CĂN CƠ VÀ TÁNH CHẤT

GIÁO-NGÔN TRỰC-CHỈ
BÀI THỨ 11
 CĂN-CƠ và Tánh-Chất là một Phẩm-Lượng trọng-yếu đối với bậc Lãnh-hội Phật-Pháp để tu-hành, nó vốn là cán-cân đo tầm-mức Phẩm-Lượng thấp-cao Tu-Chứng trên con đường Tri-Kiến Giải-Thoát.

 Căn-Cơ chính là vốn liếng hàm-chứa Bảo-Châu Phước-báo Phàm-Phu, bằng đầy đủ Căn-Cơ đến thành Chánh-Báo-Phật, cho nên các hàng Bồ Tát từ quá-khứ đến hiện-tại thảy đều cấu-tạo Căn-Cơ, đến Tam-Thế-Phật ba thời vẫn nương nơi căn-cơ thành-tựu Diệu-Quả Vô-Thượng.

 Căn-Cơ chia ra thành Ba phẩm. Phẩm thứ nhất là CĂN-CƠ KIẾN-TẠO đứng nơi hàng Phước-Báo Nhân Thiên. Phẩm CĂN-CƠ BỒI-DƯỠNG đi trên con đường Bồ-Tát-Hạnh. Phẩm thứ Ba là Phẩm Tối-Thượng XÂY-ĐẮP QUỐC-ĐỘ nằm theo Bổn-Nguyện Tam-Thế chung cùng. Mỗi một Phẩm như thế phải tu-trì Thiện căn Thiện-chí trải qua hàng triệu năm hoặc triệu kiếp mới hoàn-tất. Khi Ba Phẩm hoàn-thành Chánh-Giác, gọi là Vô-Lượng Công-Đức-Phật.

 Trên con đường tu Phật duy nhất phải cố tạo Căn-Cơ để Thọ-Trì Bảo-Pháp, cho nên Phật tùy căn mà thuyết-Pháp, còn Bồ-Tát tùy duyên mới hóa-độ. Khi các bậc tu-hành tùy duyên hóa-độ chính là đương thời của các bậc tu đang kiến-tạo. Bằng tùy căn thọ-pháp chính là đương thời bồi-dưỡng, nơi Phẩm Bồi-Dưỡng là nơi Tướng-Tánh song tu. Chỗ Duyên-Căn hóa-độ là chốn Tiểu-Căn tu trong Sắc-Tướng. Tu về sắc-tướng trường-trai lễ-bái y kinh để tu, đến giai-đoạn ứng-thân sở-đắc. Bằng tu Tướng-Tánh Tương-Song thi-hành Hạnh-Nguyện gọi là Đức-Trí song tu thì Pháp-Thân Chân-Lý.

 Thật khó-khăn thay nơi con đường tu Phật. Tiểu-Căn và Đại-Căn, Tiểu-Thừa với Đại-Thừa, mỗi một thừa nó có kết quả chung và riêng.

     THẾ NÀO GỌI LÀ CHUNG VÀ RIÊNG?

     Phái Tiểu-Thừa vẫn dùng TÂM Thành-Thật, Tâm Thiết-Tha, Tâm thành-kính. Nhưng biết làm thế nào để tiêu-biểu Ba Tâm kia tu cầu Chánh-Báo. Thành thử mới dùng hương-đăng phẩm-vật, lễ-bái chiên-đàn xây chùa dựng tháp, từ nơi Tâm khởi Duyên-Sanh trở thành vạn hình-thức tu học trong Sắc-Tướng đọc tụng cầu-vái van-xin đến kết-quả vẫn là Ứng-Thân Chân-Lý.

 Còn Phái Đại-Thừa, vẫn thành-thật-tâm, thiết-tha-tâm, thành-kính-tâm, nhưng nương nơi Tâm cốt đặng tỏ-rõ lý-sự của Tâm di-chuyển, nhờ nương theo lý-sự của Tâm di-chuyển mới thâu-đạt vạn-Pháp, từ chỗ tâm mà phát-minh ra nhiều hình tướng, những hình tướng kia do tâm sanh, những cấu nghiệp bởi thức chuyển, những cố chấp bị ngăn nên chi mới hiện-sanh Pháp-Giới mà sở-đắc Bản-Thể Chân-Tâm, Pháp-Thân Chân-Lý.

 Nơi hai Giáo-Phái Đại và Tiểu đối với những bậc Căn-Cơ chưa hiểu biết thường phân-tách chướng-đối. Bậc đã từng biết hoặc biết hơn thế nữa thì đặng gọi chung lại là Đạo-Hạnh Trí-Tuệ của hai môn, phân ra hai lối tu-hành nặng nhẹ của mỗi bên, do đó mới gọi là Chung và Riêng, Ứng-Thân Chân-Lý cùng Pháp-Thân Chân-Lý. Bằng Pháp-Thân cùng Ứng-Thân song tu thì được gọi là Viên-Giác, mới hoàn-toàn tôn-chỉ duy-nhất trên con đường Tri-Kiến Giải-Thoát vậy.

THẾ NÀO LÀ ĐANG KIẾN-TẠO CĂN-CƠ?

