GIÁO-NGÔN TRỰC-CHỈ
BÀI THỨ 31
CHÂN-LÝ THỰC-TIỄN là con đường rất thiết-thực, mang sự hiểu biết chính mình thực-hành cho tất cả những bà-con dòng-họ bạn thân, cùng tất cả hàng-xóm được chứng-tri, nhìn-nhận cao-đẹp quý-hóa, lại làm tấm gương soi-sáng vừa cứu ngay thân-mạng mình, vừa đưa đường hướng dẫn cho tất cả các bậc ưa-chuộng đạo-đức. Đối với các bậc Tu-Phật hay Tôn-Giáo hoặc Đạo-Giáo nào chăng nữa vẫn sử-dụng căn-bản chính là TÍN-NGƯỠNG, sau khi nhập-môn phải TIN-VÂNG, tin-vâng cơ-bản thực-hành xây-dựng Đạo-Đức, xây-dựng Trí-Tuệ, xây-dựng phát-tâm tu-cầu, khi bấy giờ Ái-Kính bậc Tôn-sư Đức-Tin Chân-Lý Giáo-Môn mà thành-đạt như chí-nguyện.
Con đường Tu-Phật, Tôn-Chỉ Đạo-Phật giải lầm-mê về với Giác-Ngộ. Bước đầu tiên Tín-Ngưỡng đồng với Phát Bồ-Đề-Tâm rộng-rãi, giải bỏ những lề-thói nhỏ-nhen vặc-mắc, tâm-chí rộng-rãi bao-dung, biết thương người như thân-mạng chính mình. Khi bậc tu-hành biết nhận lấy Vũ-Trụ làm Nhà-Cửa, lấy quần-chúng làm bà-con dòng-họ, lãnh lấy món ăn biết đặng những món ăn nầy do tất cả gia-công đủ-lực kiến-tạo để nuôi dưỡng tu-hành Tri-Kiến Giải-Thoát, bằng mỗi một thân mình, ta không bao giờ kiến-tạo nổi. Đây chính CÁI-BIẾT TẬN CÙNG, CÁI-BIẾT BẤT-DIỆT nơi những vị tu đúng với Chân-Tôn Đạo-Phật. Vì sao? Vì bậc tu đúng Chân-Tôn chính tu đúng Pháp-Môn Bất-Diệt Thường-còn Bất-Biến Thân-Tâm, Thường-còn Bất-Diệt Tinh-Thần Hướng-Thượng cầu Đạo Bồ-Đề, đoạt Quả-vị Tối-Thượng, nên chi đã từng khởi Tâm Tối-Thượng. Tâm nầy không bao giờ ích-kỷ lạm-dụng bất cứ mỗi một sự việc lớn-nhỏ trái với Hạnh-Nguyện trong con đường tu-cầu Diệu-Quả. Bậc thực-hiện theo con đường Chân-Lý, bậc nầy lìa Cá-Nhân, cá-tánh, lìa Bản-Ngã, lý không bao giờ chướng, vì biết nghe tu-học đa-chúng, tu-học tư-tưởng ảo-tưởng trở về Tự-Tánh, thọ-trì Kinh-Pháp thâm-nhập LỜI-VÀNG Tạng-Pháp nơi Chư-Phật ban cho mà Sở-đắc Chân-Lý. Khi Sở-Đắc mới nhìn-nhận Pháp-Môn Bất-Diệt chư Bồ-Tát thọ-trì. Con đường sanh-diệt, diệt-sanh thời các bậc đang tu hóa-giải nghiệp, hóa-giải-Tâm, hóa-giải nghi-chấp, nương nơi vạn-pháp tương-đối, tu-cầu tuyệt-đối, tu như thế, hành như vậy. Chớ nên cực-đoan, tiêu-cực nghiệp mà ngồi yên, chớ nên nặng về lý-lẽ, lý-trí mà vấp phải lý-sự gọi là Sự-chướng, sự đã chướng thì Lý vẫn chướng, tu nơi giả-tưởng nặng hơn Chân-lý Thực-Tiễn, lầm-mê vào Pháp-Tánh, làm thế nào Tri-Kiến Giải-Thoát?
THẾ NÀO LÀ PHÁP BẤT-DIỆT GIẢI-THOÁT?
