như các bậc tu hành rất cần Giác-Tướng về Như-tướng chớ cầu tướng hóa tướng đó chính là bậc sai lầm vô-lượng. Nhà Khoa-Học nên chu-đáo công-trình Thể-Chất Hóa-Chất rất cần nơi hộp-hóa năng-lượng phẩm-chất đúng theo Công-Sự mới là bậc đúng đắn. Không khác Chất vôi tô với Gạch thì Vôi và Gạch hít nhau. Bằng Bột đắp vào gạch nó chỉ là dán chớ không hòa-hít.
Đứng về Tam-Thiên Đại-Thiên Thế-Giới diễn-đạt tỉ-mỉ từng giới trên tập-bài chữ nhỏ nầy thì không thể nói hết đặng, chỉ giải qua một vài lý-nghĩa có thể lấy đó mà nhận-định thời hiểu-biết phần nào thôi, sau khi thực-hiện thời-gian mới nhận thấy lời diễn-đạt đây chính là lời bất-hủ, vì sao? Vì thừa-hành Chân-Tôn Ấn-Chỉ.
Nói về Thiên-Khí Hiện Cõi-Trời có 18 tầm Trời, trong Mười-Tám tầm đều hấp-thụ Thiên-Khí-Hiện cao-thấp khác nhau, nhưng tất cả Chư Thiên thảy đều dùng Tài-Trí-Hiện, có phần cao hơn Địa Giới Công-Lực kiến-tạo nơi Tài-Trí các cõi trời Tinh-Xảo gấp trăm nghìn lần Địa-Giới, nó vẫn tùy ở tầm-trời mà xuất-hiện. Từ Y-Áo, Cung-Điện, Dinh-Thự Lộng-Phướng Xiêm-Y, Rồng-Phượng mỗi mỗi lập-bổn lấy UY làm gốc, lấy Quyền làm dụng, Lấy Thể làm Danh, lấy Châu làm chi dụng. Ngoài ra không thể lấy Ứng, lấy Thanh-Bai lả-lướt của Tiên mà trang-trí đặng.
Còn về Thanh-Ứng, Cảnh-Tiên hay Cõi-Tiên chia ra Bậc THIÊN-TIÊN và bậc THẦN-TIÊN là hai giới có hai đặc-điểm cực-kỳ về Ứng và Thanh cách biệt nhau xa hẳn. Bậc THIÊN-TIÊN chủ tọa về Cảnh-Tiên hay Tiên-Cảnh thanh-ứng rất cao hoa mỹ tuyệt-mỹ. Bậc THẦN-TIÊN tư-thế về Cõi-Tiên thời Thanh-Ứng có phần thấp thanh thoát có phần nặng thô hơn Thiên-Tiên, chư-tiên vẫn lấy Tài-Phép làm gốc, lấy Hưởng-thụ làm Thanh-ứng-hiện, nên chi y áo lâu-đài cảnh-giới thảy đều Thanh chất ứng hiện, tùy những vị cao quí Thần-Thông mà thụ-hưởng, hoàn-toàn khai thác thanh-ứng an-vui hỷ-lạc. Ngoài ra không thể dùng hiện-vật hay Tài-Trí. Cũng như Địa-Giới không thể áp-dụng được tưởng mà thành vậy.
Về phần Quả Địa-Cầu thế-giới con người gần Hai-Trăm Nhà-Nước, phong-tục tập-quán có phần khác nhau, khí-hậu mỗi mỗi Nước sai lệch nhau, duy chỉ có phần phát-triển đủ ngành về học-vấn để khai-hoang cho Trí-Hóa, đến Trí-sanh chuyên-nghề thành nghề bằng Trí-tồn đặng trí-tuệ thông-minh phát-triển, hiện-vật phát-huy hiện vật tạo thành vật dụng cho đến trang-trí kiến-trúc như ngày hôm nay con-người đang hưởng-thụ.
Ngành học-vấn cho Trí Hóa nó chưa đủ phát huy, lúc chuyển đến Trí-Sanh thời nó nương nhờ THIÊN-TƯ học ít rõ nhiều của mỗi bậc, phát-triển hiện-sinh ra nhiều Dược-Phẩm Mỹ-Phẩm, những món hàng chưa bao giờ học mà đương nhiên kiến-tạo đặng Bậc nầy gọi là Thiên-Tài, cho đến có hàng Nhân-Tài, có kẻ Độc-Tài, có từng con người ác-hiểm, có những hạng ăn chơi, có những đoàn múa-hát, có những lối trộm-cắp, có những nơi ưa-thích hành-hạ nhau, có những chỗ thương-yêu giúp-đỡ, chia ra từng lớp lớp đang sống chung trên quả địa-cầu nầy.
