GIÁO-NGÔN TRỰC-CHỈ
BÀI THỨ 36
GIẢI-THOÁT không GIẢI-THOÁT vì yếu-kém Hạnh-nguyện. Con đường Hạnh-Nguyện Hành-Dụng bổ-sung các bậc tu hoàn-toàn Giải-Thoát. Nên Chư Bồ-Tát Đại-Nguyện Hạnh Nguyện chủ-trọng đồng-hợp đồng-hóa, nhiếp-thu Pháp-Giới, thâm-nhập Pháp-Giới tỏ-ngộ THỂ-DỤNG, sở-đắc GIÁC-DỤNG, hoàn-toàn GIẢI-THOÁT.
Đứng trước THỂ-DỤNG, cương-vị THÁNH-PHÀM thảy đều một DỤNG, lầm dụng làm phàm-phu, Giác-Dụng làm Thánh, tất cả Phàm-Thánh tròn dụng giác-dụng, thì Thánh-Phàm cũng không, chỉ GIÁC-NGỘ, bằng Lìa Giác, không Ngộ, CHÁNH-GIÁC.
Tuyệt-mỹ thay con đường Giải-Thoát! Đang mê thời còn lầm, bị nghi-ngờ vọng loạn, cần phải tu. Sạch Vọng thành CHƠN, lìa Loạn Giác-Trí, Dụng thông không có nghi-ngờ, không nghi-ngờ thì tìm đâu có mê-loạn? Bậc tu-cầu Giải-Thoát, hãy nhìn lời Y-CHỈ đây, HỒI HƯỚNG CÔNG-ĐỨC, tu-hành như CHÍ-NGUYỆN.
Vì sao? Vì Phục-diện Chúng-sanh là chúng-sanh. Còn Phật là Phật. Không có chi để nói. Nhưng Hiện-Sinh PHẬT đại-diện GIÁC. Chúng-sanh đại-biểu nguồn MÊ. Chúng-sanh Mê, do nơi GIỚI, đã giới đương nhiên PHÁP-GIỚI. Có GIỚI trùm khắp trở thành PHÁP-THÂN, Pháp Thân chung gồm đầy-đủ chúng-sanh NGHE-THẤY-BIẾT, nên chi được gọi là PHÁP-THÂN-PHẬT.
Khi tất cả chúng-sanh trưởng-thành Thân-Phật gọi là: TAM-THẾ-PHẬT Đại-Diện Pháp-Thân-Phật. Bậc tu hành tròn Dụng Giác-Dụng, Tận-Dụng Chánh-Giác. Khi bấy giờ mới tận thấu toàn-diện chúng-sanh, chung gồm tất cả chúng-sanh, đang dụng nơi Pháp-Thân-Phật, thì không có mê-lầm. Bằng mỗi một chia ra bá-thiên vạn-triệu, vô-số vô-biên thảy đều lầm-lạc nơi mỗi-mỗi chúng-sanh-dụng.
Sự-lý lầm-lạc nơi chúng-sanh-giới, bị giới mới có Tự-Ngã xúc-pháp không ngoài lý-tưởng, lưu-hành tùy theo trình-độ tài-cán phát-triển lưu-hành, mới có Hành Dụng Pháp-Thân-Phật. Dụng vô-số vô-biên vô-lượng vô-cùng. Không chỗ chỉ, vô-khứ tùng-lai dụng. Dù Thánh-Phàm chưa liễu-đạt Dụng, thảy đều đồng dụng Thánh-Phàm. Bậc tu-hành phải bước theo từng bước một lần nơi Thiên-Ngã, Nhân-Ngã, Tiên-Thần-Ngã, Thánh-Hóa-Ngã, Chúng Sanh-Ngã. Chúng-Sanh thọ-ngã nên lầm GIẢ-TƯỚNG, tận-thấu thâm-nhập mới tỏ rõ, vốn chúng sanh VÔ-NGÃ, lầm nơi NGÃ-DỤNG chạy theo nhịp-nhàng Sanh-Tử Tử-Sanh. Vì sao? -Vì mỗi lần hoàn mãn Dụng nầy, phải thay đổi qua Dụng khác. CHƠN-THỂ nơi Dụng lưu-chuyển vòng-quanh, chúng-sanh phải vòng-quanh di-chuyển, lầm-lạc như thế.
