GIÁO PHÁP
BÀI THỨ HAI MƯƠI CHÍN
BÀI THỨ HAI MƯƠI CHÍN
HÀNH-THÂM PHÁP-GIỚI là một MÔN chính yếu tu cốt để giải mê-lầm, khi đặng thâm-nhập các Pháp tỏ-biết tỉ-mỉ thời liền Trọn-Giác, như vậy gọi là BÁT-NHÃ-TRÍ.
Hành-Thâm Pháp-Giới lại dành cho những Bậc tu-hành có Thiện-Chí đồng với Nhất-Tâm, bậc ấy phát Đại-Nguyện hay tìm đặng Chơn-Tánh tu-cầu TỎ-TÁNH lướt qua các Nghịch-Cảnh chẳng bao giờ vướng phải ba Pháp ĐOẠN-DỊ-DIỆT cốt nương theo TƯỚNG-PHÁP đặng sở-đắc CHÂN-TƯỚNG nhờ vậy mà Trí-Tuệ dung-thông, Thân-Tâm Tự-Tại chiếm đặng Đại-Bi thi-hành Hạnh-Nguyện trong Hành-Thâm Pháp-Giới cỗi-giải tất-cả Mê-Lầm đặng Không-Lầm trọn biết Tổng-Trì Đà-La Ni-Tạng hoàn-toàn Giải-Thoát.
PHÁP-GIỚI là một Pháp tất-cả đều phải lầm nhận Thọ-Chấp, nên tự mình đem buộc lấy mình mà chẳng hay biết đành chịu làm Chúng-Sanh-Giới.
PHÁP-GIỚI là một Pháp do Khởi thọ-chấp trở thành lòng THAM-CẦU mong muốn, đến lúc tu-hành lại trở qua đường tu-luyện nên chi mới có Cảnh-Giới TIÊN-THẦN mà phát-sinh TAM-THIÊN ĐẠI-THIÊN THẾ-GIỚI lại cùng nhau canh giữ cho đó là của mình an-trụ , nên nó trở thành ĐỘC-TÔN CAI-QUẢN. Do như thế nên đương nhiên nó lại là Bờ-Ngăn Kiên-Cố, nó làm cho tất-cả khó Tri-Kiến Giải-Thoát.
Bậc tu-hành cầu Tri-Kiến Giải-Thoát nên lìa Tướng Thọ-Chấp, chẳng vì PHƯỚC-LỢI Hữu-Vi nhỏ-nhen để mong an-trụ. Bậc ấy vì Tri-Kiến nên Phát Bồ-Đề-Tâm cùng Năm-Nguyện, cốt nương theo Vạn-Pháp thấu tỏ thật-biết chu-đáo Vạn-Pháp đặng khỏi lầm mà Giác-Ngộ, lối đó gọi là HÀNH-THÂM PHÁP-GIỚI.
Khi thật biết Pháp-Giới nó có từng giai-đoạn, do sở-chấp của mỗi Bậc tu-chứng mà thành hình trong Pháp-Giới, hay Chúng-Sanh sở-chấp thành hình Bản-Ngã, hoặc Tiên-Thần do năng-chấp nó thành hình Cảnh-Giới, từ thấp đến cao, từ nơi Tịnh đến Bất-Tịnh trong Tam-Thiên Lục-Đạo. Lúc biết tỏ-rõ như vậy liền sở-đắc TAM-THÂN, TỨ-TRÍ, NGŨ-NHÃN, LỤC-THÔNG. Đó chính là một quyết-định Không-Hai đối với bậc tu Chứng-Ngộ Thâm-Nhập Pháp-Giới vậy.
Thật ra PHÁP vốn nó không có Giới-Hạn Gút-Mắc, bởi phân-biệt thọ-chấp nên trở thành giới-hạn vướng-mắc, khi đã vướng gút-mắc đương nhiên có PHÁP-GIỚI. Từ Pháp-Giới cố-thủ để nhận chịu liền sinh Cảnh-Giới an-trụ.
PHẬT NÓI: Chúng-Sanh duy chỉ lầm nhận một pháp liền có Vạn-Pháp quay-quần ràng buộc, nên phải chạy theo Vạn-Pháp diễn-biến Sanh-Tử Luân-Hồi.