     Mỗi một Môn-giáo hay mỗi một cơ-sở chỉ-đạo của một Tông-Giáo nào bất luận, cho đến thời Đức-Phật Hiện-Thể các hàng tín-chúng Phát-tâm tu-hành thảy đều chung gồm có đầy-đủ căn-cơ cao-thấp rộng-hẹp Đại-Căn cùng Tiểu-Căn, có những bậc đang kiến-tạo căn-cơ, có những hàng đang bồi-dưỡng căn-cơ, đến hàng chỉ-đạo Xây-đắp căn-cơ hướng-dẫn, đây là diễn-giải gặp đặng hàng Thiện-Tri -Thức ra đời mới đứng vào cương-vị nói trên, ngoài ra có đa số bậc đang kiến-tạo hướng-dẫn người vừa chớm nở kiến-tạo. Sự kiến-tạo là bậc tu-cầu Phước-Báo thiện-căn phước-điền. Phẩm phước-sương kiến-tạo nó đã có từ thời cổ-kiếp, chớ chưa hẳn hiện nay mới bắt đầu kiến-tạo, nhờ như thế nên chi mới đặng lai sanh kiếp con người để tu-tập, có như vậy nên chi hiện nay có những bậc chưa tu mà đã sẵn có thiện-căn tâm-đạo sung-sướng nương-tựa nơi Phước-điền của thời quá-khứ.

 Đứng về mặt thể-thức hiền-từ nhân-đạo, thiên-đạo,Tiên-đạo, thiện-căn phải là có thiện-chí nơi tinh-thần lẫn vật-chất nghị-lực mới kiến-tạo căn-cơ, mới gìn-giữ bản-năng nơi cơ-bản tánh tốt. Bằng suy-tưởng nó rất dễ-dàng, nhưng thực-hiện theo nguyện-vọng tư-tưởng thật khó-khăn kiến-tạo. Vì sao?- Vì Căn-Cơ nằm nơi tiềm-năng nghị-lực, mức độ nghị-lực do nơi thiết tha-tâm chủ-động, nơi chủ-động nặng-nhẹ nhiều ít căn-cơ cao-thấp khác nhau.

 Căn-cơ kiến-tạo, từ vô-thủy đến hiện nay, nó không bao giờ bị mất, mỗi một khi đã kiến-tạo căn cơ phước-điền, căn-cơ phước-báo nhân-thiên đặng Chánh-Báo lai-sanh trong các Cõi. Căn cơ tùy nơi lớn nhỏ rộng-hẹp mà phước-báo ứng-hiện. Mỗi một khi phát-tâm tu-nguyện thời tùy nơi căn-cơ thọ-lãnh tu-trì. Bậc Đại-Căn Đại-Trí, bậc Tiểu-Căn thiểu-trí đó là lẽ dĩ-nhiên, do đó nên chi Bồ-Tát tùng căn mà tu học, còn nhân-loài phải tùng nơi duyên để khởi-sanh, từ chỗ quan-niệm nhỏ-nhen đến nơi rộng-rãi. Từ mức tu tiểu-thừa bước sang Đại-Thừa bao-la tổng-quát, Đại-Thừa nơi kinh-điển gọi là Đại-Thặng, không khác mấy với chiếc Tàu-Biển so với chiếc Ghe-Thuyền vậy.

 Căn-Cơ đứng chung với Tánh-Chất nó trở thành Vô-minh nghiệp-cản. Tánh-Chất do nơi lầm-lạc cô-đọng bị biến thành Căn-Tánh phân-chia ra từng lớp-lang bởi mê-lầm. Sự linh-động của Tánh-Chất vô cùng tế-nhị, nên nó mới lạm quyền che PHẬT. Tứ loài lầm nơi nó, phải Sống từ tư-tưởng hành-động cử-chỉ và trạng-thái theo qui-chế của Phật-Tánh, chịu nơi đường hướng Chúng-Sanh-Tánh thọ các nghiệp làm chúng-sanh, chớ không đứng vào cương-vị Phật, nên chi đa-số hẹp-hòi bảo-thủ xâm-xỉa nhau, cạnh-tranh bần-tiện hơn là rộng-rãi bao dung, dù cho các bậc tu-hành thật biết Kiến Tạo Căn-Cơ là bảo-châu ngọc-quí nhưng hiếm bậc có đầy-đủ nghị-lực qua các trở-ngại của Tánh-Chất. Nhưng lạ thay! Tánh-Chất che đặng Phật mà trái-lại không thể nào phá-vỡ hàm-chứa căn-cơ của các bậc Kiến-Tạo hay Bồi-Dưỡng.

 Thật mấy ai hiểu thể-tánh vạn-pháp mà chu đáo đặng tánh-chất hữu-hóa xếp-đặt thứ-tự căn cơ hay ngăn-cản căn-cơ, không cho kiến-tạo phước-điền cùng chánh-báo. Chỉ trừ bậc tu-chứng qua từng lớp, đến giai-đoạn đầy-đủ Chánh-Giác mới mang tài-liệu để minh giải mà thôi.