Bồ-Tát Đại-Nguyện Độ-Sanh, cốt đánh thức chúng-sanh khỏi lầm-lạc. Bồ Tát hành-thâm Pháp-Giới thâm-nhập Pháp-Giới tỏ rõ điều-động pháp-giới, cứu-giúp chúng-sanh giải-nghi, hóa nghi-chấp trưởng-thành Bồ-Tát. Trải qua vô-lượng vô-biên cùng tận Công-Đức, hồi-hướng cúng-dường Tam-Thế-Phật. Nương Công-Đức. Dụng ĐỨC-TÁNH Vị-Tha, Tha-Lợi không tự-lợi, nên chi lý-sự lầm-lỗi nơi chúng-sanh giới, Bồ-Tát thứ-tha trơn liền. Còn Dụng Công ra vào Sanh Tử không nhàm chán tử-sanh, trưởng-thành, phục-diện MA-HA TÁT. Bậc Bồ-Tát MA-HA-TÁT, sạch-sẽ thấu-đáo không còn năng-sở-ngã nơi Bồ-Tát, thật tỏ năng-sở-ngã thảy đều NGÃ-DỤNG, tuyệt-mỹ vi-diệu thay hàng MA-HA-TÁT! Đã trọn lành BÁT-NHÃ, MA-HA-BÁT-NHÃ BA-LA-MẬT-ĐA!
Con đường Hạnh-Nguyện. Hành-Dụng thật khó-khăn vô cùng. Bồ-Tát thực-hiện bước đi nơi Bồ-Tát Bất-Khả Tư-Nghị. Vì sao? -Vì Bồ-Tát tu PHẨM-HẠNH, thực-Hành HẠNH NGUYỆN, nên Bồ-Tát tùy HẠNH Chúng-sanh, Bồ-Tát NGUYỆN THỊ-HIỆN ỨNG-HIỆN HẠNH hợp-hóa Hạnh, cứu-độ chúng-sanh, lần đưa chúng-sanh giải-trừ pháp-giới Ngạ-Quỉ hay Súc-Sanh mà chúng-sanh lầm-lạc trở thành NHÂN-THIÊN-HẠNH. Vì Bồ-Tát thật biết. Mỗi mỗi chúng-sanh Hạnh không ngoài LỤC-ĐẠO như: THIÊN-Hạnh, NHÂN-Hạnh, A-TU-LA-Hạnh, SÚC-SANH, NGẠ-QUỈ cho đến ĐỊA-NGỤC-Môn đều có HẠNH nơi mỗi ĐẠO-Hạnh LỤC-ĐẠO, Bồ-Tát tùy CĂN hợp-hóa, NHIẾP-ĐỘ là như thế.
Phần HÀNH-DỤNG Bồ-Tát hợp-hóa nhiếp-độ chúng-sanh. Hành-Dụng so với Hạnh-Nguyện thì Hành-Dụng bước qua rất nhiều gây-hấn, có KỲ-CÔNG cùng CHỦ-LỰC chịu đựng, CÔNG-ĐỨC rộng-rãi bao-dung, trải qua phương-pháp độ-sanh KIÊN-NHẪN, TINH-TẤN VỊ-THA từng Giới. Vì sao? Vì nơi Hợp-hóa hòa-giải nghi-chấp chúng-sanh, vì Tâm-Thức chúng-sanh vọng-loạn không ngừng, Thọ-Ngã Gỉa-Tưởng ưa-thích Được-Mất Có-Không, đầy đủ tư-tưởng hợp bất-hợp, tự-sanh gai-gốc, chướng-đối lẫn nhau, nên chúng-sanh sống không an-lành, cầu an-lành tương-lai hạnh-phúc làm lẽ-sống, về Vị-Lai ít nghĩ đến, chỉ Tin các bậc Thánh-Thần Chư-Phật cứu-độ. Dù có Tu-Phật chăng vẫn tu với nguyện-vọng, cầu-xin van-vái mê-tín dị-đoan, hơn cầu Chân-Lý thực-tế Chơn-Giác. Nên chi phát-nguyện chúng-sanh, tâm-chí nguyện-vọng nào chăng nữa, khó thắng nổi cầu phước, cầu Danh, hơn Tha-Lợi giữa chúng-sanh đang sống.
