TÁNH-TƯỚNG TƯƠNG-SONG

GIÁO-NGÔN TRỰC-CHỈ
BÀI THỨ 13
 Theo Kinh-Điển,Tánh-Tướng Tương-Song Chân-Nguyên Trực-Giác, là một quyết định Sở-Đắc Toàn-diện rốt-ráo Không Dư chẳng thiếu-sót, mới được gọi là Chân-Nguyên Trực-Giác. Bằng giai-đoạn đầu hay tu đến nửa chừng mà sở-chấp tương-song vẫn chưa tận-thấu tỏ-thông tỉ-mỉ mà hoàn-toàn giải-thoát. Do đó nên chi mới phát Đại-Nguyện Bi-Chí-Dũng, Giới-Định-Tuệ cùng Lục-Ba-La-Mật-Đa, cốt đầy đủ bộ phận, đầy-đủ trí-hóa ngôn-hạnh gọi là Đức-Trí Tương-Song, chân-nguyên chánh-giác.

 Nơi Tương-Song nó có rất nhiều lớp kết-hợp tương-song. Từ Phàm-Phu tương-song phàm- phu. Hàng Quân-Tử Vĩ-Nhân hoặc Thánh-Tăng đều có hàng lớp tương-song với nhau gọi là Tri-Kỷ, bạn chí thân gọi là: Tố nào chơi theo Tố nấy. Vật nào công-dụng theo vật nấy. Món nào ra món ấy. Chỉ vì Tánh hợp Tướng mới hóa ra Tương-Song, Tương-Song từng giai cấp cho đến Thân-Mạng lai sanh các hàng Thánh Tiên cùng chư Bồ-Tát thảy đều công-dụng tương-song tu-cầu quả-Vị. Nơi Quả-Vị chủ-yếu Tương-Song mới đặng Hóa-Thân Phật-Tướng, hay Bồ-Tát-Tướng. Mặc dù Bồ-Tát Phật không có tướng, nhưng nó phải có cái gì tương-song mới hình-thành Chánh-Giác.

 Đa số các bậc tu-hành, tu thời chỉ biết mình tu chớ nào rõ tương-song chính là nơi bảo-toàn Đức-Tánh quả-vị, do lẽ ấy nên Bồ-Tát không bao giờ làm Ác, Bồ-Tát chẳng bao giờ làm mất phẩm-hạnh nên chi Bồ-Tát lai-sanh kiếp kiếp thảy đều không có Tội-Lỗi, chỉ vì chúng-sanh đồng-ứng tương-song cứu-độ thôi. Các bậc tu-hành nếu khởi-điểm biết tự-trọng lấy mình, biết tự-tôn cơ-bản đạo-đức công-quả lấy mình thì không bao giờ nguyền-rủa chửi-bới hoặc giả đánh đập làm thiệt-hại cho bất cứ một ai, đó chính là bảo-trì Tương-Song, bảo-trì công-quả thứ-vị tu-chứng của mình vậy.

 Từng Pháp-Môn tu-hành vẫn có tương-song mới tu nương nơi pháp-môn giải-thoát, từng một hành-động cử-chỉ tương-song mới hóa-sanh Phước-Điền hay chánh báo cùng thọ-báo do chỗ tương-sanh. Thời Đức Thế-Tôn còn tại-thế Ngài rất chú-trọng về chỗ tương-song Tánh-Tướng hợp-hóa của pháp-môn của các bậc tu đang thực hiện. Thành-thử dù cho các bậc Tín-Tâm Lễ-Bái, từ tài-thí đến thân-mạng chăng vẫn thực-hiện trong Lục Ba La-Mật-Đa cốt bảo-trì tương-song tu-đạt. Mỗi một khi Tín-Chúng lỗi-lầm vọng-ngữ lầm-lỗi hét la thù-hận gọi là GIỚI-CẤM nơi giới cấm để kìm-hãm tương-song hấp-thụ thành-hình mà thọ-báo Ngạ-Quỉ Địa-Ngục.

 Tánh-Tướng Tương-Song nầy nó có hai lối. Một lối thứ Nhất là Tu-Thân Sửa-Tánh theo khuôn-khổ Phật-Thánh-Tiên đặng tương-song trở thành giác-ngộ hoặc Tánh Bồ-Tát cùng tánh Tiên-Thần. Hai nữa là chưa biết gìn-giữ tánh tình trong khi tu-tập buông-lung bừa-bãi Tăng Thượng phê-bình chỉ-trích tất-cả Đạo-Chúng chính bản-thân chưa sửa-đổi thì nó tương-song hình thành, từ chỗ tánh-tình mà hữu-hóa Tánh-Tướng Tương-song với những loại tánh-tình nói trên phải thọ-báo, dù cho bậc có Thiền-Trí vẫn phải thọ-nghiệp không sai chạy.