Bồ-Tát khi biết các Pháp di chuyển vì Thể-Tánh nên xuôi dòng Hành-Thâm đặng tỏ-biết đến rốt-ráo chân-thật, gọi là Hành-Nguyện Độ-Sanh vậy.
PHÁP. Ví như một cuộn dây suông- sẻ, từ đầu đến cuối không có phân đoạn hay gút mắc.
Khi nó có Gút-Mắc. Bởi kẻ kia đem nó thắt, thành gút để mắc nơi gút, lại thắt nên hình Con-Hạt, Con-Rít, Con-Rồng hay con Phượng cùng các con khác. Tùy theo sở thích của mỗi người, mỗi bậc, mỗi kẻ tự thắt lấy thọ-chấp trở nên BẢN-NGÃ, từ Bản-Ngã nung-đúc trở nên Cảnh-Giới, chui vào cảnh-giới Hình của mình thắt nhận là mình mà Sanh-Tử.
Vì lầm PHÁP nay tu cốt thật biết đặng khỏi lầm. Nên Pháp-Môn HÀNH-TƯỚNG Pháp đặng thâm-nhập các Pháp đến không lầm, gọi là Hành-Thâm Pháp-Giới. Bậc Hành-Thâm để tỏ-rõ mối giềng của mình trước kia đã lầm, cùng tất-cả đang sai-lầm phải bị đặt mình trong Pháp-Giới đến Cảnh-Giới.
Bậc tu rất cần thật biết các Pháp, đến biết THỂ-TÁNH Pháp và biết sự di-chuyển tác-dụng ích-lợi, không ích-lợi mỗi Pháp. Lúc chấp-nhận Pháp thì nó sẽ ra sao? Bằng không chấp nhận. Bị chấp nhận nó thế nào? Qua các Pháp cầu tu học Hành-Thâm nó lợi ra sao? Nếu Pháp nó đứng về HỮU khi nó di-chuyển thành TƯỚNG, nó trả nơi KHÔNG-TƯỚNG thì nó về đâu? Bằng Pháp đang ở nơi VÔ thời nó yên-trụ hay diễn hành nên Tướng, mà Tướng nó diễn những gì? Bậc ấy lại biết dùng đúng lúc, nói Pháp đúng chiều. Đó chính là những điểm tối cần đưa Bậc thi-hành thâm-nhập Pháp-Giới đến Viên-Thông BÁT-NHÃ-TRÍ vậy.
Bậc tu nên tìm hiểu sâu rộng, nghi-chấp mà phá-chấp, chớ vì BẢN-NGÃ tu có một chiều. Cũng như: TỊNH thời gìn-giữ có Tịnh thôi, ngoài ra chẳng dám nghĩ để hiểu biết thêm bên ngoài vì sợ Động thì thật khó Tỏ-Thông các Pháp? Do đó thường bị Chướng-Ngại đến DỊ-DIỆT đâm ngỡ mình cao-cống hay mơ-màng.
Bởi lầm Pháp. Trở thành PHÁP-GIỚI chịu làm trong Giới-Hạn Chúng-Sanh. Đến nay chủ đích tu đặng TRI-KIẾN GIẢI-THOÁT thì không ngoài phải HÀNH-THÂM PHÁP-GIỚI để phá mê-mờ lầm chấp. Như có một người lầm uống Độc-Dược thì phải uống thuốc Giải-Độc. Lúc hết lầm tức là Khỏi-Mê, do đó tu-hành phải nương theo Vạn-Pháp Vạn-Hạnh cốt Tỏ-Biết đoạt đến Giác-Ngộ. Đó là một quyết-định trọng yếu mà tất-cả các Thánh-Tăng từ ngàn xưa đến nay đã tu đến Sở-Đắc CHÂN-LÝ TRI-KIẾN-PHẬT.