NGHE-THẤY-BIẾT đều là vạn-pháp, khi đã lầm-mê liền có nguồn-Mê Bất-Diệt vô-cùng-tận. NGHE-THẤY-BIẾT. Lúc tu Bất-Diệt giải lầm-mê, vẫn con đường Chứng-Đạo Vô-Sanh Bất-Diệt vô cùng tận Chánh-Giác. Vì sao? Vì mê-lầm tu nương lầm-mê, sạch lầm hết mê là Giác.
Nói đến CÁI-NGHE, nó viên-dung ghi nhận đầy-đủ âm-thanh ngoài ý-định mọi từng lớp, dù cho bàng-quan chưa lưu-ý chăng cái nghe vẫn thu-nhận. Thể-Tánh Cái-Nghe bao-dung, chung gồm trải ra từng lớp-lớp, tùy theo giới nghe-nhận, tùy nơi bậc nghe nhận không thiếu sót giới nào hay bậc nào. Do đó nên chi cái-nghe viên-dung. Bậc tu Bất-Diệt phải viên-đạt GIỚI-ĐỊNH-TUỆ, mới đúng chỗ nghe từng giới-giới, thấu đặng chốn Nghe của từng Giới, từng bậc không lầm-lạc, bậc nghe như thế mới tận thấu nghe. Vì sao? Vì không nơi chốn nào là PHẢI-TRÁI, có phải-trái chăng hợp từng giới thì Phải, không hợp nhau là trái thôi. Do nơi thứ-bậc trình-độ giai-cấp kể không hết nổi, có hàng-hà sa-số từ giới-hạng, đến giới-sanh quatử-giới. Nói đến Pháp-Giới Chúng-Sanh-Giới thì Giới nào, Tánh Chúng-Sanh nào nó sẵn có Thường-Còn Bất-Diệt nơi nó, bất-di bất-dịch của nó. Chớ nào phải TA đi sanh-diệt đâu mà cầu Bất-Sanh-Diệt? Ta nào có Vô-Thường đâu mà gọi Ta thường-còn thành-Phật? Ta Tận-Tận-Thấu còn thấu hơn thế nữa, không chấp trơn liền hoàn-toàn Giải-Thoát.
Bậc tu-cầu bất-thối-chuyển, chớ vì lời nói khen chê mà thoái-chuyển, chớ vì lời nói hay giỏi, đánh giá cao nghe theo, hãy nhìn nơi sức chịu đựng bối-cảnh không nao-núng bình-thường Tâm không loạn-ảo. Vì bậc như thế đã biết tu-tập quán-chúng nghe biết được từng GIỚI, vì sao? -Vì lời nói trực-thuộc tùy theo từng GIỚI. Bậc biết nghe phải ĐỊNH và TUỆ nhận cái nghe. ĐỊNH cốt rõ từng Giới. TUỆ thấu rõ hoàn-cảnh khỏi lầm-nhận. Nơi lầm-lạc do nơi cái-Nghe lầm-lạc sanh ra chướng-đối cùng các nghiệp ngăn-cản không ngừng. Cái-Nghe tự-do thoải-mái, cái-Nghe bị-nghe, cùng với cái-nghe được nghe. Ba trường-hợp trên đây: Cái nghe tự-do thoải-mái, đối với những bậc viễn-đạt, không còn chướng-ngại, phân-biệt cái-nghe, khi nghe từng giới-sanh nói, hoặc giả trình-bày, bậc nầy nghe xong hóa-giải. Kẻ lãnh-hội đặng mừng rỡ, do đó có Tự-Do Thoải-Mái đồng nghe. Hai nữa là: Cái-Nghe Tự-lợi, được lợi cho mình về Tài-Chánh, Danh-Lợi, mưu-sĩ thành-công vẫn tự-do thoải-mái. Còn Cái-Nghe bị-nghe vì kém Tín-Ngưỡng, kém Tin-Vâng tu-hành mức-độ thấp. Khi nghe, chưa nhận đặng mà phải nghe, đây cũng gọi là Bị-Nghe, lúc bị-nghe thời tu vẫn bị-tu, lơ là chểnh-mảng, những bậc nầy nên cố-gắng lướt qua khỏi bị-nghe đến được-nghe, biết nghe những gì chưa nghe, nay đặng nghe những gì chưa biết, nay được biết. Cái Nghe là một yếu-điểm con đường Giải-Thoát toàn-chân, cái-nghe cũng nguồn-mê bất-tận, vì sao? -Vì Nghe tháo mở TỎ-THÔNG nghi-chấp, cũng cái nghe vướng-mắc thâm-tâm nghi ngờ cố-chấp không thể giải. Duy chỉ có GIỚI-ĐỊNH-TUỆ tự-tu tự-lượng mà thôi.
