ĐỨC TĂNG-CHỦ GIÁNG-LÂM KHAI-THỊ TẠI PHÁP-BẢO TỈNH-THỊ-HỘI QUI-NHƠN BÌNH-ĐỊNH

PHÁP-TẠNG PHẬT-GIÁO VIỆT-NAM
NAM-MÔ TỊNH-VƯƠNG PHẬT
THỜI-PHÁP 2
NGÀY 24 THÁNG 02 NĂM GIÁP-DẦN
GIÁO NGÔN
CỦA ĐỨC TĂNG-CHỦ NHẤT-TÔN
 Chuyến Giáng-Lâm kỳ 8, ngày 26 tháng 1 Âm-lịch, lúc 20 giờ 30 tại Pháp-Bảo Tỉnh-Thị-Hội Qui-Nhơn Bình-Định. Lúc bấy giờ tôi được sự chấp-thuận, đồng tháp-tùng theo cuộc giáng-lâm đến Tỉnh-Thị-Hội Qui-Nhơn. Tôi được thấy như sau:
 Đúng giờ ấn-định, ĐỨC TĂNG-CHỦ tiến ra Chánh-Điện, theo sau Ngài có hai vị Thị-Giả Pháp-Khiêm và Pháp-Chỉnh. Tứ-Chúng cung-nghinh đảnh-lễ xong, Ngài an-tọa trên Bảo-Tòa, Tứ-Chúng ngồi ngay-ngắn theo thứ lớp trên 100 vị.
 Trong cử-chỉ trang-nghiêm của Ngài, trước Chánh-điện trầm hương nghi-ngút. Nhưng tiếc thay âm-thanh hỗn-loạn của xe cộ bên đường, cùng những vị tham-dự nơi địa- phương chưa được yên-tĩnh nên chi hãy còn tiếng thì-thầm rào-rạt. Bấy giờ Ngài dạy:
 – Nầy các ông, Sự nghe Pháp, sự lãnh Pháp rất khó. Sự nghe được Pháp rất có giá-trị, cũng như nghe được, biết được giá-trị sử-dụng báu vật, khi đã nghe được đương nhiên lãnh được. Thời xưa ĐỨC THẾ-TÔN trao bảo vật cho Bồ-Tát, thì Bồ-Tát có cung-kính yên-tĩnh để thọ-lãnh hay chẳng cung-kính yên-tĩnh được thọ-lãnh? Tứ-Chúng đồng thưa: Bạch Ngài, cung-kính yên-tĩnh được thọ-lãnh, bằng chưa cung-kính, chưa yên-tĩnh thời chưa bao giờ lãnh được. ĐỨC TĂNG- CHỦ khen: Đúng như vậy.
 Vi-diệu thay! Từ giờ phút đó, tiếng thì-thào đến âm-thanh xe cộ đều ngưng bặt trở thành yên-tĩnh trang-nghiêm. ĐỨC TĂNG-CHỦ Ngài dạy:
 Nầy các ông: Nói đến sự làm diệu-dụng của Chư Phật thì ta không nên nói. Bằng nâng cao tán-thán vô-lượng vô-biên Công-Đức sung-mãn của Ngài thì ta cần phải nhắc-nhở để các ông nương theo thành-tựu. Các ông tự nghĩ: Các Đức Phật có tu-trì chứng quả hay không tu-trì mà đặng chứng quả? Tất cả Tứ-Chúng đồng thưa: Bạch ĐỨC TĂNG-CHỦ, có tu-trì có chứng quả. Lúc bấy giờ Ngài gật đầu dạy tiếp:
 -Trước kia khi vị Phật chưa thành Phật, Ngài cũng phải tu mới đắc quả, Ngài có công thành-tựu sung-mãn 10 danh-hiệu, 10 danh-hiệu ấy chính là 10 phẩm Công-Đức ngày nay thường xưng-tán. 10 danh-hiệu như:
 ỨNG-CÚNG. CHÁNH-BIẾN-TRI. MINH-HẠNH-TÚC. THIỆN-TUỆ. THẾ-GIAN-GIẢI. VÔ-THƯỢNG-SĨ. ĐIỀU-NGỰ-TRƯỢNG-PHU. THIÊN-NHƠN-SƯ. PHẬT. THẾ-TÔN. NHƯ-LAI.