 Mỗi một khi mê phải lệ-thuộc nơi lầm, còn đứng trong vòng lầm-mê phải sống nhờ, chết gởi, vạn lối cuồng-quay sanh tử, vì tánh-chất lạm quyền di-chuyển, ứng-hiện sơn-hà đại-địa lương thực nuôi-dưỡng thân-mạng lý-trí, sống không ngoài sắc pháp hình-tướng Vũ-Trụ Tam-Thiên thời làm sao các bậc tu hành chưa tận-giác thấu đặng.

 Tánh-chất nó điều-động mỗi một cá-nhân, thân-tâm cùng lý-trí của mỗi con người, mỗi hàng thứ bậc, nó làm cho mỗi bậc tu thấp-cao nào cũng như thế, họ tu-hành thiết-tha hay thành-thật đến đâu cũng như thế, nhìn mặt ngoài Sơn-Hà Vũ-Trụ, nhìn căn-tánh của mỗi người để chỉ-trích phê-bình thì rất dễ nhìn. Bằng nhìn thân-mạng thâm-tâm căn-cơ của chính mình khó mà nhìn thấu, do đó nên chi không thể biết đặng sự mê-chấp của mình, căn-cơ tu-trì mình đang thực hiện thọ-lãnh ở mức-độ nào, thì làm sao nhìn đặng căn-cơ của hàng cao-cống?

 Bậc chỉ-đạo khéo-léo biết đặng căn-cơ những bậc thấp-kém, trí-tuệ nặng-nề, thân-tâm uể-oải lúc nghe pháp buồn ngủ, công-phu biếng-trễ, chưa hóa-giải thân-tâm vướng đọng, liền tùy theo căn mà chỉ dạy Pháp-môn tu-hành để lần tiến, hiện nay trở thành nhiều lối tu-hành về Đạo-Phật. Cũng như có thể nói trăm sông trở về với một biển. Bậc căn-cơ kiến-tạo gìn-giữ phước-điền. Bậc Bồi-Dưỡng căn-cơ trọng-trách về Bản-Giác. Bậc Xây-Đắp căn-cơ quan-hệ về Duyên Căn đồng chung với nơi Bổn-Nguyện Tam-Thế mà Viên-Mãn. Nơi Ba Căn nầy phần trên chia ra thành Ba PHẨM. Bậc đang kiến-tạo không thể nào nhìn thấu bậc đang Bồi-Dưỡng căn-cơ. Bậc Bồi-Dưỡng không thể nào hiểu đặng bậc đang Xây-Đắp, chỉ TIN-VÂNG, lần theo Tu-Tập lướt qua từng giai-đoạn mà thôi.

THẾ NÀO LÀ BẬC ĐANG BỒI-DƯỠNG CĂN-CƠ?

     

 Bậc Bồi-Dưỡng Căn-Cơ, phụng-sự nơi Giác-Chân cùng Giác-Tánh, nên bậc nầy lướt qua từng hoàn-cảnh vạn-pháp, Thuận không vui-mừng, bằng Nghịch chẳng hờn-oán, được gọi là Hỷ-Xả thân-tâm. Bậc nầy Phụng Sự nhiếp-thâu Giác-Chân, Giác-Tánh, nên tỏ-rõ vạn pháp chuyển xoay, do đó mới nói:

PHÁP TƯƠNG-ĐỐI, PHÁP LẦM-THAN

VỪA NGĂN TRÍ-TUỆ, LẤP ĐÀNG VIỄN-THÔNG

NGHĨ-SUY HAI PHÁP TƯƠNG-ĐỒNG

THUẬN THƯƠNG, NGHỊCH GHÉT THÊM LÒNG TÁI-TÊ

     

 Bậc Bồi-Dưỡng, từ chỗ phát tâm-nguyện phải thực-hiện tâm-nguyện nơi mình, từ ở chỗ giúp-đỡ cho mọi người ở nơi thọ-chấp căn-cơ suy-kém phải bao-dung tha-thứ, gọi là Hạnh Bồ Tát hay Bồ-Tát-Hạnh cùng Bồ-Tát-Nguyện cũng thế.

 Bản-chất của những bậc đang Bồi-Dưỡng Phải có Đức-Tánh bao-dung hóa-giải, ưa thích nghe Pháp, đồng thời thường thuyết-Pháp giúp-đỡ cho những bậc yếu-kém chưa hiểu-biết, đó mới được gọi là Đại-Bi, Đại-Trí, Đại-Dũng. Bậc nầy say-đạo cùng khuyến-đạo, biết gìn-giữ thân tâm Quả-Vị đang Bồi-Dưỡng. Bậc Bồi-Dưỡng đa Phần tu trên con đường Tỏ-Tánh, qua vạn-Pháp tâm không mắc-miếu, cho nên có tinh-thần cầu-đạo lãnh bảo Pháp làm món ăn, gần đạo-tràng hơn gia-tộc, lại tìm các Pháp sâu-đậm để tu nên đặng tự tại vô-ngại. Nói chung bậc Bồi-Dưỡng căn-cơ toàn-diện thảy đều là Đại-Thừa Bồ-Tát-Nguyện.