CÁI-THẤY. Nói đến cái-thấy của cái-thấy rất đơn-giản khô-cạn, tầm-thường thì làm sao Nhân-Loài có cái-sống để mà đặng-sống. Vì sao? -Vì cái-Thấy nơi cái-Thấy nó không ngoài SẮC-TRẦN Cây-Cỏ Núi-Sông Nhà-Cửa Tiền-Bạc, Vàng-Ngọc, Tốt cùng Xấu, Đen và Trắng, thấy Chồng, thấy Vợ, thấy Con-Cái. Cái-Thấy của Cái-Thấy nầy tầm-thường thấp-kém phàm-phu tục-tử. Dù cho có đặng Phước-Báo lúc thoát-sanh đặng lên cõi-Trời chăng vẫn là Cái-Thấy của cái-Thấy Chúng-Sanh-Thấy, gọi là Nhân-Tưởng, Thiên-Tưởng, Chúng-Sanh-Tưởng thảy đều thứ-lớp chúng-sanh Thọ Giả-Tưởng mà thôi.
CÁI-THẤY, rộng-rãi bao-la vô cùng tận-tận, chưa hẳn nằm vào cái-thấy NHỤC-NHÃN Sắc-Trần mỗi một chỗ thấy đâu thôi là cái-thấy nhỏ-nhen eo-hẹp tầm-thường khô cạn, cái-thấy nó sẵn thấy các nơi như: Suy-Tưởng-Thấy, Hồi-Tưởng-Thấy, Niệm-Xứ-Tưởng vẫn Thấy. Chủ-Quán- Tưởng Thấy (sáng soi) Mơ-Tưởng-Thấy. Định-Tưởng Thấy đến Thường-Tưởng cùng Mơ-Tưởng, Thường-Tưởng Mơ-Tưởng lầm nơi Vọng-Tưởng mà hoài-tưởng. Hoài cùng Vọng thường điên-đảo Mộng-Hành, tu khó trở về với Chân-Lý Thực-Tiễn, gọi là Mê-Tín. Tất cả những điểm diễn-giải trên, chung lại thảy đều một Cái-Thấy. Bậc tu biết nhận-định chung gồm lại tất cả là một thì thấy hết. Bằng chưa biết nhận, năng-phân bị-biệt, chỉ mỗi một cái Thấy riêng-tư từng thứ-lớp, gọi là GIỚI-THẤY, chưa BIẾT-THẤY.
CÁI-BIẾT. Nó bao-quản tất cả cái Nghe cùng Thấy. Cái-Biết nó cũng là PHÁP mà nó vẫn là TÂM, tùy theo mức tu nhận-định, tùy theo đường tu sở-chứng. Có bậc tu-chứng PHÁP, cũng có Bậc Sở-Đắc TÂM, nên gọi là TÂM-PHÁP BẤT-NHỊ (là không hai), duy-nhất có Một. Khi kẻ lầm-mê chưa nhận chân liên-hệ, Cái-Nghe vô-tư tiêu-cực thì cái-nghe kia trực thuộc về Pháp, cái-nghe nơi cái nghe chưa biết chi cả pháp nơi pháp. Lúc Nghe nhận Định, thì Định trở về TÂM, trực thuộc cái BIẾT, bấy giờ Tâm-Pháp duy-nhất nghe-biết tường-tận. Cũng như: Cái Thấy bàng-quan, vô-ý chưa-nhận, vô-tư chưa nhìn, thì cái-Thấy nọ chưa phục-diện Pháp. Cái-Thấy nơi cái-thấy chưa biết chi cả cũng gọi là Pháp với Pháp. Khi nhận-Thức, thời Thức về TÂM trực-thuộc cái-BIẾT. Bấy giờ TÂM-PHÁP BẤT-NHỊ THẤY-BIẾT QUÂN-MINH. Được gọi là CÁI-BIẾT chung cùng NGHE-THẤY. Sự NGHE-THẤY BIẾT chung cùng không ngoài GIỚI-ĐỊNH-TUỆ. Khi bậc đa-trí vĩ-nhân hay bậc tự-tu sử-dụng tỏ thấu từng Giới, thông-đạt từng ngành, thật biết từng Căn-Cơ và Tánh-Chất Tâm không quái-ngại, vạn-pháp không lầm, gọi là CHÂN-LÝ SỞ-ĐẮC, rốt-ráo BẢN-THỂ-TÂM.