 Ngài dạy tiếp: Tôi sẽ giảng một vài danh-hiệu để các ông được chứng-tri việc tu-trì tạo thành Công-Đức của Chư Phật như: ỨNG-CÚNG.
 Về Phẩm ỨNG-CÚNG:
 Khi mà bậc phàm-phu tín-tâm chiêm-ngưỡng làm phẩm Công-Đức Cúng-Dường thời thường mua sắm lễ vật hương đăng hoa quả lễ bái dâng hương cúng dường chiêm-ngưỡng cầu phước báo Nhân-Thiên, cứ như thế trên 100 kiếp cúng-dường chiêm-ngưỡng. Đến giai-đoạn sau thời bậc ấy mới phát-tâm cúng-dường như xây chùa lập tháp cho Chư Tăng tu-tập, mình cũng tu-hành, lễ bái trai đàn, cung kính lập thiện-căn làm phước-thiện, cầu Tam-Thế chứng-minh Công-Đức Cúng-dường, vẫn phải trên 100 kiếp. Đến giai-đoạn thứ ba: Bậc ấy vẫn dùng phẩm công-đức cúng-dường Tam-Thế, vẫn tu-trì phẩm Công-Đức hữu-lậu, nhưng có khá hơn trước là biết nghe Giáo-Lý, hay tìm Chơn-Tánh để tu cũng phải trên 100 kiếp mới bước qua giai-đoạn Thù-Thắng. Lúc bấy giờ, lập Bồ-Tát-Hạnh như: Bố-Thí. Trì-Giới. Tinh-Tấn. Nhẫn- Nhục. Trí-Tuệ và Thiền-Định, gọi là Lục-Ba-La. Lại dùng BI-CHÍ -DŨNG, GIỚI-ĐỊNH-TUỆ để tu TÍN-HẠNH-NGUYỆN. Những Lý- Sự tu-hành nơi Bồ-Tát Hạnh thảy đều nằm nơi Phẩm Công-Đức Đạo-Hạnh cúng-dường Ba-La-Mật-Đa. Đến giai-đoạn BỒ-TÁT sở-đắc CHÂN-KHÔNG BỒ-TÁT thì chừng đó mới có ÁO-GIÁP bền để tu vào con đường Hành-Thâm Pháp-Giới cố thâm-nhập mà đoạt đến BÁT-NHÃ-TRÍ. Khi đến Bát-Nhã-Trí đương-nhiên từ Công-Đức hữu-lậu trở thành Công-Đức cúng-dường Vô-Lậu, cúng-dường Như-Lai tròn Bổn-Nguyện thành-tựu sung-mãn, thời phẩm Cúng-dường ỨNG-CÚNG trở lại cho Bồ-Tát thành-tựu Quốc-Độ gọi là ỨNG-CÚNG.
 Về Phẩm CHÁNH-BIẾN-TRI:
 Phẩm nầy nương nhờ bậc đã tìm đặng Chơn-Tánh để tu, bậc nầy thường công-dụng PHẬT- PHÁP BẤT LY THẾ-GIAN cốt GIÁC. Từ một khởi điểm nhỏ hiểu ra nhận định được sự to lớn rộng-rãi.
 Tỷ dụ: Nhìn trong một quả mãn-cầu có thể biết được nhiều múi mãn-cầu kết lại trở thành một quả mãn-cầu. Trên Vũ- Trụ có nhiều Hành-Tinh cấu-kết với Trái đất mới thành Vũ- Trụ hay nhiều Nhân-sinh kết lại mới thành một Quốc-Gia, nhiều Quốc-Gia hợp lại mới trở thành Hoàn-Cầu Thế-Giới đó gọi là Chánh-Biến-Tri.