 Có một khi Đức Thế-Tôn còn tại-thế. Ngài cùng Tứ-Chúng đi kinh-đàn đến thành Xá-Vệ, đi ngang qua rừng Kỳ-Lộc, có cái ao Kỳ-Đô. Bỗng từ dưới ao có Con Cá-Chạch vươn đầu lên bái-chào Đức-Bổn-Sư ba lần, ngài gật đầu ba cái. Ông A-Nan nhìn thấy thưa hỏi: Bạch Thế Tôn vì duyên chi mà Con Cá-Chạch lại vái chào Ngài ?

 Đức Thế-Tôn nói: Nầy A-Nan, Con Cá-Chạch cách đây gần Một Trăm-Năm là một Tu-Sĩ tánh-tình bôi-bác tu thì có tu, nhưng tu lấy Cá Tánh nơi mình nhiều hơn là dung-hòa. Do đó phải che chiếc nhà ở gần khu rừng Kỳ-Lộc trước mặt là cái ao. Mỗi khi có người đến hỏi pháp được Ông Ta giải cho kẻ ấy nghe, nghe xong khen tặng tán-dương được nhà Tu-Sĩ đãi Cơm Nước tử-tế. Bằng nghe xong thưa hỏi vặn-bẻ thì Nhà Tu-Sĩ kia chửi-mắng đuổi đi, do tánh-tình tập-nhiễm tánh tướng hữu-hóa thành-hình Con Cá-Chạch, phải chịu thọ-báo ở nơi nhỏ hẹp bùn-lầy trong một kiếp hoặc nhiều kiếp. Nay gặp Ta mừng-rỡ vái chào.

 Đức Bổn-Sư Ngài Vô-Thượng Chánh-Giác, tận thấu từng lớp lớp của chúng sanh, mỗi nơi, mỗi chốn tánh-tướng tương-Song hợp-hóa trưởng thành nhiều loài, nhiều súc-vật nhiều lớp-lang thứ bậc. Tất-cả đều có Tánh, có tướng-hình riêng tư của nó, có trí-hóa Khôn-ngoan, nơi khôn-ngoan của tánh-trí đó nên mới gọi là Phật-Tánh, cho nên các bậc tu-hành ngài mới tùy căn tánh mà hóa-độ, căn-tánh chính là cái tánh tương song, nhanh-trí hoặc thiểu-trí từ quá-khứ đến hiện-tại ngài tùy nó mà hóa-độ gọi là căn-tánh tập-nhiễm.

 Đức Bổn-Sư ngài khéo thuyết-đạo, ngài biện minh từ kẻ quan-niệm bé nhỏ thiểu-trí phàm-phu đến phát-tâm dũng-mãnh lên hàng Đại-Trí, chủ-yếu lướt qua từng nơi cô-đọng sở-chấp, ngài hóa-giải sự ngăn-chấp trở thành thông-đạt. Ngài lại nhìn đến kẻ thường sa-đắm nơi thương con, thương cháu sống trong cái sống ái-nịch bao-vây của pháp-giới mà cứu-độ kẻ ấy thoát ngoài vòng ái-nịch, do quan-niệm vướng nơi cô-đọng thành hình tương song đầy gai-góc.

 Đến thời Hạ-Lai lạc-pháp Tương-Song hòa hợp với pháp-môn để tu chứng bị lạc-lõng, do nơi Tu-Hành chưa có căn-bản Sửa-Tánh tu-tâm, dùng Công-Năng nơi công-quả mà trực-giác thành thử tu thì có, mà Đạo-Hạnh vẫn rỗng-không. Xem kinh-pháp hiểu, nhưng thực-hành kém làm sao nhập-tạng để giác-chân, cho nên mới có càng tu bao nhiêu thì lại càng lạc-lõng bấy nhiêu, chỉ vì chưa tương-song làm sao tận-Giác?

 Nếu tường-tận mỗi pháp-môn phải tu như thế nào thực-hiện ra sao đến mức-độ tương-song liền tu-đạt đến đích. Nói đến Pháp Môn Tịnh-Độ. Thể-Tánh nơi Pháp-Môn Tu-Hành trong Bốn-Tướng: TỪ-BI HỶ-XẢ. Từ mỗi công-việc tu hành từ lớn đến nhỏ phải cho tròn-nguyện. Gặp phải hoàn-cảnh gây-hấn, tâm không vướng-đọng nhờ nơi Hỷ-Xả nên không phiền-trách oán-cừu, tu một thời gian đương-nhiên Thân-Tâm sống nơi Thường-Lạc, không còn lòng đau-khổ, chẳng còn sân-hận đối với diễn-cảnh của bà-con gia-tộc. Tự nơi nó tương-song đến NGÃ-TỊNH, đó chính là Lý-Sự tương-song Pháp-Môn Tịnh-Độ. Dù cho bậc ở nơi Nhân-Thế nhưng Tánh-Tình đang nung-đúc Tây-Phương Cực-Lạc thì vẫn là Tây-Phương Cực-Lạc.

