THỤ SANH VÀ THOÁT SINH

GIÁO-NGÔN TRỰC-CHỈ
BÀI THỨ 14
 Thụ-Sanh và Thoát-Sinh là câu chuyện đáng kể, do lầm-lạc thụ-sanh từng nơi, từng chốn, từ tưởng-vọng ra cảnh-giới các Cõi, chia ra từng lớp lớp, mới có hàng bá-thiên vạn-triệu tứ-loài, chung khắp vũ-trụ tam-thiên đại-thiên thế-giới sinh sống trong Như-Lai-Tạng. Dù cho những bậc củng-cố tu-hành tìm tòi thoát-sinh nhưng chưa biết đường lối tu vẫn bị vòng quanh, thoát-sinh từ nơi nầy đến chỗ kia thụ-sanh không ngừng nghỉ, không ngoài vòng-đai sanh-tử. Chỉ Bậc đã từng bị Thụ-sanh công-dụng công-năng thoát-sinh nhiều lớp, nhiều kiếp dạo khắp Tam-Thiên Đại-Thiên thế-giới rồng người không thiếu sót, tu-đạt Vô-Thượng-Đẳng Chánh-Giác mới thuyết-minh tài-liệu giải-quyết con đường sanh-tử, để lại đời sau cho tất-cả những bậc Tu Phật nương vào mà thoát-sinh.

 Nơi Thụ-Sanh đến Thoát-Sinh là chỗ vận-chuyển qua từng đơn-vị thứ bậc, thay hình đổi dạng, thay cảnh đổi tình, thay hồn đổi xác, có hàng bá-thiên vạn-triệu tứ-loài đang bị sanh, chịu thụ-sanh và thoát-sinh, nó không kể thứ bậc của kẻ lầm sanh. Có khi nó từ trong A-Tỳ địa-ngục, hoặc vô-gián địa-ngục gặp đặng duyên lành của Bồ-Tát tận-độ, liền đặng thoát-sinh lên nhân-thiên. Bằng có Bậc đang sanh sống ở nhân-thiên, giờ phút lâm-chung mạng-vong thoát khỏi nhân-thiên, thụ sanh vào Ngạ-Quỉ, Súc-Sanh hay Địa-Ngục.

 Nguồn vận-chuyển nơi Thụ-Sinh, chỗ thoát-sinh không đáng kể với bậc tu-hành lâu mau, sai một thời khắc liền sa địa-ngục, đúng một thời đặng chánh-báo nhân-thiên. Do đó bậc tu-hành nên gìn-giữ Thiện-Căn và Thiện-Chí rộng-rãi cốt đặng thoát-sinh nơi chốn an-lành.

 Thụ-Sanh nó chẳng khác nào tấm gương soi nét mặt mình, nét mặt vui tươi thì phản-chiếu vui tươi mặt buồn khổ trong tấm gương buồn khổ. Nên chi kẻ thường sân-hận, tự nghi để buộc lấy thân-tâm, liền bị Thụ-Sanh trong chốn ràng-buộc, nó tùng theo nhân-tâm lớn nhỏ rộng hẹp để thụ-sanh, mới nhìn-nhận thấy nó đơn-giản, từ kiếp nầy bị sanh qua kiếp kia, từ cõi nầy lai-sanh cõi khác, thật ra nó rất nhịp nhàng trong tư tưởng diệt-sanh, sanh-diệt hằng ngày. Khi tư-tưởng cố-định liền thụ-sanh, Đã thụ-sanh liền có hành-động, hành-động nó theo trình-độ giai-cấp đàng-hoàng hay lung-lạc, do Bản-năng Bị-sanh mà Phát-Hiện, được gọi là Tâm-Tánh của mỗi người, có như thế nên chi mới có hoàn cảnh, hoàn-cảnh không ngoài Thuận-Nghịch, tốt xấu trở thành sóng-cồn biển khổ ngược-xuôi.

 Một khi con người chán-chê kiếp sống, mong giải-thoát, phải nương nơi Thụ-Sanh cốt giải cho đặng thoát-sanh từng giai-đoạn, nên mới niệm niệm cốt dứt bỏ từng quan-niệm theo tấm gương của Chư Bồ-Tát cùng Chư-Phật, đã từng hóa-giải thoát-sanh Bá-Thiên Vạn-Triệu Pháp-Giới, đến tự-tại vô-ngại thoát-sanh về với Giải-Thoát.