Bồ-Tát hành-dụng thật biết tỏ rõ nghiệp-chủng Tâm-Thức, nhiều lớp vô-số thứ-bậc, thứ-lớp nào chẳng-hạn, vẫn Tín-Dụng, đảo-điên Thần-Thánh-Hóa, cầu nơi sự sống còn đầy vọng-loạn cứu-độ. Nhân-Duyên nầy, sự cứu-độ làm đường dây nhịp cầu, hướng-dẫn chúng-sanh từ mê-lầm trở về Giác-Ngộ. Vì sao? -Vì Hợp-Hóa tối cần cho Pháp ĐỘ, cứu-độ chúng sanh giai-thành Phật-Đạo.
Lúc Đức-Phật còn tại-thế, phương-tiện bằng phương-cách Tín-Ngưỡng, chiêm-ngưỡng, cung-kính, cúng dường, khai-hóa tùy theo Tín-Ngưỡng cung-kính, lễ-bái cúng-dường đường lối phát Tâm lìa Ngã và Ngã-Sở. Khi Đức-Phật nhập Niết-Bàn, Chư TỔ chiêm-ngưỡng lễ-bái Phụng hành Bảo-Pháp, hướng-dẫn chúng-sanh tín-ngưỡng cúng-dường làm Công-Đức-Phẩm. Kế thời Lục-Tổ, Ngài Thần-Tú xây-dựng Tín-Ngưỡng vẫn như trên, tăng thêm Tán-Phách, Tụng-Tán Sớ-Điệp Hành-Lễ làm cho Tín-Chúng có phần hào-hứng chủ-đích hợp-hóa nương nơi đó tu hành cho đến ngày hôm nay, triển-khai nặng về Sắc-Pháp, kém về Y-Chỉ Giáo-Lý.
ĐẠO-PHẬT. Hiện Bậc Tu-Phật kể ra không hết, quá nhiều cấp-đẳng, Tín-Ngưỡng hòa Mê-Tín, đứng chung đường tu-Phật, có nhiều vị tu mất Y-Chỉ, có nhiều bậc đang gìn giữ Y-Chỉ, vun-trồng pháp-môn tu, không ngoài Tam-Tạng-Kinh lời-Vàng hướng-dẫn. Đồng nhau ra công-dụng, đồng nhau Giới-Hạnh, đồng nhau tu Đạo-Đức, trường trai Thanh-Tịnh-Hạnh, chiêm-ngưỡng cứu-độ, chiêm-ngưỡng hướng về Giải-Thoát. Tại-sao giải-thoát không Giải-Thoát? Mơ-màng hai phương-diện Giải-Thoát không Giải-Thoát, Chư-Vị Thánh-Tăng chưa hoàn-thể hoàn-toàn Giải-Thoát.
Vì đồng dụng, nên Thánh-Phàm, chung cảnh chung dụng, không bao giờ có pháp-môn nào Ly-Cách Giác-Ngộ. Bằng Ly hay Diệt thảy đều sai. KHÔNG LẤY. CHẲNG BỎ, GIÁC-NGỘ. Nếu nhập CHẤP vẫn MÊ, mà Vô-Tư Tịnh-Biệt vẫn LẦM, Tôn-Chỉ Tịnh-Độ vốn GIÁC-TỊNH đặng ĐỘ mà thôi. Thánh-Phàm chỉ hơn nhau Mê-Ngộ.
THÁNH-PHÀM. Cương-vị bậc-Thánh. Tùy thuộc Công-Năng hiện-giác mỗi Vị. Công-Năng hiện-giác đủ phương-diện. Tu-Hành yếu-kém phương-diện nào, thời kém Hiện-Giác, tùy mức tu ít nhiều không thể phân-tách, sở-chứng mỗi vị. Chẳng khác ngọn đèn nhỏ thì sáng hẹp, ngọn đèn trung sáng trung, ngọn đại sáng đại, đối với Bậc Thánh như thế. Tuy nhiên Phàm-Thánh đứng chung Dụng không khác mà khác. Vì Bậc Thánh sống theo mức tu sống, theo Thánh-Ý sáng-soi đặng sống, có Cương-Vị, cương-lĩnh, cương-vị cương-lĩnh nầy, thâm-nhập Đạo-Tràng, chỉ có bậc Thánh ngang-hàng nhau mới nhận được mà thôi. Kỳ dư giảng-giải ra kẻ chưa có mức-độ trình-độ Thánh Tăng, không thể nhận được. Vì sao? -Vì mê phải nói trong cái mê, chỗ mê với nhau đồng thấy được, bằng đưa về Giác phải dụng GIÁO-LÝ Giáo-Hóa, phương-tiện CHỈ-DỤ (ví-dụ) may ra còn nghe đặng đôi phần. Nên Kinh DUY-MA nói: GẦN PHÀM-PHU, KHÔNG MẤT THÁNH-Ý, chứng tỏ Thánh-Phàm chung dụng, Thánh-Ý-Phàm-Phu, khác hẳn nhau, do nơi Thánh đầy-đủ năng-lượng, chung khắp HOÀN-CHÂN. Còn Phàm sống theo TÂM-THỨC điều-động, tối sáng mập-mờ, tìm không ra lối thoát, đối-tượng chướng-đối lẫn nhau tạo nên sóng cồn thuận-nghịch vô-cùng tận, Sanh-Diệt-Diệt-Sanh. Chỉ có HỢP-HÓA mới cứu-vãn.