Bậc đã từng bao-quảng Tam-thiên Đại-thiên, biết tỏ-rõ ngọn-ngành từng địa-giới, thiên-giới, Tiên-thần Thánh-hóa giới cho đến Giới A-Tu-La, Súc-Sanh, Ngạ-Quỉ và Địa-Ngục, gọi là Lục-Đạo, nên chi Ngài nói: Tất-cả Thiên-Tài Bị-Sanh, Nhân-Tài Lai-Sanh, A-tu-la, ngạ-quỉ súc-sanh địa-ngục thảy đều chung-sanh trên địa-giới nầy, chẳng có chi là khác lạ.
Bậc Thiên-Tài bị-sanh nơi Địa-Giới chỉ phát huy tài mình thôi chớ chẳng làm chi đặng. Còn Bậc Tiên-lai thừa-hưởng thanh-nhàn không giúp ích chi Xã-Hội. Bậc: Thiên-tài chung với Nhân-tài đầy-đủ chính đó là bậc MINH-VƯƠNG cho nên sự làm rất cần có Tài-Đức, còn về phần dưới hỗn-hộp nên chi địa-giới phải bị mang danh là THẾ-GIAN-GIẢ.
Bậc Siêu-Đẳng Chánh-Giác đã thật biết cơ-sở tánh-chất, phẩm chất, trọng-lượng của mỗi nơi chúng-sanh hỗn-hợp gây tạo nên chi Ngài mới vạch ra Tu-Hành nhiếp thâu tận-thấu tất cả thể-tánh bổn-lai của mỗi mỗi Giới mà tỏ-ngộ gọi là Sở-Đắc Vạn-Pháp Tỏ-Pháp, chớ chẳng chi tỏ-pháp. Nền Khoa-học ra đời. Đã từng qua, đã từng biết mỗi Chất nó là mỗi chất nơi nó, Phẩm của nó ra sao, lượng nó như thế nào. Khi bào-chế hoặc lúc ráp bộ-máy cho nó đã từng biết tỉ-mỉ hình-thành nó, sáng-tạo đặng nên hình nó những chiếc máy nên hình mà sử-dụng khác nhau theo các chiều hướng như: máy Điện-toán, điện-tử, máy thu-hình, máy phát-hình, cùng thu-phát-thanh chẳng hạn, cho đến những viên thuốc trong ngành dược-phẩm có đầy-đủ tánh-dược có đủ phẩm cùng lượng hiệp-hóa rất tỏ rõ không lầm-lạc tý nào. Đối với Chánh-Giác Siêu-Đẳng cũng như thế. Nhà Khoa-học khi chế biến còn dễ, vì chính tự tay mình hòa-hợp chế-biến, do nơi đầu-óc thật biết của mình ráp các bộ phận hình-thành bằng máy, những bộ-máy kia toàn là hiện-vật nó tùy thuộc theo lặng-lẽ chấp hành nên rất dễ-dàng điều-động. Còn Bậc Chánh-Giác thật biết, biết tỉ mỉ còn biết hơn thế nữa, biết sự lầm-lẫn, biết nơi tai-biến, biết chỗ tác hại cuồng-quay hư-hỏng nơi đầu-óc thân-mạng con người, do nơi nào, do chốn nào mà nó lầm-lạc, biết nó, Chính nó vẫn biết nó, nó đòi hỏi tri-ân kêu-Vang sự cứu-giúp nó. Nhưng trái lại: Bậc Chánh Giác có quyền hướng-dẫn khai-hoang, phần Con-Người phải phát tâm tự sửa tự-giác đến tự-thành, ngoài ra không có quyền bắt-buộc, sự việc nầy thật nan-y khó giải. Nên Phật nói: Phật Bất Hóa-Độ Vô-Duyên, bất hóa-độ Định-Nghiệp. Các Khoa-Học gia đành chịu sửa-chữa bộ-máy con người, chính thân mạng mình cũng đành chịu với lầm-mê trong con đường sanh-tử. Đứng trong giai-đoạn nầy, không riêng chi Địa-Giới gánh chịu mà tất-cả Tam-Thiên Đại-Thiên Thế-giới, Tịnh-Độ rồng-người chúng-sanh đành chịu trở thành toàn-diện đều là Phế thân vô-lượng-kiếp vậy. Vì sao? Vì mỗi Giới, mỗi Chất, mỗi Phẩm, mỗi nơi mỗi chốn không thể nào vượt tầm số mình, vượt giới-hạn trọng-lượng mình để làm sự việc nào khác hơn chính làm, làm y như thế mà hứng chịu.