Con đường TU-PHẬT, chủ-yếu giải lầm-mê về với Giác-Ngộ. Sự sống-còn vẫn là Pháp. Chết là Mất vẫn pháp. Ăn uống nằm-ngồi đi-đứng, nhất-cử, nhất-động đều là Pháp, không ngoài vạn-pháp, Nghe-Thấy-Biết trên đều là Pháp. Bậc tu-hành đưa vạn-pháp về với Tâm, Tịnh-Tâm hóa-giải không hai liền TRỰC-NGỘ. Bằng chấp-Pháp, Tự-Ngã nơi Pháp, tự-mãn nơi Pháp xưng-danh, xưng-tướng, xưng Sắc-Hình thảy đều tâm-rung vọng-động điên-đảo, phải chạy theo vạn pháp diệt-sanh, sanh-diệt, chính điểm một điều đáng chủ ý: Vạn-pháp thanh-tịnh thì Tâm thanh-tịnh, tâm thanh-tịnh không nương tựa thanh hay Tịnh Viên-Tịch Chơn-Tâm. Nếu nương tựa thanh-tịnh chưa hẳn Chơn-Tâm. Cần dẹp Động, dẹp Động là Tịnh-Pháp đưa đến Tịnh-Tâm, TÂM mới hóa-giải động-vọng nghiệp-pháp. Cái Biết Biết trong động-vọng, vẫn pháp biết pháp. Cái-Biết thanh-tịnh dung-hòa không vướng-đọng, trực-thuộc TÂM-PHÁP BẤT-NHỊ là TRÍ-TUỆ. Vì sao? Vì không ngã hay Ngã-Sở. Bậc có Trí-Tuệ rất hồn-nhiên, bình-dị, trọn hòa Giác-Trí.
Lầm-mê Giác-Ngộ thường biến dạng Mê và Ngộ, do như thế nên Chơn-Tâm phải năng-biến bị-biến thành Tâm-Pháp. Pháp và Tâm sai-lầm vì động-vọng, Vọng-Động Pháp-Tâm trưởng-thành PHÁP-TÁNH, làm cho tất cả vọng-tưởng lìa Chơn-Tâm, đảo-điên Sống-Chết hoài-vọng mơ-màng cầu-báo mới có Chánh-Báo Thọ-Báo Nghiệp-sanh thành Chúng-Sanh-Tánh, Chúng-Sanh-Tánh là Tánh Sanh-Diệt, Diệt-Sanh qua từng giai-đoạn thụ-nhiễm, cái-sống lẽ-sống không ngoài Pháp-Giới, nên gọi là Chúng-Sanh-Giới.
Đức THẾ-TÔN nhập Niết-Bàn. Chư-Tổ thừa-kế chỉ-dạy đã thấu-đạt lầm-mê cùng Giác-Ngộ khỏi lầm hết mê với phương-pháp Tự-Tánh Tỏ-Tánh, Minh-Tâm Kiến-Tánh được gọi Pháp-Môn ĐỐN-GIÁO. Pháp-Môn Đốn-Giáo thích-hợp với bậc Đại-Căn, Đại-Trí Dũng-Mãnh hóa-giải chấp-mê. Tự-Tánh phát-minh cốt thấu-đạt Pháp-Tánh những cơn lầm nhận, lìa Ngã Ngã-Sở nghi-chấp thì động-vọng tiêu-giảm, Động-Pháp trở thành Tịnh-Pháp viễn-dung. Thân-Tâm vọng-đảo trở thành Thâm-Tâm Viên-Tịch mà Liễu-Ngộ. Khi Liễu-Ngộ Chúng-Sanh-Tánh, thì Chúng-Sanh-Giới cũng không còn, đây gọi là con đường ĐỐN-GIÁO hàng Bồ-Tát Hạnh-Nguyện Thật-Tu thời Thật-Chứng không sai chạy.