 Nói đến căn-cơ thì có Tiểu-Căn Đại-Trí, bằng nơi Pháp-môn tu-chứng có Đại-Thừa cùng Tiểu-Thừa. Thật ra nó không có quyết-định cho các hàng tu chứng nơi thân-tâm, vì sao? Vì đặng tu-hành Pháp-môn Đại-Thừa mà lý-trí tiểu căn phụng-sự trăm nghìn sắc tướng, thì đó chính nơi Đại-Tiểu để mà tu. Bằng tu pháp-môn Tiểu-Thừa mà lý-trí bao-dung, phụng-sự  hóa giải, lướt qua từng giai-đoạn trăm nghìn hình tướng đặng Giác Chân, thì đó chính là nơi Tiểu mà Đại để tu.

 Con đường tu Phật duy-nhất có Phật-Thừa, chung gồm Đạo-Đức cùng Trí-Tuệ. Còn đứng về Căn-Cơ Tánh-Chất gọi là Căn-Tánh, nó chỉ có Thành-Thật và Thiết-Tha-Tâm gọi là Thù-Thắng-Tâm mới ổn-định đặng con đường Tri-Kiến Giải-Thoát.

 Ngặt thay! Chúng-sanh đa bệnh Phật phải đa hạnh. Sự bất-đồng nơi Căn-Cơ điên-loạn thành-thật Thiết-Tha sai-biệt nơi tâm-thức chúng sanh, làm sao qua các trở-lực, kiến-tạo đến chỗ Thù-Thắng-Tâm cứu độ bản-thân lầm-mê trở thành Chánh-Giác?

 Đáng lo nghĩ thay! Từ nơi Căn-Tánh phải tự thân-tâm sáng-tạo Công-Năng, có Công-Năng lành-mạnh thì Kiến-Tạo đặng căn-cơ đầy-đủ, có chốn Thù-Thắng-Tâm đặng mức sung-mãn Bồi-Dưỡng. Nhưng vì sự lầm-mê cao-vọng mà con đường tu-tập mới lâm vào chỗ Háo-Danh Căn. Vì nơi điên-đảo hiếu-kỳ vô-lối mới bị tu nơi Thần-Quyền-Căn, trở thành quá nhiều Căn-Tánh như sau:

            Nương-tựa-Căn        –         Thần-Quyền-Căn

            Tịnh-Biệt-Căn             –         Háo-Danh-Căn

            Tham-Lam-Căn           –         Đề-Đạt-Căn

            Thành-Thật-Căn         –         Thù-Thắng-Căn

     

 Từ chỗ căn cơ cao-thấp có thể nâng lần nơi tâm-đạo mà hình thành Chánh-Báo. Chớ từ nơi Căn-Tánh phát-huy thật khó-khăn trên con đường Giác-Ngộ hoàn-mỹ, vì sao? Vì Nương tựa-căn quá yếu, Tịnh-Biệt-Căn quá khô, Tham-lam-Căn vấp phải Thọ-Chấp an-trụ, Đề-đạt-căn hóa sanh Pháp-Giới, thời làm thế nào mà đặng Giải-Thoát-Môn.

THẾ NÀO TỐI-THƯỢNG XÂY-ĐẮP

     

 Bậc Xây-Đắp-Căn là bậc đã từng trải qua từ vô-lượng-kiếp, đặng vô-lượng-thọ, tỏ vô lượng-nghĩa, thâu-đạt pháp-giới, thấu rõ tường-tận Bản-Thể-Tâm, sự diễn-hành nơi Pháp-Tánh. Bậc nầy trọng-lượng về Tánh-Chất hơn về Căn-Cơ. Vì sao? Vì hàng-phục đặng Tánh-Chất diễn-hóa lầm-mê xong thì Căn-Cơ liền đầy đủ Chánh-Giác.

 Chẳng khác mấy vị Đại-Lương-Y đã từng chữa các con bệnh, đã từng thật tỏ vị thuốc nào công-dụng chữa-trị con bệnh ra sao, không còn quái-ngại nghi-ngờ, rụt-rè đối với con bệnh.

 Bậc Xây-Đắp Tận-Giác chu-vi Pháp-giới do nơi Căn-Tánh diễn-hóa thụ-sanh thành hình, đã từng nương nơi Pháp-giới nhiếp-độ tận-tường thị-chứng mới thực-hành Mười Danh-Hiệu, chia Ba Phẩm, diệu-dụng hành-dụng đồng với Tam-Thế-Phật Ba đời.

THẾ NÀO LÀ MƯỜI DANH-HIỆU CHIA BA PHẨM?

     

 Từ Phẩm thứ nhất đến phẩm thứ Ba, bậc nầy QUÁN NHƯ-LAI, chỉ cho tất cả Tâm quán Như-Lai, Hành-Sự Như-Lai. Ấn-Chỉ cho tất cả Hành-Dụng nương Như-Lai, cứu-độ bình-đẳng từ hàng Tiểu-Căn đến Đại-Căn thảy đều Tận-Độ, Đạo-Hạnh Trí-Tuệ không Hai. Cúng-Dường Như-Lai Thề-Nguyện-Sự Sở-Đắc CHÁNH-BIẾN-TRI, chung cùng với tất-cả Chúng-Sanh hóa-độ, Nghiêm-Túc-Độ, Thực-Hiện Chứng-Tri-Độ, Phổ-Độ Cứu-Khổ Phiền-Não-Độ, nên xưng-tán: NHƯ-LAI, ỨNG-CÚNG, CHÁNH-BIẾN-TRI, đó là Hành-Dụng-Phẩm.