 Hoặc giả, một cái biết nhỏ chưa đủ, có hàng vạn sự biết nhỏ mới trở thành cái khôn lớn, hàng vạn nơi khôn lớn mới trở nên cái Đại-Giác. Cũng như mỗi một chữ vẫn chưa đủ bài, phải sắp đúng trăm hay ngàn hoặc vạn chữ mới thành-tựu một bài, đó gọi là Chánh-Biến-Tri.
 Cũng như tìm nơi cái Giác thì không bao giờ tìm đặng, mà khi hành sự chung kết mới nhận được trên sự làm thảy đều có Giác. Như tìm Phật-Tánh hay Bồ-Tát đâu có ra, khi bậc tu phá mê-chấp đặng bao nhiêu thì Phật- Tánh sẽ hiện-diện bấy nhiêu, muốn thành-tựu Bồ-Tát thì phải tu theo con đường Bồ- Tát, đó cũng gọi là Chánh- Biến-Tri.
 Bậc đã có Trí-Tuệ Chánh-Biến-Tri, bậc nầy có thể nhận lấy mỗi một ngày liền biết đặng 36.000 ngày. Sống trong một kiếp có thể nhận biết được 36.000 kiếp. Bậc nầy luôn luôn nhận hiện tại tu-hành Giác-Ngộ vị-lai đặng trọn hưởng Giác-Ngộ, chẳng bao giờ nghĩ hiện tại chưa tu để kiếp sau sẽ tu. Vì sao được hiểu biết như vậy? Vì có một Trí-Tuệ Chánh-Biến-Tri nên thường lấy hiện tại làm căn-bản mà thành đoạt.
 Dù có chưa đến trọn vẹn chăng khi đến một kiếp nào liền bước hẳn vào con đường Bồ-Tát-Hạnh phát Đại-Nguyện-Tâm cương-lĩnh dùng Thù-Thắng-Tâm, lúc bấy giờ có đặng Trí-Tuệ soi khắp nghiệp-thức, chướng-nghiệp các căn-tánh chủng-nghiệp, tâm cổi-giải, Trí hằng kiểm-kê dùng Bi-Chí-Dũng, Giới-Định-Tuệ vừa giải mê cho mình, vừa phá chấp cho kẻ khác, nung Đức-Hạnh, tự chế mình làm cho tất cả TIN PHẬT, TIN PHÁP, TIN TĂNG khỏi đoạn duyên Phật.
 Trên căn-bản Bồ-Tát-Hạnh tu- trì Lục-Ba-La Mật-Đa để bảo- trì quả vị, xây Đức-Trí đặng tránh khỏi thọ-chấp Bản-Ngã, nương theo VÔ-NGÃ Hành-Thâm Pháp-Giới, nhờ Phẩm-Hạnh Công-Đức như thế nên Trí-Tuệ tăng-trưởng, Bồ-Tát Sở-Chứng Chánh-Biến, thật biết tỉ-mĩ Năng-Sở Tu-Chứng của các bậc tu, nên hoàn toàn Tri-Kiến. Lại Viên-Dung thông-đạt Lý-Sự thích-hợp, hay chẳng thích-hợp, từ Phàm-Phu đến Thánh-Tiên cùng Chư Thần mà Chủng-Tánh Thọ-Chấp của Năng-Sở biến thành từng Thế-Giới và Cảnh-Giới cùng các Cỏi trong Tam-Thiên Đại-Thiên Thế-Giới, suốt thông tỉ-mỉ tận cùng nên toàn vẹn Thật-Giác Sở-Đắc Bát-Nhã-Trí, nương nhờ Vô-Lậu thân tâm đồng nhất mà nhập vào Chánh-Định Tam-Muội, thành tựu Chánh-Giác gọi là Chánh-Biến-Tri.