Nhưng khi đến TRI-KIẾN-PHẬT chưa hẳn đã thành PHẬT. Còn Đắc CHÂN-LÝ cũng chưa hẳn tận hưởng Chân-Lý, Vì sao? Vì chưa tận dụng Chân-Lý rốt-ráo thời chưa thể nào Tận-Hưởng. Cũng như: TRI-KIẾN-PHẬT chưa Hành-Thâm PHẬT-TRI-KIẾN do đó mà chưa thành PHẬT.
Bậc Tri-Kiến-Phật tỏ-rõ Phật-Pháp, rất cần sự thu-nhiếp các pháp cho được rõ thấu tỷ-mỷ các Pháp thi-hành tròn-nguyện mà đoạt đến Phật-Quả. Bằng nhìn các Pháp vốn KHÔNG vội Chấp Không an-trụ vẫn vướng vào Pháp-Giới, hay nó cũng Không mà cũng Có mơ-màng chẳng quyết-định tỏ-rõ thời vẫn Pháp-Giới Vô-Minh che tủ.
CŨNG NHƯ: Một Vị Vua lên ngôi chẳng biết chi cả, các Nịnh-Thần cai-quản chủ-trị, bảo sao nhà Vua kia cũng nghe theo thì có hơn chi Dân-Giả chăng? Vì sao? Vì chưa thấu tận.
Bậc TRI-KIẾN-PHẬT Thâm-Nhập Pháp-Giới trọn-vẹn Bát-Nhã-Trí trên đường tu PHẬT-TRI-KIẾN chu đáo thì CHẲNG KHÁC NÀO: Vị TÂN-VƯƠNG kia lên ngôi Cữu-Ngũ, chưa được biết việc Bình-Trị và chưa rõ tánh-tình của các hàng Quan-Chức Trung hay Bất-Trung, lại chưa thật rõ chu đáo lòng Dân cùng công việc Quốc-Nội và Đối-Ngoại. Nên cần xem xét hay nhờ Quan Cận-Thần Nhiếp-Chánh dạy dỗ chỉ bày rành-mạch, trong một thời gian biết rõ tỷ-mỷ đúng-đắn khỏi lầm mới Ngự-Trị. Bậc Tri-Kiến-Phật nên Hành-Thâm Pháp-Giới gọi là Phật Tri-Kiến cũng thế.
Hành-Thâm Pháp-Giới chính là một Pháp tối cần trong con đường tu BỒ-TÁT-HẠNH, khiến cho Tâm Thù-Thắng biết giá trị tự-tánh Tỏ-Pháp. Nên chi Bồ-Tát thường phát Đại-Nguyện để vững-vàng đến Tròn-Nguyện, mỗi một Bậc tu có thể lập Vạn-Hạnh, thực-thi Vạn-Nguyện, khi thanh-tịnh, lúc chẳng thanh-tịnh, khi thuận-hành, lúc nghịch-hành, cùng nơi ăn chốn ở với Chúng-Sanh các cấp không chướng-ngại phân-biệt Thánh-Phàm. Bậc ấy vào Phàm-Phu nhưng không xa Thánh-Ý, từ một có thể hóa ra vạn-ức bậc trở về một bậc, mà chẳng mấy ai hay biết, từ yên-tịch bậc ấy, qua muôn ngàn Cảnh-Giới, vạn-ức Cảnh-Giới, vô-lượng Cảnh-Giới khi trở về yên-tịch không một ai hay biết.
Lại có thể làm Bồ-Tát-Đạo trang-nghiêm, đến Bồ-Tát-Hạnh Tinh-Tấn, qua Bồ-Tát-Hải nói-năng thông đạt cùng Bồ-Tát-Hùng, Bồ-Tát-Lực, Bồ-Tát-Nhẫn chẳng kiên-sợ các chướng-đối, nhẫn-nhịn các nhỏ-nhen Tâm không phiền-trách, đến Bồ-Tát-Tuệ, Bồ-Tát-Dũng, Bồ-Tát-Nguyện, Bồ-Tát Bất-Thối, Bồ-Tát Diệu-Thắng, Bồ-Tát Diệu-Âm, và Bồ-Tát Hành-Thâm Tối-Thắng, do đó mới đầy-đủ sự kiên-dũng nghị-lực qua từng lớp lang PHÁP-GIỚI NGĂN-BIỆT. Bậc ấy đối với các Pháp-Giới như món đồ dùng, món ẩm-thực, món y-áo, món nhà cửa anh em mật-thiết, vườn-tược không còn chướng-ngại, lại khỏi vui thú vì đặng trọn-biết PHÁP-GIỚI LÀ PHẨM TRỢ-ĐẠO. Nhờ thế mà Sở- Đắc NHÃN-TỊNH thấu tỏ sự Kín-Nhiệm của NHƯ-LAI-TẠNG cung-kính, Cúng-Dường tán-thán NHƯ-LAI chẳng ngớt.