 Phẩm thứ hai: Vì nhìn nhận tất-cả chúng-sanh đang lẫn-lộn nơi luân-hồi sanh-tử, sự tường tận đường đi của cái Mê, lối về Chánh Giác, do Căn-Tánh tập-nhiễm, tập-ái trưởng-thành tập khí sanh-tử, từ nơi sanh mạng phải thọ mạng theo Pháp-giới, chia ra từng phần, từng các cõi, nó không ngoài ngũ-trược, ác-trược nơi kiếp-trược, phiền-não-trược, kiến-trược cùng mạng trược, nên Thề-nguyện khai-thị làm cho Chúng-sanh kiến-thị (tri-kiến), lại ấn-chỉ cốt Trực-thị (thị-chứng) Sở-Đắc Tam-Miệu Tam Bồ-Đề, nên mới xưng-tán là: Minh-Mạng-Túc, Thiện-Thệ, Thế-Gian-Giải, đây là Phẩm thứ hai Diệu-Dụng-Phẩm.

 Phẩm thứ ba: Bậc nầy chưa bao giờ suy-tưởng thời Quá-Khứ hay mong mỏi đến Vị-Lai. Nhất-Ngôn Tri-Kiến-Phật nên tận-dụng hiện-tại thể-tánh thực-tại mà hóa-giải Phật-Pháp bất-ly Thế-gian giác. Tất-cả nơi lầm-lạc của Chúng sanh thuận nghịch đều khai-hóa, lại vì Đại-Bi Đại Trí mà xây đắp tất cả có Thiện-Căn Thiện-Chí, khai hoang vô minh đặng Trực-Giác. Vì sao? Vì Bậc nầy cương-vị Giác-Tướng Chân-Như, còn tất cả từ Thiên đến Tiên nơi Tứ Loài đang còn hư vọng, bị thọ-ngã giả-tướng, đang còn suy tưởng quá khứ, mộng tưởng vị lai nơi Ba Thừa Chánh Báo phước điền, do nơi thực tại hiện tại ấn chỉ mới gọi là Thiên Nhân Sư, Điều-Ngự Trượng-Phu, Vô-Thượng-Sĩ, Thế Tôn, Phật. Bậc Vô-Thượng-Sĩ chính là Giáo Sĩ. Từ Thế-Gian đến xuất-thế-gian thảy đều tôn-sùng kính-ái, đã Tri-Đạo, khéo thuyết-đạo đúng căn-cơ tất-cả Tứ-Loài, tất cả nương nơi Trực Tâm mà đặng Trực-Thọ, nương nơi Giác-Tướng mà tỏ Thực-Tướng, đầy-đủ uy-nghi, đầy đủ Nghị-Lực, từ nơi hình-thức nhiễm-hóa chúng sanh, ý thức hẹp-hòi, tạng-thức vọng-đảo mà chúng-sanh tu-trì, trí-tuệ tăng-trưởng tri-kiến giải-thoát. Mười Danh-Hiệu chia thành Ba Phẩm, đó là Bổn Nguyện của Bậc Xây-Đắp, Ba Thân viên-mãn Chánh-Giác.

 Đối với Bậc thực-hiện Mười Danh-hiệu thật khó gặp khó biết, vì sao? Vì bậc nầy đồng-ứng nơi Bổn-Nguyện Tam-Thế mà Thị-Hiện. Từ ngôn-ngữ, hành-động không khác với Nhân-Sanh, do đó nên Thánh-tăng Bồ-Tát đều chưa biết làm sao Thiểu-Căn kém trí hay đặng sự Hành-Dụng Như-Lai-Tánh, nơi Diệu-Dụng đều trưởng thành Như-Lai Diệu-Dụng. Vì sao? Vì năng-sở vô-ngã, Đại-Ngã phát huy đồng đẳng Tam Thế mà Hành-Dụng Diệu-Dụng. Chỉ trừ Bậc Bồ-Tát Hạnh-Nguyện Bát-Nhã-Trí, dùng Giác-Tướng mới nhìn nhận đặng phần nào thôi, nên mới gọi là khó gặp.

 Đến nỗi cận-thuộc sống chung hay thân-cận không hề hay biết, làm sao nhân-sanh quần-chúng nhìn-nhận đặng? Trừ ra những bậc Tin-Vâng Thực-tiễn tu cầu, nhờ sự tu đặng kết-quả cạn sâu thâm-nhập nhiều ít mà ái-kính giáo-môn, chớ nào ái-kính tin vào bậc Tối-Thượng để ái-kính.

 Hoặc giả hàng Bồ-Tát tu Hạnh Bồ-Tát, Bồ-Tát chứng-tri có thể nhận-thức bậc chỉ-giáo Thiện-Tri-Thức nầy chính là Bậc Tối-Thượng-Tôn. Nhưng vẫn ngờ-vực chỗ Diệu-Dụng, do đó nên còn phải Tu đến trình-độ mức-độ Chứng-Thị thời vạn-sự nó đã qua, thời Xây-Đắp của Vô-Thượng-Sĩ đã hoàn-toàn Bát-Đại, thử hỏi làm như thế nào nhìn-nhận đến nhất-tâm như-tướng tận-giác chân-tôn.