 Bằng niệm-niệm nơi tưởng-niệm, mơ-ước niệm hay tận-diệt bối-cảnh để niệm-niệm, vẫn qua từng cơn thụ-sanh mà diệt chớ nào có Giác-Niệm đâu. Đến khi đặng thoát-sanh nơi nhân-thế, tái-sanh đặng thọ-hưởng giàu sang, kẻ hầu người hạ, tâm-chí mơ màng chưa thoải-mái, vẫn còn trong chốn thụ-sanh, cho nên tất-cả chúng sanh tứ-loài, lúc đã bị sanh trong vòng sanh-tử, dù cho Vua-quan quyền-quí, đến kẻ đói khổ nghèo-nàn, sống trong kiếp sống không bao giờ thoải-mái thân-tâm, bởi thụ-sanh thoát-sinh qua từng cõi không ngoài vòng Sanh-Tử.

 Có những bậc trí-nhân, họ cố đánh đổi từng hoàn-cảnh để khắc-phục hoàn-cảnh, nhưng càng đánh-đổi bao nhiêu lại càng lắm cảnh không thể giải-quyết đặng, họ nhìn nhận bất kham, thành thử chấp-nhận chịu-đựng cho đặng yên thân. Còn kẻ thiểu-trí tiểu-nhân họ bất-mãn thù-ghét sân-hận tất-cả các hoàn-cảnh không vừa với lòng tham-vọng, một là chán-chê phiền-não, hai nữa nhìn tất cả thảy đều xấu-xa không tốt bụng, đó chính là Thụ-sanh Kiến-Trược (mắt nhơ) phải bị kiếp-trược, qua đến kiếp sau thân mạng đọa-sanh loài thú dữ.

 Nơi Thụ-Sanh và Thoát-sinh đều nằm trong tài-liệu Phật-Đạo Vô-Lượng-Thọ, Chánh-Báo hay Thọ-báo do thân-tâm mình chấp-nhận mới thụ-sanh, quả-báo hay Phước-điền bởi mình tạo lấy. Các bậc tu-hành pháp-môn Bồ-Tát-Hạnh, con đường giải-thoát mà chưa giải thụ-sanh, Tâm còn vướng-đọng chưa hẳn thực hiện Giải-Thoát môn.

 Thụ-Sanh mà giải đặng mới gọi là ĐỘ-SINH, bằng tư-tưởng quan-niệm thuyết-pháp giúp-đỡ cho mọi người, tâm-chí tánh-tình, nghiệp-căn nghiệp-lậu, kiết-sử cá-nhân bảo-thủ lấy thân-tâm mình để mặc-nhiên dung-dưỡng, chưa hẳn đã Độ-Sinh. Nên chi Chư Bồ-Tát tu theo Chí-Nguyện, lập Hạnh-Nguyện, ban đầu nương nơi nguyện để tu, đến giai-đoạn Trực-Giác mới tường-tận lướt qua các bối-cảnh thuận-nghịch, tâm không mắc-miếu mới là Độ-Sinh.

 Tuyệt-tác thay hai Chữ ĐỘ-SINH, độ-sinh là một trọng yếu nhất trên con đường giải-thoát. Nếu đã trót bị sanh vào thế-gian, phải sanh sống từng lớp, từng giai-cấp trình-độ và Đức-Tánh của mỗi một cá-nhân con người Tu mong làm như thế nào vươn mình qua từng giai-cấp trình độ, cử chỉ của thế-nhân, thời chính bản-thân phải tận-dụng Trí-Hóa thực-hiện cử chỉ và ngôn ngữ. Tâm-chí hướng-thượng, mới đến chốn thụ-sanh thành-đạt bậc Vĩ-nhân hiện-đại hay Văn hào siêu-phiệt. Bằng bản-năng chưa khai-thác, thân mạng vẫn nằm yên, tư-tưởng ước-mơ mơ-ước, đến lúc thụ-sanh mơ-ước, miệng nói ba hoa rốt lại chưa thành-đạt đặng những gì, trở thành: NĂNG-XUẤT BẤT-NĂNG-HÀNH. Nói ra hay chưa thực-hiện hay chỉ sống nơi trừu-tượng vô ích. Đối với con đường Tu-Phật phải thực-hành nơi Lý-Trí hiểu biết, mới thâu-đạt tận-giác Bản-Năng, biết nó là tật xấu do nghiệp phát-sanh, ít nhất phải hóa-giải độ-sanh mới trở về lành mạnh, nằm yên làm thế nào lành-mạnh để thoát-sinh ?