 VỀ PHẨM MINH-HẠNH-TÚC:
 Minh-Hạnh-Túc chính là một Phẩm rất quan-hệ phù hợp Cảnh-Giới, phù-hợp Quốc-Độ Chư Phật, vì vậy Chư Bồ-Tát mới lập ĐẠO-HẠNH. Vì sao? Vì Bồ-Tát thật biết tỏ rỏ các Hạnh của Bồ-Tát, của Phàm-Phu, của Tiên Thần bằng nhiều lối, nhiều tư-cách như: Đi đứng ngữa- nghiêng, nói-năng bừa bãi ra sao thì phải chịu với cỏi nào. Được tăng Thọ-Mạng lên hay hạ thọ-mạng xuống ra sao, Bồ-Tát thật biết: Từ giọng nói chua-chát, đắng-cay, hoặc lời nói từ-tốn, khoan-thai tao-nhã, thì phước-báo hoặc chịu-báo ba đường ác. Phước-Báo được lên các Cỏi cùng Cảnh-Giới Tiên-Thần, đến trọn Chánh-Báo thành Phật. Vì như thế nên Bồ-Tát thật-biết Phẩm-Hạnh, hiện tại làm đặng thì Vị-Lai trọn hưởng, nhược bằng hiện tại chẳng làm đặng thời chính bản thân của mình không được hưởng nhưng lại làm cho nhiều kẻ khác khinh khi, đâm ra tu-hành lại bất-tín duyên Phật. Đó lỗi chẳng phải kẻ bê-trễ mà lổi do bậc tu thiếu Hạnh.
 Vì lẽ ấy nên Bồ-Tát thường quán Hạnh Bồ-Tát quá-khứ để tu Đạo-Hạnh, cốt cho nhiều kẻ cảm-mến mà thi-hành Phẩm Tứ-Nhiếp, cốt cho nhiều kẻ ái-kính để thu-nhiếp Lục-Đạo, thực-thi Lục-Hòa, cốt cho nhiều kẻ được ích-lợi đặng Thọ-Lãnh Bảo-Pháp làm như thế Bồ-Tát được lợi, đồng đem sự ích-lợi cho rất nhiều kẻ khác. Bồ-Tát vẹn toàn Đạo-Hạnh minh-mẫn Phẩm-Hạnh đến sung-mãn trang-nghiêm Quốc-Độ nên gọi là MINH-HẠNH-TÚC. Minh-Hạnh-Túc chính là thật biết tỏ-rỏ Lý-Sự kết quả của HẠNH. TÚC tức là Cụ-Túc Chánh-Báo. Đến đây Ngài ngưng một chốc rồi dạy tiếp:
 Này các ông, trong Mười Danh-Hiệu mà tôi kể mới có 3 thôi, các ông đã nhận thấy Công-Đức Vô-Lượng như thế. Nhược bằng Tôi nói hết Mười Danh-Hiệu thời các ông nghĩ thế nào? Tứ-Chúng đồng thưa: Kính Bạch Ngài, thật khó nghĩ bàn. ĐỨC TĂNG-CHỦ gật đầu, Ngài dạy tiếp:
 Các ông có thể dùng Thù-Thắng-Tâm và Thiết-Tha-Tâm tạo được. Vì sao? Vì các ông đã có sẵn Phật-Tánh Trí-Tuệ hiểu biết y như Phật, nhưng vì Nghiệp thờ-ơ bê trễ nên chưa chịu tạo thôi, các ông hảy tin lời tôi nói Thành-Thật để tu tập tự tạo lấy Công-Đức sung-mãn mà thành-tựu.