 Bằng tu về Pháp-Môn Tri-Kiến Giải-Thoát, thời Tâm-Chí ít nhất phải thanh-thoát, cố-gắng đừng cho Cô-Đọng Chấp-Pháp, mới gọi là pháp-môn giải-thoát. Đem sự hiểu biết nơi mình áp-dụng trên mọi hoàn-cảnh, cố đặng chỗ thực-hiện chứng-tri, nó mới trưởng-thành tương-song tri kiến. Nếu bậc tu-hành đem lý trí chưa thực-nghiệm cho mình đã từng kiến tri nào hẳn là tri-kiến. Vì sao? Vì Trực-Giác nó phải Lý Sự tương-song mới tận-tường trực-giác. Pháp-Môn giải-thoát chính phải nương vạn-pháp không mắc-miếu, thám-sát tường-tận viên-thông suốt suốt không cô đọng, tu-đạt đến vẹn-toàn rốt-ráo Chân-Nguyên, đó chính là nơi thực-tiễn của Lý-Chân, nương Lý-Sự chân-thật mà tường-giác Chân-Lý vậy.

 Sự Tương-Song nó rất dễ lầm nhận nơi lý trí, từ nơi quan-niệm, khởi-sanh tưởng niệm mà thọ-niệm chấp-trước, chỉ trừ ra tu đúng với Pháp-môn giải-thoát thì không vướng vào lầm nhận mà thôi. Nên chi Bồ-Tát-Hạnh nương vạn-pháp cốt thâm-nhập pháp-giới mà thu-nhận giác-chân thành-đạt chánh-giác, do đó nên chi mới gọi là: Bồ-Tát tu Vạn-Hạnh. Từ nơi Tịnh Bất-Tịnh không chướng-đối với hàng tu-cầu giải-thoát. Trí-Tuệ nơi hàng tu Bồ-Tát là trí tuệ Bất-Thối Chuyển, Trí-tuệ bất-thối chính Bát-Nhã-Trí, Trí Tuệ nầy không chấp-trụ, không vì khởi-niệm Tương-Song, lý-trí quan-niệm, tự cho mình là Bồ-Tát Lai-Trần cứu độ.

 Đối với Tương-Song chính là pháp-môn KHÔNG-HAI .Nhất-Niệm thực-hiện từ Tánh hợp Tướng, từ Lý đến Sự dung-thông, từ Đạo Hạnh và Trí-Tuệ đồng-đẳng, Thân-Tâm vẹn toàn, Tướng-Tánh trưởng thành Ngã-tịnh. Nơi Ngã-Tịnh của bậc Ngã-Tịnh Bất-Khả-Thuyết, vì sao? Vì nó vượt tầm văn-tự, vượt hẳn thuyết minh, chỉ tu-hành đến Quân-Minh Chứng-thị Không-Hai của bậc Chánh-Giác.

 Nơi Tương-Song nó thật là kỳ-diệu, sự lầm lạc của các bậc tu-hành khó mà hay biết đặng. Chỉ trừ ra bậc tu tìm các pháp sâu-đậm để tu mới hiểu biết đến tận biết nó mà thôi. Tương-Song nó từ nơi Tánh-Tình mà xuất-hiện qua các Hoàn Cảnh. Một trong hai người bất-đồng tánh-tình bất bình-đẳng nó liền xuất-hiện Bối-cảnh gây-hấn. Nếu một trong hai người Cá-Tánh cố-thủ, thì bối-cảnh này nó diễn mãi lâu ngưng từ việc nhỏ nó đổ vỡ ra to, họ chỉ tranh nhau nơi Cá Tánh mà thọ-nghiệp. Hàng Tu-hành biết Sửa-Tánh nhiếp-thâu Pháp-Giới, thời tánh kia ít nặng nơi cá-tánh của mình, lý sự nhẹ-cảm qua từng cơn sóng gió hoàn-cảnh, thuận cũng như nghịch về với giác-tánh đặng như-tánh, gọi là Hiện nhất-thiết sắc-thân tam-muội.

 Sự tu-hành tuy nhiên là Khó, nhưng chỗ khó không bằng biết lãnh-hội pháp-môn để tu, khi tu đúng với pháp-môn liền kết-quả đến đích. Nơi khó khăn nhất là Bậc tu Thông-Đạt đặng, nhưng chưa tận-thành luôn luôn bị trở-ngại mà ngăn-chấp dừng trụ, cho đến nỗi Chân-Nguyên Trực-Giác chớ chưa tận-thành còn phải trải qua Thi-Hành Bổn-Nguyện mà hoàn-toàn Chánh-Giác, cho nên được gọi là Bồ-Tát-Phật, con đường thi-hành Bồ-Tát-Phật chớ chưa phải là Phật Chánh-Giác. Bằng Bồ-Tát tự làm ra Tướng-Phật, vẫn chưa phải là Phật, vì sao? Vì Phật không có tướng, Phật chỉ Thị-Hiện đầy-đủ từng lớp lớp không thiếu-sót bao trùm khắp khắp Phật-Tướng.

NAM-MÔ CẨM-NANG CHỈ-ĐẠO
TÁNH-TƯỚNG TƯƠNG-SONG

TỊNH-VƯƠNG NHẤT-TÔN

error: NAM-MÔ A-DI-ĐÀ-PHẬT
Phap Tang Phat Giao Viet Nam Pháp Tạng Phật Giáo Việt Nam Phap-Tang Phat-Giao Viet-Nam