 Đức Bổn-Sư Thích-Ca Mâu-Ni-Phật, Ngài thật tận biết, nên mới gọi tất-cả đều là Chúng-Sanh Giới, vì chỗ Thụ-Sanh ưa chấp năng-phân bị biệt, trở thành mỗi mỗi đều giới-hạn gọi là Chúng-Sanh-Giới, cho nên đời-sống cùng kiếp-sống, từ ngôn-ngữ đến hành-động cử-chỉ bị phân, không ngoài trình-độ giai-cấp mà thụ-sanh ra các Cảnh-Giới, các Cõi cao thấp sướng khổ sáng tối trả-vay vay-trả không ngừng. Ngài đã từng qua chốn Thụ-Sanh, nhiếp-độ tất-cả Chúng sanh, độ-sanh Ngài nói rõ chỉ, rõ từng cơn mê-lầm của Chúng-Sanh Giới bằng LUẬT-NHÂN-QUẢ. Rộng thời từng kiếp kiếp trả vay, hẹp thời từng nơi thụ-sanh của tư-tưởng hành động của Tứ-Loài, không ngoài năng-phân bị-biệt cấu-kiết sanh-tử tử-sanh. Ngài đã từng chỉ thẳng, đối với thân-mạng của Ngài phải Thọ-sanh trải qua chẳng biết bao cam-khổ, trong tập tài liệu: TIỀN-THÂN THỤ-SANH NHIỀU KIẾP.

 Phải chăng Đức Bổn-Sư, Ngài đã thực-hiện con đường hóa-giải tận-độ chúng-sanh-tánh mà hoàn-toàn giải-thoát, Ngài đặng Tự-Lợi, Ngài trình-bày Tam-Tạng Kinh-Điển để cho Đời sau đặng lợi chăng? Lời nói của Bậc Vô-Thượng chưa hẳn lời thuyết-minh thừa-thãi mà chính lời Vàng Thước Ngọc ban cho. Chỉ vì tất cả trong vòng Mê-Chấp, nhiều thứ bậc chưa thấu đặng mà thôi. Đứng trong giai-đoạn những bậc thực-hành hóa-giải thì hiểu thấu ít nhiều. Khi chưa đào sâu nơi Luật-Nhân-Quả hay Tiền-Thân Đức Thích-Ca, nhận định tầm thường cho là thuyết-minh lý-luận, cốt xoa-dịu tâm-tình bận-rộn. Nhưng thực ra đó chính là tài-liệu Độ-Sinh tránh khỏi vạn-pháp, tỏ pháp, thâm-nhập pháp-giới mà thoát-sinh.

 Ngài đã từng nói: Ngoài thế-giới hoàn-cầu có rất nhiều Thiên-Loại, Tiên-Loại cùng Thánh-Thần Loại, Tam-Thiên Đại-Thiên Thế-Giới Tịnh-Độ cùng Quốc-Độ, đến Ba-Cõi Sáu-Đường, vẫn vướng bị Thụ-Sanh tựa như Vi-Trần khắp cùng Vũ-Trụ. Do nơi non trí cạn suy mà tất-cả Thiên, Tiên và Nhân-Thế có hy-vọng ngưỡng-vọng Tri-Kiến Giải-Thoát Thành Phật. Nhưng chỉ nhất-tâm thành Phật với từng Giới-Cảnh chớ chưa hoàn-toàn Tận-Giác thành Phật Chánh-Giác, thời biết làm sao tường-tận để lãnh-hội căn bản mà Chánh-Giác.

DƯỚI MẮT THIỀN-SƯ-ĐÃ TỪNG SÁT THẬT

      Ta đã từng thấy, bộ óc đã từng xem-xét, dù nói ra họ đang bị-sanh vạn-kiếp, mãi đeo đuổi Thụ-Sanh, làm sao cho lời Ta nói thật.