 Sự khó-khăn nhìn nhận thay! Vì sao? Vì dụng nơi Sắc để thấy hoặc nhãn-quang nhận chân, thì vị Xây-Đắp vẫn là Sắc-Tướng con người, vị nầy vẫn là một con người đồng-đẳng sanh sống. Lúc Hành-Dụng Có, thời có trăm nơi vạn chốn trang-hoàng. Bằng nhìn-nhận đặng thì:

 Tâm không Nhiễm Trước Giác-Toàn Thể-Chân (tướng tánh). Thật hiếm thay! Mấy ai đã nhìn đến!

 Bằng những vị Xuất-gia hay Thượng-Tọa Đại-Đức đang thực-hiện Xây-Đắp Căn-Cơ đồng chung Bổn-Nguyện, vẫn có sẵn hàng nghìn Thượng-Tọa Đại-Đức, làm sao phân-định được vị nào Chánh-Giác Thượng-Tôn? Nếu đến gần thưa hỏi bằng Thinh (tiếng) thì Vị nầy giải đáp tùy công-năng ứng-hiện, làm sao thấu đặng bậc Vô-Thượng-Sĩ Chân-Tôn. Nơi KIM-CANG Kinh-Pháp đã từng gặp cảnh khó-khăn nầy nên mới có tài liệu chỉ-giáo như sau:

                    NHƯỢC-DĨ SẮC KIẾN NGÃ

                    ÂM-THANH CẦU NGÃ

                    THỊ NHÂN HÀNH TÀ-ĐẠO

                    BẤT NĂNG KIẾN NHƯ-LAI.

     Bậc Vô-Thượng Chân-Tôn có bốn nhiệm-vụ trọng-yếu Xây-Đắp nhân-sinh tứ-loài. Thế nào gọi là bốn nhiệm-vụ? Nhiệm-vụ thứ nhất: Mang hạt-giống Như-Lai Giác-Tướng để chứng-minh Tứ-Loài Thọ-Ngã Giả-Tướng về nơi Giác-Tướng. Thứ hai: Làm tận-độ Chúng-sanh cúng-dường Như-Lai-Phật. Thứ Ba: Chúng-sanh-Giới gặp Phật, đặng làm đệ-tử với Phật. Bốn là khai-hóa Chơn-Tánh khỏi làm Đoạn-Duyên Phật.

 Bậc Giáo-Sĩ Thượng-Đẳng toàn-thiện, có toàn-thiện mới toàn-diện cứu-độ tứ-loài. Từ hàng Tiểu-Thừa lần khai-hóa, phát Dũng-Mãnh-Tâm đặng vào hàng Đại-Thừa Bồi-Dưỡng, cho nên Kinh-Pháp đã nói: Thị-Đại-Thần-Chú, Thị-Đại-Minh-Chú, Thị-Vô-Thượng-Chú, có ý nghĩa là: Từ nơi Tiểu-Thừa bước sang Đại-Thừa tu tập Minh-Mẫn Đại-Thừa, tu đạt đến Vô-Thượng-Chú, Nhất-tôn tối-thượng-thừa Giác-Ngộ. Phải chăng bậc toàn thiện Vô-Thượng-Đẳng mới tận-độ toàn diện chăng?

 Bậc nầy thật tỏ, còn tỏ hơn thế nữa, toàn diện có hàng lớp lớp căn-cơ của mỗi thứ bậc. Từng Bậc để dạy-dỗ, đến kẻ khó dạy-dỗ vì điên đảo nghi-ngờ chưa hóa-giải, đến giai-đoạn thọ-lãnh đặng sự hóa-giải thời kẻ khó dạy kia sinh tâm phát-nguyện, tán-thán chưa bao giờ đặng nghe hôm nay mới đặng nghe, chưa bao giờ được biết ngày nay mới đặng biết, đó chính là Thị-Đại Thần-Chú, đặng vào biển cả tu-hành với Pháp-Môn Đại-Thừa, đến thời nào Căn-Tánh nở hoa, kẻ kia sạch lý, sạch pháp-môn Đại-Thừa, liền tự-nguyện Bát-Nhã, nhiếp-thu tận-độ chúng-sanh, Bồi-Dưỡng Căn-Cơ gọi là Thị-Đại Minh-Chú, cùng rốt-ráo đến Thị Vô-Thượng Chú, thời sự khó dạy dỗ kia đâu còn là kẻ khó dạy?

 Những bậc thô-sơ thiểu-căn, cho đến hàng Đại-Căn Đại-Trí, chưa tận-giác chưa thể nào thật tỏ tường-tận. Bậc đã nói đặng lời minh thuyết kia từ nơi tự-tánh Giác-Chân thuyết-minh toàn-diện chân-thật, không còn thọ-ngã giả-tướng, đều là lời minh-thuyết Phật-Thừa, không trong, chẳng ngoài mới đại-diện lời nói.