Lúc bấy giờ thật biết vô số, vô-lượng, vô-biên Pháp- Giới, từ LÝ-Pháp-Giới đến SỰ-Pháp-Giới thành Pháp-Giới Bờ-Ngăn lớp lang tỉ-mỉ như cát sông Hằng. Nếu kẻ tu-hành củng-cố thọ-chấp thời thật khó thành-tựu, phải bị trong Pháp-Giới đóng khuôn gọi là Chồi-Khô Mộng-Lép vậy. Nơi hàng Bồ-Tát Hành-Thâm Pháp-Giới mới biết ích lợi đi trong các Pháp tỏ biết đến Chánh-Giác, do đó nên chi:
THUỞ CÒN PHẬT. PHẬT BẢO VỊ BỒ-TÁT RẰNG:
Ông nên đến xứ sở nọ đặng giúp cho dân xứ-sở ấy đặng an-lành. Lúc bấy giờ Vị Bồ-Tát vâng lãnh.
PHẬT NÓI: Ông đến xứ-sở thì dân xứ-sở ấy họ hay cãi-vã mắng-nhiếc thịnh-nộ, thì Ông nghĩ thế nào?
Vị Bồ-Tát thưa: Bạch Thế-Tôn. Con thích lắm, con còn biết ơn xứ-sở ấy, vì sao? Vì họ cãi-vã mắng-nhiếc thịnh-nộ con, con liền được tịch-tịnh tâm không thù-oán, do đó con biết ơn họ, vì họ chẳng đánh con.
Lúc bấy giờ Đức Thế-Tôn Ngài hỏi: Nếu xứ-sở ấy họ đánh Ông thì Ông nghĩ thế nào? Bồ-Tát thưa: Họ đánh con thì họ giúp cho con mau tiêu rỗi nghiệp, con còn biết ơn họ vì họ chưa giết con.
Phật hỏi: Bằng họ giết Ông thì Ông nghĩ thế nào? Bồ-Tát thưa: Nếu họ giết con thời con vẫn biết ơn, vì nhờ họ mà con đặng tròn-nguyện Nhập Niết-Bàn.
Khi ấy Phật khen và nói: Phải, phải, Ông thật là có tâm-chí căn-bản cầu pháp để tỏ-pháp, thêm Đại-Nguyện rộng-rãi vào các Pháp khó-khăn chẳng sinh tâm nhàm chán thật là tối-thượng, kẻ chửi mình sanh tâm Đại-Hỷ, kẽ đánh mình sanh tâm Đại-Bi, kẻ giết mình sanh tâm Đại-Xả thật là quý vô-kể. Nầy Bồ-Tát: Hạnh-Nguyện thù-thắng của Ông như vậy, thì dù cho PHÁP-GIỚI nọ, có tăng lên gấp trăm lần cũng không thể nào cản-ngăn Ông được, vì sao? Vì với đích Ông được biết mối lợi-ích của sự tu-tập HÀNH-THÂM PHÁP-GIỚI, thì các Giới kia chính là PHẨM TRỢ-ĐẠO BỒ-ĐỀ. TA khuyên từ đời nầy, đến đời sau nên noi gương Ông mà tu-tập.
TA chỉ tiếc cho những bậc kém căn thiểu trí thường-trụ vội chấp mà đã lầm-lẫn bởi Pháp, khi tu lại nhận Pháp để Sa lụy Pháp-Giới cho là ĐẶNG hay ĐẮC. Bậc như thế chẳng phải do họ, nhưng do tại Tâm nhỏ-nhen eo-hẹp mà đến nơi củng-cố tu-cầu mong muốn riêng biệt. Họ tự đem THỂ-GIÁC bao-la rộng-rãi chẳng khác đem BIỂN kia để vào LỔ CHÂN-TRÂU cho là GIÁC Chứng Đắc.