 Họ ngỡ thế-gian là khổ, họ chỉ mong thoát khổ, nơi tâm-khảm hoài-mong làm như thế nào thoát khỏi Trần-Lao, họ tu trong một kiếp tu, chưa bao giờ nghĩ đến hiện-tại, nơi hiện-tại lướt qua hóa-giải đặng thoát-sinh. Họ mong tu giải-thoát cầu lấy giải-thoát, nhưng chưa bao giờ giải-thoát, khắc-phục để thực-hiện, mỗi một khi bị va-chạm đến chỗ của họ đã từng thụ sanh.

 Dù cho họ tin-tưởng ngoài thế-giới loài người có chẳng biết bao nhiêu thế-giới sung-sướng thanh-nhàn đẹp-đẽ gấp trăm nghìn lần nơi nhân-thế. Họ mơ-ước đến nơi đặng sanh trong cõi đó bằng ước-mơ tưởng-niệm, chớ chưa hóa-giải cốt tu-đạt đến chỗ Giác-Niệm.

THẾ NÀO LÀ GIÁC-NIỆM ?

      Giác-Niệm là những bậc đã từng huân-tập, biết tỏ-rõ làm thiện được sanh Thiện an-hưởng, làm ác phải sa-đọa làm thân trâu ngựa, sống trong hoàn-cảnh cực-hình, do đó nên chi làm Thiện bằng cách nào vẫn thụ-sanh trong chốn Thiện mà Thụ-hưởng, còn Ác phải sa-đọa vô-cùng. Chính Ta đã từng sát thật hai nơi nên tư-tưởng dung-thông thanh-thoát thiện-căn, đào-tạo thiện-chí, truy-tầm Giác-Niệm về với Chính Ta mà đặng thoát-sinh bất-diệt.

 Ta không vì Thiện an-trụ, không vì ác mà thù-hận ghét-vơ, cũng không vì tốt tham-cầu, nơi xấu vứt bỏ, từ nơi thực-hành quen-thuộc, ban đầu ta cố-gắng để dung-thông đến giai-đoạn, mới nhận thấy quen lần sống nơi Bản-Chất, nó làm cho ta bất ngờ nghĩ lại, thời chính Ta đã hóa-giải vạn-triệu lần lướt qua từng giai-đoạn thụ-sanh, nếu ta đứng lại, nó không chấp, vẫn bị thụ-sanh trong chấp-không vậy.

 Ta nhịp-nhàng kiểm-soát từng duyên-khởi Sanh-Diệt Diệt-Sanh, mới nhận chân nơi nó, cuộc sống hằng ngày chẳng biết bao sanh-diệt, khi mơ-màng chưa phân-định thời tìm công-việc hàng ngày để làm cho giải cơn tịch-biệt, vì tịch-biệt là nơi an-trú trụ-sanh của lười-trễ nằm yên, phải làm chủ-động thụ-sanh tịnh-biệt.

 Nương nhờ nơi chủ-động vạn-pháp nên không Trụ-Chấp hai bên Có-Không Thiện- Ác mà Huân-Tập đặng Giác-Chân, lần nơi Pháp-Giới Hành-Thâm, cốt làm sao đặng thâu-nhận Giác-Tánh. Ban đầu tu như thế, thực-hiện như vậy, huân-tập nhiều Giác trở thành Đại-Giác. Nào ngờ đâu đã từng, từ đầu đến cuối chỉ có Thụ-Sanh và Thoát-Sinh qua từng Sanh-Diệt không trụ-chấp mà hoàn-mỹ Giác-Niệm, mới hay Niệm-Giác nó diễn-hóa thay đổi từ Thân-Tâm hồi-sanh Giác-Niệm.

 Khi toàn thân đều hóa, lý-trí viễn-thông, theo thứ lớp tỏ-rạng, mới hay nơi chốn thụ-sanh, trở thành bá-thiên vạn-ức nơi chốn, nơi nào chốn ấy từng lớp-lang thể-chất của nó đã sẵn, vì Bổn-Lai diện-mục của nó như thế. Tại Bản-Thân mình nuốt nó vào thì nó hóa như thế, biết làm sao mà nói nó đặng. Chỉ trường-hợp nuốt nó vào rồi kinh-nghiệm, lại nhả nó ra, giác-chân-tướng nó, được gọi là Giác-Niệm, đến khi đầy-đủ toàn khắp nơi chốn thụ- sanh, chính mình đã thoát-sinh toàn khắp, gọi là toàn-thân hợp-hóa tận-thành.