 Bậc Giáo-Sĩ Vô-Thượng, không lấy nơi thăng-trầm của các hàng tín-chúng làm cứ-điểm, vì sao? Vì thật rõ nơi thăng-trầm do nghiệp-thức mộng-tưởng điên-đảo hình-thành thăng-trầm lui tới, chưa đáng kể. Chỉ chủ-đích hóa-giải tùy Căn, hóa duyên tùy Cảnh, hóa-độ tùy dụng, phổ-độ biện-minh, vì tất-cả chúng-sanh đang ở nơi trọng-lượng Pháp-giới, nên bậc Xây-Đắp dùng toàn nguyện Chân-Tôn để hướng-dẫn chỉ trừ ra những bậc cô-đọng thọ-ngã, Phật bất hóa-độ mà thôi.

 Bậc Vô-Thượng-Sĩ, tận-thấu lớp lớp tu-đạt, vì Ngài đã từng lướt qua từng giai-đoạn năng-sở kiến-tri thọ ngã. Họ tu như thế nào, họ định hướng mộng-tưởng ra sao, bị nơi 62 kiến-chấp như thế nào mà trụ-xứ bốn-tướng THƯỜNG-LẠC NGÃ-TỊNH. Khi đã lâm nơi Định-hướng, chính bản-năng Chứng-tu điều-khiển, nên có nhiều lý-lẽ thủ-chấp, không thể nào nghe lời giải-tỏa của bậc Thượng-Ngôn.

 Đương thời của Đức Thế-Tôn còn tại-Thế vẫn diễn tấm-tuồng như Đề-Bà Đạt-Đa thay, đến thời Hạ-Lai còn tái-diễn nhiều tấm-tuồng hơn thế nữa, bậc Giáo-sĩ Vô-Thượng phải tận-dụng thuyết-minh, lời minh-thuyết Căn-cơ và Tánh-Chất cốt giải-tỏa tình-trạng, không bao giờ Chấp-Trụ mà Trụ-Chấp chỉ vì quan niệm nơi căn-cơ Tánh-Chất hữu-hóa nên nó như thế.

 Chính ra Đề-Bà Đạt-Đa là bậc Đa-Trí Đại-Cường, do nơi Đại-Cường nên lâm vào Cường-Trí. Sự Cường thể chất nơi nó hay va-chạm, từ nơi va-chạm phát sinh nghịch hành củng-cố. Tự-Tánh bất-tín đạo-hạnh làm sao chánh-tín Đạo-Tràng mà am-tường Tam-Thế Mật-Tôn để tỏ-thông Chánh-Định, giao-cảm mười phương, chư-Thiên cùng các cõi.

 Sự khắc-khe bên mặt và bên trái, nơi khó hiểu nơi Giác-Trí với Đạo-Tràng Đại-Thừa cùng Tiểu-chúng. Đề-Bà Đạt-Đa tuy nhiên đa trí, nhưng trực-thuộc tánh-chất Đại-Cường hữu-hóa, bởi cớ sự trên nên không-Trụ mà trụ-chấp, tự mãn cho mình là Phật, cạnh tranh với Bổn-Sư.

 Vẫn nơi thời ấy, có Đức Duy-Ma Cổ-Phật trợ-đạo bằng giải-pháp Trung-Tôn Hóa-Giải, Đức Duy-Ma tận thấu tất cả mức tu-chứng của các hàng Bồ-Tát, Ngài là Bậc Tri-Đạo tường-tận mức-độ, tùy căn-cơ, tùy Pháp-tánh diễn-đạt hóa giải chấp mê cho từng lớp lớp. Ngài đã từng suốt suốt Đạo-Hạnh Trí-Tuệ tương-song, không còn phân-đối. Ngài lại biện-minh chứng từ nơi Phẩm Cúng-Dường Như-Lai hay Phẩm A-Súc Quán Như-Lai, làm cho thời mạt pháp có con đường tươi sáng, cốt thứ tha con đường nghịch hạnh, tránh khỏi oán-cừu, Sở Đắc Chân-Lý Nhất Tôn mà Tận-Giác.

 Đức Bổn-Sư Thích-Ca Mâu-Ni-Phật, Ngài chính bậc Chí-Tôn Vô-Thượng-Hạnh. Thật khéo thay! Bậc Chí-Tôn Vô-Thượng-Đẳng. Lành thay! Toàn vẹn Tam-Thân viên-mãn Chánh-Giác. Ngài vì tất cả Tứ-Chúng hóa-giải mà công nhận: Đề-Bà Đạt-Đa là thầy, lời công nhận nầy viên mãn bất-khả tư-nghị thuyết-ngôn. Ngài lại Thọ-ký Đề-Bà Đạt-Đa thành Phật nơi kinh Diệu Pháp Liên-Hoa, Phẩm Đề-Bà Đạt-Đa như sau:

 Ông Đề-Bà Đạt-Đa sẽ thành Phật, hiệu Thiên Vương Như-Lai, có đầy đủ mười Danh-Hiệu. Chánh-Pháp thời Thiên-Vương trụ lại đời 20 trung-kiếp. Giáo-hóa hằng-hà sa-số chúng-sanh, phạm vi từ A-La-Hán đến Duyên-Giác, tất cả chúng-sanh đời ấy đều phát-tâm vô-thượng, mức tu tận cùng đến bất-thối-chuyển.