Nền-tảng cơ-cấu của đạo-phật tất cả thảy đều biết. Vị Phật ra đời hóa giải vô-minh, khai-hoang Trí-Tuệ cho Tín-Chúng ưa thích nhất-tâm trở về giác-ngộ. Vị Phật bậc Chánh-Giác Siêu-Đẳng tối cao gọi là Vô-Thượng Chánh-Giác, Chủ-Quyền Như-Lai-Tạng tận thấu Như-Lai tận suốt suốt nơi Như-Lai bao-quảng trùm-khắp, không có hai chiều xuôi-ngược. Lúc bậc tu hiểu rõ đường lối thực-hành không vướng mắc thì giải-thoát. Nhưng lạ thay Hoàn-Cầu thế-giới lầm-tưởng Đạo-Phật suy-đồi Mạt-Pháp. Sự lầm-lạc nầy nó riêng từng cá-nhân, cá-thể của mỗi một Nhà-Nước. Nào ngờ các bậc tin Phật tu hành quá đông, họ truy tầm cực điểm. Mỗi người, mỗi Vị nương nơi giáo lý-Phật, đến nỗi đọc tụng thuộc lòng từng chữ một, có hàng hàng lớp lớp. Nhưng lạ thay chưa thấm vào đâu, đó chính là đáng kể trong bài nầy. Vì sao? Vì Tầm-Số chưa hoàn toàn thâu-đạt Tứ-Trí thì làm sao kết-thúc chân lý giải-thoát?
THẾ NÀO TỨ-TRÍ THÂU-ĐẠT GIẢI-THOÁT?
Tứ-Trí là cơ-sở nhận-chân về với giải-thoát, lại là một nguồn mê bất-diệt nơi sanh tử. Tất cả chúng sanh giai thành Phật-Đạo. Tất cả chúng sanh phụng-hành lầm lạc. Tứ Trí chia ra bốn tầm-số, bốn thứ lớp nhận chân khác nhau trở thành khó hiểu, khó biết nhau, phát sanh chưa thành Nhất-Thiết-Trí.
Kể từ phàm-phu, Nhân-Tài, Thiên-Tài, Thanh Ứng Thiên-Tiên trong vùng Pháp-Thân Như-Lai-Tạng thảy đều chung gồm Tứ-Trí thấu-đạt, do đó nên chi mới ảnh-hưởng mức-tiến đúng sai với Chân-Lý Ấn-Chỉ Phật. Tất cả chúng-sanh chỉ phát-hiện bằng Trí-Hóa, chạy theo trí-hóa làm căn-bản hiểu-biết phát-triển từng ngành, cho nên gọi trí-hóa là Chúng-Sanh Vọng Tưởng điên-đảo. Sống theo cuộc sống đảo-điên, Phật-Đạo nói từ nơi khởi-điểm của trí-hóa
rằng: Trùng-trùng duyên-khởi diệt-sanh, sanh-diệt.
Trí-Hóa là một nguồn phát-huy, từ nơi Thân-Mạng con-người, nói chung lại là nguồn phát-triển chung khắp Vũ-Trụ Tam-Thiên thế-giới, nó nâng cao đời-sống nhân-loại trưởng-thành khôn ngoan linh-động trong các ngành, chia ra có nhiều ngành như Khoa-Học kỹ-thuật, các nghề-nghiệp các Bác-sĩ kỹ-sư, cho đến Bác-Học trong thế kỷ thứ hai mươi nầy đang nhìn thấy, trên nguồn hiện-sanh của thế-giới không ngoài Trí-Hóa mà ra.