 Do sự-việc trên, mắt Ta đã từng thấy, óc đã từng xem xét, tai đã từng nghe đầy-đủ, nơi Chánh-Báo Thọ-Báo nó có từng Phẩm-Lượng kết nạp hình-thành các cõi. Thượng-Sanh Tiên-Thần, Hạ-Kiếp Ma-Quái, lớp lớp trong khắp Vũ-Trụ Tam-Thiên thảy đều thứ lớp, như cõi Thiên có Thiên-Ma, cõi Nhân có Nhân-Ma, Cảnh Tiên có Tiên-Ma, cốt ngăn-cản không cho thoát-sinh ra ngoài vòng Ma-Quái. Thật ra mỗi chúng sanh đều có Tam-Thân Tứ-Trí Ngũ-Nhãn Lục-Thông, chỉ vì Bị-Sanh nên chưa tỏ-rõ để sử dụng, do-đó nên Cõi Nhân Bị-Sanh, sự nhìn-nhận không ngoài Nhục-Nhãn (mắt thịt), tai nghe không ngoài Tiếng, gọi là Thinh, gặp Cảnh sanh Tình không ngoài Sắc-Pháp mà biết, vòng-đai Nghe-Thấy-Biết bị biết bị thấy và bị nghe ở mỗi nơi làm sao tin đặng lời Ta nói là Thật.

 Còn chính Bản-Thân Ta đã từng ra vào pháp-giới, Ta xem Tịnh Bất-Tịnh, thuận hay nghịch đối với Ta đều không nghĩa-lý. Ta thật tỏ-rõ vạn-pháp di-chuyển qua từng cơn, vốn nó là một sự-lý thường đối với ta, ta đã tỏ biết mỗi mỗi tương-song đồng hóa-sanh là thể như-nhiên nơi nó, nếu lầm-chấp bị vướng Thụ-Sanh, bằng biết đặng thì thoát-sinh không có chi xa-lạ, do-đó ta mới tận-độ nhanh-chóng hóa-sanh giúp-đỡ từng lớp lớp khỏi thụ-sanh được thoát-sinh ra khỏi những cảnh-giới và các cõi cơ-cực.

 Tất-cả thảy đều lầm-nhận, họ đồng chấp-nhận thế-gian là biển-khổ, họ nào ngờ ngoài thế-gian, sa-đọa Cõi-Âm còn khổ đủ chiều-hướng khổ. Ta dùng Tam-Thân, Tứ-Trí, Ngũ-Nhãn, Lục-Thông rất tường-tận cái khổ, chốn nơi âm-u đau khổ của ÂM-CÕI, chỉ vì họ tùng theo duyên-nghiệp bị Thụ Sanh. Duyên-Nghiệp nầy kiếp hiện tại thời liên-hệ đời Quá-Khứ, do-đó cho nên hiện tại chưa tu mà đương-nhiên nó đặng, chưa làm vẫn đầy-đủ thiện-căn, chưa cải hóa nó vẫn có Đức-Độ. Ta nói ra ban đầu rất khó hiểu, nhưng cứ suy-nghĩ, nơi bản-thân mình và mọi người có thể biết đặng lời Ta nói thẳng.

 Nếu có những vị chưa tu, mà đương-nhiên tánh-tình rộng-rãi, Tâm ưa thích Thiện-Căn, các đố-tật vốn có nhưng ít phát-hiện. Họ chưa từng xem kinh-giáo mà đã có Tánh Bổn-Thiện thì sao? Đó phải chăng từ Quá-Khứ, hiện-tại kết-hợp đồng hóa chăng? Còn bậc đang tu, nhìn nơi tu thiện-căn Tu-Tập, Phát-Tâm rộng-rãi tu-tập phát-tâm, Bủn-Sẻn eo-hẹp cố-gắng tu-trì mở-rộng, Đố-tật buông-lung kiên-trì gìn-giữ, đến lúc hình-thành Thoát-sinh ác-tánh thụ-sanh Thiện-Căn. Thoát-Sinh Bủn-Sẻn eo-hẹp xâm-xỉa. Thụ-Sanh rộng-rãi bao-dung. Những bậc nầy được gọi là biết tu nơi Sáng-Tưởng thoát-sinh chốn sa-đọa cõi-âm.