Ông nên biết có BA điểm lầm tai hại cho Bậc tu đáng kể:
THỨ NHẤT LÀ: Tránh né Pháp đòi xuất-ly Thế-Gian để thọ-chấp nơi tu-luyện PHÁP-GIỚI thành-tựu Pháp-Giới-Ảnh.
THỨ HAI LÀ: Mán danh cho PHÁP là Ô-NHIỄM TRẦN-CẤU ÁC-THẾ nên thường bị Ô-Nhiễm Trần-Cấu Ác-Thế trói buộc thân-tâm mà không hay biết.
THỨ BA LÀ: Gia-công trừ-diệt các Pháp, chẳng chịu hiểu biết nên phải chịu Diệt. Những Bậc cố-chấp như thế khó tìm Pháp sâu đậm vi-diệu, chỉ diễn nói Thiện-Căn cầu Phước gieo-duyên mà thôi, vì sao? Vì họ tu theo Cái- Muốn nên hay NGHI-NGỜ cùng xa-lánh yếu-hèn, Ông nên nhớ lấy.
SO ĐOẠN TRÊN CỦA BỒ-TÁT. HÀNH-TƯỚNG TỎ-PHÁP
Chứng tỏ con đường tu rất cần đến sự hiểu biết các Pháp ngăn-biệt hay chẳng ngăn-biệt, giới-hạn của nó làm cho tất-cả đều phải lầm nhận. Tuy nhiên ta hiểu biết các Pháp nó như thế, nhưng nó vẫn đứng trên mặt LÝ-PHÁP-GIỚI mà thọ-chấp, khi ta thi-hành Hạnh-Nguyện đến nơi, đến chốn, tận-từ thực-thi SỰ-SỰ PHÁP-GIỚI, chừng ấy sự biết của ta có một giá-trị Thật-Biết vô kể. Nên Bồ-Tát thường qua tất-cả pháp ĐỘNG để GIÁC, còn về TỊNH của ĐỘ thôi.
Sự tu nó phải có công-năng mới đem đến Cái-Biết vững chãi, có Hạnh-Nguyện Độ-Sanh mới đưa đến LÝ-SỰ diệu-thâm. Bằng tu dùng sức TƯỞNG hay ĐỊNH hoặc ĐỊNH-TƯỞNG để an-trụ thì vẫn vướng vào SANH-DIỆT PHÁP-GIỚI, vì sao? Vì ĐỊNH hay ĐỊNH-TƯỞNG-SANH thì có ĐỊNH-TƯỞNG-DIỆT, đó cũng là sự lầm-lẫn không nhỏ của các Bậc tu thường vấp phải. Chỉ có HÀNH-THÂM PHÁP-GIỚI Lý-Sự Đồng-Song Tự-Tánh Tỏ-Biết chân thật thì rốt-ráo.
Khi chưa có sự biết tận từ, thân-tâm chưa rốt-ráo hãy còn nghi, thời nên nhớ vẫn còn Sở-chấp, mặc dù là không chấp, nhưng nó vẫn chấp. Do sự rốt cùng tỷ-mỷ khó nhận của TÁNH-PHÁP năng-chấp của NGHIỆP SỞ-TRI bậc tu phải vướng vào Pháp-Giới, nên Bồ-Tát mới Nhứt-Tâm tu mãi không ngừng, còn một hơi thở của ỨNG-THÂN là còn phải hiểu biết, còn phải nương theo BỔN-NGUYỆN chẳng dừng vậy.