Trí-Hóa hiện-sinh chưa hẳn con-người học hỏi mà nó phát-huy mạnh, nó do nơi Thiên-Tư đầu-não riêng của mỗi người mà Phát-huy mỗi lối, có hàng Bá-Thiên vạn người liền có bá-thiên vạn trí-hóa, nó khắc khe thay Đồng với Bất-Đồng là một hiện-tượng khó phân trách ra được. Phần Trí-Hóa đối với Nhân-Sanh, Thiên-Sanh, Tiên-Hóa chung khắp Vũ-Trụ Tam-Thiên là một điểm chính của Tứ-Loài, thành thử Vũ-Trụ Tam-thiên phải Bị-sống Nhị-Nguyên phân đối sướng khổ khác nhau, được mất Có-Không, chưa bao giờ thoải-mái. Vì sao? Vì Trí-Hóa nó lại tùy-thuộc bản chất của mỗi con người phát-sanh trí-hóa, dù cho Bác-sĩ, Kỹ-sư, Bác-vật cho đến tầng-lớp không ngoài Tứ-Đồ là điều khó giải. Tứ-Đồ là Đạo-Đức hay Phi-Đạo-Đức, Hung-Cường hay Mưu-Sĩ đồng mà khó giải. Phật-Đạo cho Trí-Hóa chính nguồn Điên-Đảo hóa nên mới nói: Tất-cả hư-vọng đảo-điên.
Khi Con-Người chưa hiểu Trí-Hóa nó chen vào Nghiệp-lậu và Kiết-Sử hữu hóa con-người chạy theo lối sống lầm-than, chính con-người rất kiêng-sợ con-người khôn-Ngoan mà xấu-tật, nên con người mới đặt ra nền giáo-dục cho con người. Con-Người và Đức-Phật thảy đều có Tứ-Trí như nhau không riêng khác nhau. Nhưng con người sử-dụng với con-người, cái mê nó không có gốc, nhưng nguồn mê nó sẵn có một nguồn-mê. Khi con-người cùng Tam-thiên Đại-thiên thế-giới Mê-Loạn thì Tứ-Trí nọ vẫn nương nơi mê loạn phát huy có đầy đủ tứ-trí như: Trí-Hóa, Trí-Sanh, Trí-Tồn và Trí-Tận của nó. Trí-Tận của nguồn Mê gọi là Thông-Thái, Tận-Trí nơi Phật Đạo được gọi là Chánh-Giác.
Sự dạy-dỗ xây-dựng về phần Trí-Hóa của ĐỜI và ĐẠO rất hay. Đứng về Đời các Nhà-Hiền-Triết phát-huy hai chữ LUÂN-THƯỜNG sắp-xếp con-người kẻ nhỏ tôn-trọng người lớn, làm cho Trí-Sanh một lối-sống Tôn-Ti tự trọng nhau. Còn về Đạo thì nung-đúc trí sanh Đạo-Giáo khiêm-nhiệm luôn Luân-Thường Đạo-Lý của từng Cá-Nhân con-người nương theo mực-thước đi đến chỗ Hiền-Triết, nên có câu: Dạy con, dạy thủa còn thơ, Dạy vợ dạy lúc bơ-vơ mới về.
Về Bậc Chánh-Giác siêu-đẳng có tài-liệu đề án rõ-ràng tỉ mỉ, đưa toàn-diện con người bước vào con đường Tri Kiến Giải-Thoát tất cả Trí-Hóa đến Trí-Sanh qua đặng hai trí về với Chân Tôn Trí-Tồn triệt-thấu tận-giác, vô cùng tuyệt-tác thay cho Chí-Tôn Vô-Thượng.
Bậc tận-thấu siêu-đẳng nói đến Tứ-Loài Nhân-sinh và Tiên-Cảnh Tam-thiên Đại-thiên Thế-giới, dù cho những bậc thông-thái hiền-triết hoặc giả Vĩ-nhân hiện-đại chăng vẫn phải nằm trong Trí-Hóa hư-vọng, vì sao? Vì Trí-Sanh vẫn hóa sanh, trí tồn Bị-Tồn, tận-thấu chăng vẫn tận-thấu hiện sinh hiện-vật, chớ bản-thân chưa bao giờ tận-thấu con đường Siêu-Đẳng.
Do đó nên chi Con-Người bước vào con đường Đạo-Phật, trước tiên hỷ-xả tất-cả các sự việc trong thân-tâm mình, dọn cho sạch-sẽ Trí-Hóa, Nhất-Tâm đảnh-lễ chiêm-ngưỡng lễ-bái Phật, nương theo ngôi Tam-Bảo tu-hành theo ĐẠO-LÝ và GIÁO-LÝ làm nền-tảng cải-hóa Giải-Nghiệp.