 Bằng tu-hành trăm nghìn đố-tật giữ nguyên chưa nhìn những bậc họ chưa bao giờ tu mà đã sẵn có để tiến-hóa, chỉ tu lấy lý-trí hiểu biết hóa-giải. Nếu hóa-giải lý-trí rốt-ráo, đến thời tận-giác thì hoàn-toàn giải-thoát tất cả thụ-sanh. Bằng chưa sạch tỏ-tánh, chưa Đạt trình độ Tu-Chứng, chưa Thông vạn-pháp chuyển quay thì làm như thế nào Tận-Thành Chánh-Quả, phải bị sa-đọa nơi Tăng-Thượng, sa-đọa vay-trả của bản tánh xấu-xa mà thọ-báo trong vòng Ngạ-Quỉ, Súc-Sanh đến Địa-Ngục, lại làm cho những bậc tin mình phải đi vào con đường Ba lối-ác. Đến lúc mạng-vong, tất cả hành vi Thanh-thô tế-nhị nơi Chánh-Báo hoặc Thọ-Báo đều ứng-trực Thụ-Sanh vào Cảnh-giới cùng các Cõi không sai chạy.

 Dưới mắt Ta đã từng sát thật: Tất cả đương Thời Lạc-Pháp Hạ-Lai nầy, theo quan-niệm vô-cùng tác-hại. Họ chỉ dùng Trí-Tuệ còn Đạo-Hạnh lại đi vào con đường PHI-NHÂN, họ nào có thấu đáo con đường Tu-Phật giáo-lý Đại-Thừa chính là một giáo-môn giải-thoát thực-tiễn. Nó cũng là một sa-đọa tận cùng, vì sao? Vì hóa-giải chấp-mê, khi không còn mê Đại-Giác có lợi vô cùng. Bằng còn mê còn sa-đọa do-đó ta cần phải nói.

 Ta đã từng sát-thật: Từ nơi thế-gian đến xuất-thế-gian đặng ngôi Tiên-Thần Thánh-Hóa là một điều đã gay go, phải đánh đổi tất cả những gì mới tu-đạt đặng chớ lầm-lạc nơi mê chốn ngộ mà thành. Ta nói như vầy chưa phải là làm cho tất cả những bậc tu-hành thoái-bộ đâu, nói lên để biết trọng-lượng thứ bậc tu đạt mà đưa đến tri-kiến giải-thoát thôi.

 Ta đã tường tận thứ lớp thứ bậc của thụ-sanh đặng thoát-sanh như sau, các Vị nghe lấy:

 Khi làm Con Người cho đúng thứ vị con người đã là khó. Nếu thoát-sinh vươn mình qua khỏi con người phải có chí hướng-thượng, tâm bao-dung. Bằng bao-dung rộng-rãi giúp-đỡ cho tất cả con người, không sanh-tâm hờn-oán lúc bấy giờ mới thoát-sanh qua khỏi thế-gian, thụ-sanh xuất-thế-gian lên từng thứ bậc. Thứ-Vị nơi con người nó phải có Bố-Thứ-Lớp sống theo Hạng-Người, một là con người Phàm-Phu Tục-Tử, hai là con người có Tư-Cách, Ba con người Quân-Tử, Bốn Vĩ-Nhân con người. Khi con người thoát-sanh chỉ chứng-tri Thiên-Nhân đến Tiên-Thần Thánh-Hóa. Bằng tu-cầu Giải-Thoát phải có Tứ-Thánh Thành-Phật, đó chính một quyết-định, không còn cách nào hơn cả.

THẾ NÀO HÀNG TỨ-THÁNH THÀNH-PHẬT?

      Hàng Tứ-Thánh gồm có: HỘ-PHÁP đến HỘ-PHÁP BỒ TÁT, thứ bậc BỒ-TÁT thành tựu Bồ-Tát, đến Bồ-Tát MA-HA-TÁT, Thứ Bậc MA-HA-TÁT nương nơi Bổn-Nguyện Nhất-Sanh Bổn-Xứ Thành-Phật.