Bậc Liễu-Ngộ Chánh-Giác, tận-thấu lý-sự lầm-mê khởi điểm từ Duyên-Căn chưa tỏ thấu bị vướng mê-lầm. Khi tỏ rõ còn tỏ rõ tận-thấu tỉ-mỉ rốt-ráo hơn thế nữa giải-thoát Chánh-Giác. Bậc Chánh-Giác toàn-chơn, toàn-thiện cùng khắp không thiếu sót.
Khi Thọ-Sanh Bị-Sanh làm Chúng-Sanh-Giới, Giới-Chúng-Sanh là Giới bất-di bất-dịch yên-yên, làm thế nào nẩy-nở Pháp-Thân vận-chuyển? Đã không vận-chuyển lưu-hành thì không có Tam-Thiên Đại-Thiên Thế-Giới. Vì sao? Vì Pháp-Giới là Thể nơi Sắc-Tướng hình-tướng, đã tướng thì không thay đổi, không thay đổi được gọi nó thường-còn, Chúng-Sanh-Giới phải vô-tri vô giác thời sao? Đằng nầy vạn-pháp, vạn-pháp lại có sẵn Thể-Tánh nơi vạn-pháp, Thể-Tánh phải linh-động, linh-động là Pháp-Tánh, yên-yên là Pháp-Giới.
Pháp-Tánh tùy-thuộc theo khuôn-khổ của Giới, có như thế nên mỗi chúng-sanh có mỗi một Tánh, chuyển-luân ra hằng-hà sa-số Chúng-Sanh-Tánh. Tùy cấp, tùy bậc tùy thứ-vị. Thượng-Sanh, Hạ-Kiếp di-chuyển qua lại thay kiếp nhau niệm-niệm Diệt-Sanh, Sanh-Diệt. Bậc rộng-rãi an-lành thì Hóa-Sanh từng kiếp, còn eo-hẹp khổ đau than phiền trách móc thời Diệt-Sanh. Bậc tu-hành đa phần quan-điểm hóa-giải pháp-giới tận-diệt kiếp nầy được sanh kiếp khác, quan điểm như thế bị lầm sai. Vì sao? Vì diệt pháp-giới nầy đến pháp-giới kia vẫn như nhau không sai khác. Duy chỉ thay đổi Tánh. Tánh hiện tại xấu-xa bủn-xẻn tham-lam hư-vọng, thay đổi Tánh trở thành thanh-cao, rộng-rãi bố-thí ban cho thực-tại khỏi hư-vọng. Con đường tu Sửa-Tánh, Minh-Tâm tận-thấu Pháp-Tánh trở về với Phật-Tánh.
Phật-Tánh Tự-Tánh Di-Đà muôn phương Tịnh-Độ. Bậc nầy Tận-Tận nguồn-mê, sạch sẽ vận-chuyển khứ-lai thảy đều do Pháp-Tánh, Pháp-Tánh chính là Vô-Minh, khi Vô-Minh minh-tận, Phật-Tánh hiện-tiền, vô-Minh Pháp-Tánh đang còn lấy một Pháp thảy đều Pháp-Giới Thụ-sanh. Vì sao? Vì Phật-Tánh viên-minh, Pháp-Tánh biến-dạng hằng-hà sa số vô-lượng vô-biên vô cùng tận. Pháp-Tánh thị-hiện ứng-hiện đủ nơi khắp chốn, liền có Pháp-Giới bao che bảo-trì, vạn-pháp vạn-pháp vốn là Pháp-Tâm biến dạng tùy theo Thượng-Hạ thọ-chấp. Do lẽ ấy nên chi Pháp-Tánh sạch Vô-Minh không còn, Chánh-Giác. Hóa-giải nguồn-mê phải Tu Tự-Tánh Tỏ-Tánh, đây gọi là THẬT-TU THẬT-CHỨNG.
VÔ THƯỢNG TÔN ẤN CHỨNG