 Lạ thay! Thâm tình nơi Đức Chí-Tôn Vô Thượng, đứng trước lý sự điêu-đứng của Đề-Bà, Chí-Tôn không mảy may vướng-đọng tâm-chí Đại-Cường, xem Đề-Bà Đạt-Đa là Phẩm Trợ đạo Nghịch-duyên liền đặng Ngài Chứng-Minh thành Phật, Hiệu-Danh chớ chưa hẳn là Chánh-Giác-Phật. Vì sao? Vì trụ đời Hai-mươi Trung Kiếp đổi thay, chỉ dạy giáo-hóa chúng-sanh phạm-vi hàng Nhị-Thừa A-La-Hán Duyên-Giác. Phải chăng bậc Đại-Trí còn phải tu tập giải tỏa nơi Đại-Cường sống chung với A-La-Hán-Hạnh thuần-túy hình thành Đức-Trí Tương-Song khi bấy giờ mới Chánh-Giác thành Phật. Lời minh-thuyết nầy chưa phải là lời Tăng-Thượng của những vị Tiền-Bối Giao-Duyên. Chính thuyết minh lưu lại thời nầy, thời sau nhìn nhận đặng. Căn-Tánh như thế nào phải hướng lấy trên con đường Giải-Thoát Chánh-Giác. Khi bậc đã Xây-Đắp Căn-Cơ rất quan-trọng những điều chưa đúng với tiêu-chuẩn thành-đạt, phải xây-đắp càng vẹn-toàn bao nhiêu thời đến rốt-ráo bấy nhiêu chưa phải là DƯ hay THIẾU.

 Khi Đức Thế-Tôn Thọ Ký cho Ông A-Nan thành Phật, với Bản-Chất Đa-Văn, Ngôn-Thuyết chớ chưa phải năng-hành, rất tuyệt-tác chứng từ như sau:

 Ngài Thọ Ký Ông A-Nan ở đời sau sẽ đặng làm Phật, hiệu: Sơn-Hải-Tuệ Tự-Tại Thông-Vương Như-Lai có đầy đủ 10 Danh-Hiệu, Cúng Dường 62 ức Đức-Phật, hộ-trì Tạng-Pháp, vậy sau mới chứng Vô-Thượng Chánh-Giác, giáo-hóa hai mươi nghìn ức. Hằng-hà sa-số Bồ-Tát làm cho thành Đạo Vô-Thượng Chánh-Giác.

 Cán cân nơi Căn-Cơ, Phẩm và Lượng hữu hóa nơi Tánh-Chất rất quân-minh bình-đẳng không sai chạy một mãnh lông chân Cừu. Giữa thời Hạ-Lai Ta thành-lập NHẤT-TÔN-HẠNH nhất-định Đức-Trí tương-song thực-hiện Trực-Giác, lại tuyên-thuyết Minh-Giải cốt Phụng-Hành Chánh-Pháp.

– Nam-Mô Đức Bổn-Sư Thích-Ca Mâu-Ni-Phật lập: CHÍ-TÔN-HẠNH.

– Nam-Mô Duy-Ma Cổ-Phật lập: TRUNG-TÔN-HẠNH.

– Nam-Mô Tịnh-Vương Tăng-Chủ lập: NHẤT-TÔN-HẠNH.

     

 Lễ-bái nghiêng mình kính-bái Đức Bổn-Sư Thích-Ca Mâu-Ni-Phật, Bậc Chí-Tôn Vô-Thượng-Hạnh. Lành thay! Ngài Viên-Minh Ba-Thân đồng nhất, Ngài xây-dựng toàn-diện về sau, đương thời Ngài là Bậc Vô-Thượng-Sĩ, đã đánh tiếng trống ban đầu, mở màn giải-tỏa nghịch-hạnh trong thời Chánh-Pháp Chí-Tôn. Đến Hạ-Lai phải chăng có nhiệm-vụ Bổn phận minh-thuyết giải bày Vô-Thượng Chí-Tôn cao cả, nên ban-bố Minh-Tâm Phổ-Thuyết cho đời sau có tấm gương bất-diệt, Đức-Trí Tương-Song mới hoàn-mỹ Chánh-Giác.

 Kính Bạch Ngài Chí-Tôn Vô-Thượng-Hạnh, đã từng hoan-hỷ nhiếp-độ Chứng-Minh Đại-Cường-Hạnh, Ngài toàn-năng toàn-hiện phổ-chiếu đức-độ cao-siêu. Thêm trong thời, Bậc Cổ-Phật Trung-Tôn Duy-Ma Cổ-Phật thị-hiện bảo-trì một ngón tay hóa-giải ngăn-chấp tuyệt-vời. Kế nay tiếng trống Hạ-Lai sau cùng kết-thúc. Nhất-Tôn-Hạnh Minh-Tôn đồng xưng-tán.

NAM-MÔ GIÁO-CHỦ CHÍ-TÔN-HẠNH

BỔN-SƯ THÍCH-CA MÂU-NI-PHẬT CHỨNG-MINH

Ngày mùng Tám, tháng Tư bất-diệt

TỊNH-VƯƠNG NHẤT-TÔN

error: NAM-MÔ A-DI-ĐÀ-PHẬT
Phap Tang Phat Giao Viet Nam Pháp Tạng Phật Giáo Việt Nam Phap-Tang Phat-Giao Viet-Nam