Vì sao? Vì PHÀM-THÁNH có hai điều trắc-ẩn, THUẬN-NGHỊCH, HỢP-HÓA-BẤT-HỢP-HÓA. Thánh-Phàm cho đến, Thánh-Thánh, Phàm-Phàm, chưa đồng-đẳng nhau, chưa giao-cảm nhau, thảy đều vướng nơi trắc-ẩn. Cùng nhau xây-dựng cơ-sở HỢP-HÓA. Bằng chưa xây-dựng, vẫn vướng nơi trắc-ẩn. Nên chi Giải-Thoát-Không-Giải-Thoát như thế. Phật nói: PHẬT biết PHẬT. Phật thời chung khắp Chư-Phật, đồng cấp-đẳng, QUÂN-MINH-THƯỢNG, không còn cái Biết nơi Ngã-Dụng, vì sạch biết, tận biết VIÊN-MINH CHÁNH-GIÁC, nên Phật cảm-thông Phật. Cảm-thông nó vượt tầm cái biết, gọi là không biết mà biết. Hai điều trắc-ẩn trên do nơi, Một là: TƯỚNG hợp, TÂM-THỨC chưa hợp, THUẬN nghe, NGHỊCH ghét. Hai là: TÂM hợp, TƯỚNG chưa hợp. Khi hợp về Tướng, lúc gần nhau chưa hợp về Tâm, tư-tưởng lý-trí bất-đồng, trái nhau đủ chiều-hướng, đương nhiên sóng-cồn vướng nhau, lòng sanh trắc-ẩn, lâm vào Pháp-Giới muôn trùng, chỉ có HÀNH-DỤNG THỰC-HÀNH như: BỐ-THÍ, TRÌ-GIỚI, TINH-TẤN, NHẪN-NHỤC, Tu BỐN-DỤNG nầy giải nổi va chạm Pháp-Giới Thuận-Nghịch thảy đều an-lành, đặng TRÍ-TUỆ THIỀN-ĐỊNH.
Trên con đường Tu-Phật. Thọ-Pháp theo hướng-dẫn lời-Vàng Chư-Phật, cứ mãi tu Phật-Pháp, Pháp-Phật, chưa mở giải cho nhau, cổi giải sợi dây ràng buộc lẫn nhau, đừng mong giải-thoát. HÀNH-DỤNG là con đường từ CỔ đến KIM, Chư Bồ-Tát tán-thán. Chư Phật từng kiểm chứng khi Ngài còn cương-vị Bồ-Tát, trải qua những cuộc Sanh-Tử, Tử-Sanh, vòng-quanh Lục-Đạo cho đến Tam-Thiên, vết chân Ngài dẫm nát, chỉ vì NHIỄM-KHÔNG-NHIỄM, TỎ-CHƯA-TỎ lai-sanh vạn-vạn kiếp. Vì sao? Vì Hợp-NHIỄM bị LAI-SANH, Hợp BẤT NHIỄM chưa TỎ-THẤU. Bằng bất-hợp, buộc hợp tự-sanh thù-hận, lâm nơi VÔ-MINH PHÁP-GIỚI, giải giới nầy lâm giới kia, lộn vòng sanh-tử. Duy chỉ TÂM KHÔNG QUÁI-NGẠI. HỢP-HÓA ĐỘ-SANH. Bất-Nhiễm Hành-Dụng BẤT-THỐI-CHUYỂN. Giải buộc đương sanh. TẬN-DỤNG GIẢI-THOÁT.
NAM-MÔ TỐI THẮNG DIỆU-ÂM-PHẬT