PHÁP-GIỚI thời nó muôn trùng vạn ức Na-Do-Tha, khó kể nổi. Từ khởi nghĩ hiểu biết LÝ-PHÁP-GIỚI trong Vũ-Trụ trùm khắp gọi là PHÁP-THÂN. Khi Bậc tu-hành hiểu biết viên-thông Đắc CHÂN-LÝ PHÁP-THÂN thì đối với tinh-thần tự-tại diễn nói vô-ngại Thân-Tâm tịch-tịnh. Nhưng đối với hoàn-cảnh hiện tại hãy còn mắc-miếu gay cấn nó làm cho tự mình hồ-nghi với sự SỞ-ĐẮC của mình thành thử không công nhận được nơi TU-CHỨNG PHÁP-THÂN mơ-màng vì NHỊ-THỪA Chướng-Đối.
Vì vậy mà ỨNG/THÂN phải ĐẮC CHÂN-LÝ: Nếu Ứng-Thân Đắc Chân-Lý thời phải làm thế nào thi-hành Vạn-Hạnh đi trong Vạn-Pháp SỰ-SỰ PHÁP-GIỚI để THÂM-NHẬP PHÁP-GIỚI tỉ mỉ, lại làm cho tất-cả chúng-sanh có lợi, đồng với mình được lợi, đưa chúng-sanh TRI-KIẾN mình đặng TRI-KIẾN, đem chúng-sanh GIẢI-THOÁT mình đặng Trọn GIẢI-THOÁT, chừng ấy BA-THÂN VIÊN-MÃN mới rốt-ráo ĐẠI NIẾT-BÀN, đó chính là một điểm cần ghi nhớ.
Từ BA-ĐỜI Phật đến Chư Bồ-Tát tất-cả thảy đều đi nơi Hành-Thâm Pháp-Giới đến rốt-ráo Chánh-Giác Bất-Nhị, nên chi Hành-Thâm Pháp-Giới chính là một Pháp tối-thựơng vi-diệu khó nghĩ bàn một khi Bậc tu đắc pháp , ngộ chân từ Bậc, tỏ Lý diệu-thâm qua Bờ Bỉ-Ngạn rốt đến BÁT-NHÃ-TRÍ, thời đối với Tam-Thiên Đại-Thiên Thế-Giới bậc ấy chỉ khẻ đầu ngón tay thôi.
Bậc THÂM-NHẬP PHÁP-GIỚI có thể từ một cái ĐẦU hóa ra trăm ngàn vạn ức cái Đầu, từ hai tay có thể hóa ra muôn triệu cánh tay mà chẳng mấy ai hay biết, họ đều ngỡ là Bậc ấy ngồi yên tịch-tịnh đi đứng ăn nằm như họ.
Bậc Thâm-Nhập Pháp/Giới tỷ-mỷ rốt-ráo, có thể đi trăm ngàn vạn ức triệu Thế-Giới trong một Sát-Na, có thể phân thân đi Cúng-Dường TAM-THẾ-PHẬT trong một chốc lát đầy-đủ các QUỐC-ĐỘ, lúc trở về không mấy ai được hay biết, họ chỉ ngỡ bậc ấy ngồi yên Tĩnh-Tọa như họ.
Bậc HÀNH-THÂM PHÁP-GIỚI Sở-Đắc trọn-vẹn các Pháp không thiếu sót. Bậc ấy chỉ đưa qua tầm mắt quan-sát có thể nhìn thấy các Cảnh-Giới đua chen, giành-giựt dưng bông, lễ-bái, hát xướng ca-nhạc từ cõi Trời đến các từng Trời, từ cỗi Tiên đến các Chư-Tiên, Sắc-Giới đến Vô-Sắc trùm khắp tỉ mỉ không thiếu một khẻ động Tam-Giới vậy.
HÀNH-THÂM PHÁP-GIỚI nó có lợi tột đỉnh, nó có ích khó nghĩ bàn. Nó đưa bậc tu đến VÔ-THƯỢNG, nó lại lừa kẻ thọ-chấp đóng thành khuôn đến Tỷ-Kiếp khó thoát-sanh, nó chính là tối m-diệu thậm-thâm của Chư PHẬT tán-thán, Chư BỒ-TÁT Cúng-Dường, Đảnh-Lễ Chiêm-Ngưỡng thật vô-kể vô-kể vậy.
NAM-MÔ ĐẠI-NHỰT NHƯ-LAI-PHẬT