Những bậc tu-hành, các bậc tu-hành tùy theo Tín-Ngưỡng, tùy trọng-lượng bản-năng đường hướng suy tưởng mà phát-hiện Trí-Hóa chia ra nhiều lớp mà tu-hành, cho nên cùng một quyển-Kinh, một lời Phật dạy mà nơi hiểu biết khác nhau trong con đường tu-tập, nguyên do Trí-Hóa quan-niệm của mỗi vị xuất-phát từ nơi thân mạng.
Đặc-Nhiệm Đạo và Đời có hai đường lối khai-hoang Trí-Hóa về với Trí-Sanh như sau: Đời tận-dụng xây-dựng từng con người một nền Đạo-đức trí-hóa đến trí-sanh. Về Đạo-Phật đương thời Trí-Hóa kiểm-soát trí-hóa, lần tiến bao trùm toàn-diện thân-tâm mình phát-sanh trí-hóa, gọi là Hóa-Giải, Tự tánh tỏ-tánh.
Phải tự-tánh tỏ-tánh hóa-giải trí-hóa, rất cần đến bậc Thiện-Trí-Thức hướng-dẫn, vì sao? Vì Trí-Hóa đặng Trí-Sanh căn bản vào con đường giải-thoát là một vấn-đề đưa cho những bậc tín tâm từ một kiếp giải-thoát đến vạn-kiếp chưa giải-thoát. Con đường Tu-Phật quan-hệ nhất từ chỗ Trí-hóa về với Trí-sanh đúng với tinh-thần giải-thoát liền đặng giải-thoát bằng không đúng với tinh-thần dù có tu vạn-kiếp vẫn sanh-tử.
Do nơi then chốt nầy mà Phật-Đạo bị đánh giá đạo-chúng lầm-than sống trong mê-tín, hiếm bậc chánh-tín về với Chân-Tôn.
THẾ NÀO CHÁNH-TÍN CHÂN-TÔN ?
Những bậc tu lần vào con đường chánh-tín rất cần buổi ban đầu SỬA-TÁNH, tánh-tình nơi mình nó linh-động diễn-tiến qua từng lớp-lang thuận-nghịch, phát hiện từng hoàn-cảnh gây-hấn phải lướt qua từng giai-đoạn, đến sau biết đặng từng hoàn-cảnh mà giải-quyết dung-hòa giải quyết hàng phục đức-độ giải-quyết.
Qua thời thứ Hai. Nhìn thấy bản-thân vô cùng nghiệp, càng lướt qua nghiệp bao nhiêu nghiệp lại tăng-trưởng đè mình, bậc tu hành cố tạo Công-Năng công-Đức làm nơi nương-tựa để lướt qua, nghiệp nó từ trong nội-Tâm khởi-sanh nghi-chấp, khởi hóa chấp-nghi nhịp nhàng vô kể, nó mãi kéo, mãi lôi, mãi qua, mãi lại. Sự dằng-co với nghiệp nó mãi diễn làm cho các bậc tu-hành Tự-Hóa DIỆT-NGHIỆP, giai-đoạn diệt-nghiệp nầy, có hàng trăm, hàng ngàn hình-thức diệt-nghiệp chỉ nhất hàng Chánh-Tín Chân-Tôn mới không Diệt, gìn-giữ hư vọng ít phát-sanh. Chân-Tôn có nghĩa là Chơn-Tánh trực-ngộ, bậc nầy được gọi là bậc tu trí-tuệ căn-bản.
Nói đến thời Ba là thời chung-kết nơi trí hóa nó vẫn hòa-lẫn với Trí-Sanh thao-diễn, càng truy-nguyên hóa-giải bao nhiêu lại càng nghi-chấp trí-sanh bấy nhiêu có khi tăng, có lúc giảm, giảm cho đến độ tựa như mình không còn muốn suy tưởng chi nữa, vẫn biết mình không chấp mà vương vào chấp-không. Những bậc tu, có lắm bậc biết tu mà đa phần lầm-lạc cuộc trí-hóa trí-sanh nơi mình mà Thọ-Chấp đứng yên chưa lối-thoát. Vì sao? Vì Vạn-Pháp Huyễn-Hóa do nơi Trí-Hóa mà ra, trơn liền không trụ kiểm-điểm trí-hóa tỏ tánh đặng tỏ tâm, tỏ-tâm liền đắc-pháp.