 Khởi điểm ban đầu, Tâm-Chí Hộ-Pháp, tín-thành Hộ-Pháp, Tự-Nguyện Hộ-Pháp. Dù cho hộ-pháp bằng cách nào chăng vẫn đứng nơi thứ vị Chúng-Sanh Hộ-Pháp. Vì sao? Tâm-Chí Tín-Thành Hộ-Pháp chớ chưa hẳn Tự-Nguyện Hộ-Pháp, Tâm-Chí Tín-Thành nó còn nằm nơi Cá-Tánh Hộ-Pháp, Cá-Nhân Hộ-Pháp cầu lấy Phước Điền, phải trải qua nhiều kiếp tu-hành Thông-Đạt Phật-Pháp. Tâm không Nản-Chí, Tín chẳng Thối-Chuyển, mới bước vào Tự-Nguyện Hộ-Pháp. Hộ-Pháp Tự-Nguyện chính là Hộ-Pháp Bất-Khả Tư-Nghị mới đến cương-vị Hộ-Pháp.

 Bước đến Tầng Thánh thứ hai: là Hộ-Pháp Bồ-Tát. Hộ-Pháp Bồ-Tát tu hạnh bồ-tát, hành-thâm pháp-giới tận-độ giới-sanh thực hành Hạnh Nguyện cúng dường Như-Lai Phật, lần tiến Tu hành trải qua nhiều kiếp mới tu-đạt Bồ-Tát tự Nguyện Bát-Nhã Bồ-Tát Bất-Khả Tư-Nghị liền mới bước sang cương-vị Ma-Ha-Tát, gọi là Bồ-Tát Ma-Ha-Tát.

 Tầng Thánh Thứ Ba: Từ Bồ-Tát Ma-Ha-Tát, Bồ-Tát Ma-Ha-Tát gọi là Đại Bồ-Tát trải qua Bất-Thối Bồ-Tát thành tựu Công-Đức Sung-mãn vào hàng Đại Bồ-Tát.

 Đến Thánh thứ tư: Nhất-Sanh Bổn-Xứ Thành Phật. Trong Bốn-Thời của hàng Tứ-Thánh, thật dài-dặn, trải qua vô-lượng số-kiếp, vô-lượng Công-đức, vô-lượng phẩm cúng-dường Như-Lai, cúng-dường chư-Phật mới thành Phật. Chớ nào phải tu một kiếp mà trưởng-thành đâu. Sự trở thành trong một kiếp, nó đã có sẵn gieo trồng, có sẵn đầy-đủ ngày nay mới tu-đạt Chánh-Giác.

 Chẳng khác nào: Hai mươi bốn làng nhỏ kia mới thành-lập cơ-sở Huyện-Quan. Sắp sửa tập-trung dân làng đi đón Huyện-Quan về nhậm chức. Các dân làng bỡ-ngỡ nơi lòng, mong gặp Huyện-Quan, có kẻ ngu-si chưa biết Huyện-Quan như thế nào, từ đâu đến làm Huyện-Quan, ai là con người phải đặt ông Huyện-Quan, bèn đến hỏi ông Xã-Trưởng đầu làng mình để biết Huyện-Quan.

 Ông Xã-Trưởng đầu làng cười đáp: Ông Huyện là một Con người, đã từng đi học hồi còn nhỏ. Đến lớn lên thi đậu, được nhà Vua phong-chức Huyện-Quan. Vì Huyện-Quan đã từng biết Lý-Luật, biết tư-cách, biết đối xử từng thứ lớp trong làng, thanh-liêm quảng-đại quần-chúng mà đặng làm thứ-vị Huyện-Quan vậy. Đối với hàng Tứ-Thánh từ Ngôn-Hạnh đến Đức-Hạnh, công-năng, công-đức vô-lượng, ngày nay mới tu-cầu giải-thoát lần-lượt mà tu-đạt đến hàng Tứ-Thánh Thành-Phật.

 Ta nói lên lời chân-thật trong ngày Đản-Sinh Năm thứ: 65 bước qua 66 để đời nầy đời sau làm tài-liệu. Phải Tận-Độ Chúng-Sanh-Tánh, đang khi chúng-sanh còn vòng Thụ-sanh mà đặng Thoát-Sinh, gọi là Tận-Độ chúng-sanh giai-thành Phật-Đạo.

Lưu-Niệm ngày:  24 tháng 12 năm Quý-Hợi

TỊNH-VƯƠNG NHẤT-TÔN

 

error: NAM-MÔ A-DI-ĐÀ-PHẬT
Phap Tang Phat Giao Viet Nam Pháp Tạng Phật Giáo Việt Nam Phap-Tang Phat-Giao Viet-Nam