 Lúc bấy giờ ĐỨC TĂNG-CHỦ trầm-ngâm một chốc, Ngài vừa hỏi vừa dạy như sau:
 Nầy các ông, các ông hảy nhìn lên Chánh-Điện, Pho Tượng ĐỨC ĐÔNG-ĐỘ, các ông thấy Đức Phật có tốt đẹp chăng? Chúng tôi đồng thưa: Kính Bạch Đức Ngài: Tốt đẹp. Ngài dạy: Phải, Đức Phật tốt đẹp như thế nên mới có 32 Tướng tốt. Vậy 32 Tướng tốt của Phật các ông có thể tu tạo được như vậy chăng? Lúc ấy Tứ -Chúng đều im-lặng. ĐỨC TĂNG-CHỦ liền phân tách để chỉ dạy cho Tứ-Chúng nên Ngài dạy:
 Các ông nên biết, đối với Chư Phật rất mong cho các ông nương theo vết chân của Ngài để tu tập phá Mê-Lầm thành tựu như Ngài, Đức Phật thấy các ông chẳng có chỗ Tự Tin các ông, các ông sợ-sệt đủ cách theo Nghi-Thức của các ông, nên chi các ông có một quan-niệm tu không bao giờ Thành Phật, vì vậy nên Đức Phật Ngài nói: TA LÀ PHẬT ĐÃ THÀNH. CÁC ÔNG LÀ PHẬT SẼ THÀNH, để các ông Tự-Tin mình, cùng Tin Pháp-Môn tu-tập, các ông đã nhìn thấy Đức Phật 32 tướng tốt. Vậy các ông có thể nương theo tướng tốt ấy tu-tập thực-tế để thành-tựu hiện tại, tại sao các ông thờ-ơ?
 Ngài dạy tiếp:
 Nói đến ĐÔI MẮT Phật tốt, cặp mắt các ông có thể tạo nên cặp mắt tốt như Phật vậy. Mắt Phật nhìn thấy Sanh-Tử-Bệnh-Lão-Khổ vì say chìm trong Dục-Vọng. Các ông cũng nương theo mắt Phật mà nhìn ngay hoàn-cảnh hiện-tại của các ông là nó chẳng thường, đặng các ông gia-công tu tập, đó chính là các ông đã tạo nên cặp mắt đẹp. TAI các ông nghe Danh-Lợi, nghe lẽ phải trong những điều các ông ưa muốn. Ngày nay các ông Nghe Pháp, lãnh pháp, tu-hành, đó chính là đã tạo nên đôi tai tốt. Còn MIỆNG các ông thường hơn thua từng lời nói, hay cười cợt bừa-bãi, tà dâm, bài-bạc mưu-mẹo, hôm nay các ông vẫn dùng Miệng đó mà Thuyết-Pháp.
 Cứ như thế trong một thời-gian các ông tròn chữ Nguyện, trở thành 32 Tướng-Tốt như Phật.
 Các ông thấy Tướng-Tốt của Phật, các ông không chịu tu-tập thành-tựu, cứ ngồi ước-ao ngưỡng-vọng chẳng bao giờ đặng. Như thế gọi là Vọng-Tưởng Điên-Đảo. Thôi đến đây dứt lời.”
 Lúc bấy giờ Tứ-Chúng đảnh-lễ Đồng cung-tiễn ĐỨC TĂNG-CHỦ trở về Tịnh-Thất.
 Tôi nhận thấy Thời Pháp này thật quý vô kể, tôi thưa thỉnh ĐỨC TĂNG-CHỦ tuyên đọc, tôi phụng-ghi chép nguyên văn để Cúng-Dường Tam-Bảo.
ĐỨC TĂNG-CHỦ NHẤT-TÔN
“ Tuyên đọc “
Chân-Phật-Tử : TÔN-GIẢ PHÁP-HOÀN Phụng ghi để phổ truyền
error: NAM-MÔ A-DI-ĐÀ-PHẬT
Phap Tang Phat Giao Viet Nam Pháp Tạng Phật Giáo Việt Nam Phap-Tang Phat-Giao Viet-Nam