Đứng nơi giai-đoạn thứ Ba nầy, nó mãi diễn Trí-Hóa cùng trí-sanh, không thể nào kể nổi là bao nhiêu kiếp mới thành quả, vì sao? Vì lý-sự kết sanh Như-Nhiên nó kết. Bỗng nhiên, Hồn-Nhiên nó đạt. Bằng mộng-Tưởng điên-đảo về với trí-sanh vấp vào nơi Sanh-Hóa. Nên Phật-Đạo căn-dặn vào nơi Bát-Nhã để tu, cốt tu-cầu Trí-Bát-Nhã. Trí-Bát-Nhã nầy là con đường không-trụ, như-nhiên, an-nhiên và Bỗng-Nhiên nó đến.
Do đó nên chi bậc tự-biết gìn-giữ quả-vị mình thực-hành. Trí mình Hóa liền hóa-giải, mang tài liệu Hóa-Giải nói cho bậc khác Hóa-Giải, đi trên con đường Tự-Giác, giác-tha tự-lợi, lợi tha, là một con đường nhiếp thâu về Trí-Hóa, tận rõ căn cơ, trí giải mơ-hồ bằng chẳng thế vương mang lầm-lạc nơi trí-hóa lầm Tưởng mình là Bồ-Tát Hiện-Sanh, hay Phật ra đời, trở thành Sanh-Hóa.
Nơi Trí-Sanh tùy vào trí hóa của mỗi Vị mà tu-đạt. Có Vị Chứng Vô-Sanh Pháp Nhẫn, có bậc Chứng Thực-Tướng Vô-Tướng Tam-Muội Pháp-Môn. Có Bậc nương nhờ Bình-Đẳng Tánh-Trí mà đường tu chủ-quán Sơn-Hà Đại-Địa sau trí-sanh Sở-Đắc Pháp-Thân. Khi bấy giờ đã sở-đắc không còn phải dùng Trí nữa, vì sao? Vì Trí-Tuệ vị-trí trong căn-bản Trí-Hóa, thuộc về tư-tưởng phát-sanh Phật-Đạo gọi là Bản-Ngã Giả-Tướng. Thời nầy có rất nhiều bậc tu-hành sai-lạc với hướng tu, lấy trí-hóa vọng-cầu trí-hóa nên chi bị-biết thật nhiều, bị tu không ít do lòng mong-mỏi Trí-Sanh, thêm vào đó nhìn-nhận học vấn lấy trình-độ học-vấn để hiểu-biết chân-lý, làm sao tận-thấu đặng Chân-Lý, do duyên-căn nầy mà Bị-Chứng CHÂN-KHÔNG Trí-Sanh Tăng-Thượng tu theo tối-sáng mập-mờ, hiếm bậc Thực-Chứng Chân-Không, những Vị Thực-chứng Chân Không, bậc nầy vẫn nương nơi Đạo-Lý, không tách rời Đạo-Hạnh chẳng xa lánh Đạo-Tràng, gọi là Hạnh-Nguyện. Vì sao? Vì Đạo-Lý là tận-độ. Còn Giáo-Lý là Ngón tay hướng-dẫn làm mức-tiến cho bậc tín-tâm cứ như thế mãi, thân tâm bao-dung An-Nhiên bao-quản Tồn-Trí khi bấy giờ mới tỏ-rõ từng pháp-giới, kiểm-điểm từng mạch-lạc của nguồn mê mà Tận-Thấu không mắc-miếu Pháp-Giới, đến tận thành Siêu Đẳng Chánh-Giác, mới hay, mới rõ cùng tận-giác, tất-cả nguồn-mê khởi-sanh, khởi-diệt, khởi-cấu, khởi-tịnh sự lầm-lạc trước của A-Tăng Kỳ-Kiếp lộn vòng Sanh-Tử, Tử-Sanh đều là VẾT-CHÂN-PHẬT.
Tuyệt tác thay. An-Lành thay Con-Đường giải-thoát. Lúc lầm mê nó là Pháp-giới. Khi Tỉnh-Ngộ nó là Pháp-Thân, lúc Tận-Thành đều Vết-Chân-Phật.
NAM-MÔ VÔ-THƯƠNG-TÔN-PHẬT Tháo-Đãy
VÔ-THƯỢNG-TÔN ẤN-CHỈ.