PHÁP-TẠNG PHẬT-GIÁO VIỆT-NAM
NAM-MÔ TỊNH-VƯƠNG PHẬT
THỜI-PHÁP 6
NGÀY 17 THÁNG 03 NĂM GIÁP-DẦN
GIÁO NGÔN
CỦA ĐỨC TĂNG-CHỦ NHẤT-TÔN
NAM-MÔ TỊNH-VƯƠNG PHẬT
THỜI-PHÁP 6
NGÀY 17 THÁNG 03 NĂM GIÁP-DẦN
GIÁO NGÔN
CỦA ĐỨC TĂNG-CHỦ NHẤT-TÔN
– KẺ ĂN BIẾT NGON thì đương nhiên kẻ ấy lành mạnh, không bệnh hoạn sẽ lớn lên.
– BẬC NGHE PHÁP cần nhất sự lãnh hội đặng Bảo-Pháp thì tương-lai sẽ đạt đến mục-đích TRI-KIẾN GIẢI-THOÁT theo Sở-Nguyện của mình.
Lúc bấy giờ vào khoảng 17 giờ chiều ngày 17 tháng 3 năm Giáp-Dần. Tôi lên Tịnh-Thất của ĐỨC TĂNG-CHỦ, Ngài đang nằm trên chiếc chỏng vải trầm ngâm suy-tư. Tôi đến nơi thi lễ xong, Ngài bảo tôi ngồi một bên, Ngài dạy:
– Ông Tôn-Giả Pháp-Tràng, Ông cũng nên biết, sự tu hành rất khó khăn là biết THỌ-LÃNH Pháp. Khi đã nhận định được thì con đường tu mỗi ngày một hào-hứng thích-thú vô kể. Bậc biết lãnh pháp cũng như kẻ biết giá-trị của Ngọc thì mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút cái cuộc sống đầy cả tươi sáng vì đang lượm ngọc. Bằng không biết giá-trị thì sự tu kia in như tuồng bắt buộc thường sinh chán-nãn, uể-oải làm cho bê trễ.
Chính Tôi không trách các nghiệp-chướng của mọi người vì mọi người chưa nhận chân được nó. Tôi chỉ mong sao cho họ nhận chân được giá-trị của Phật-Đạo thì chừng đó họ tìm được lẽ sống huy-hoàng. Họ đứng ở phương nào cũng thấy an vui tự-tại.
Lúc họ chưa nhận được, dù họ có thân cận bên tôi thảy đều có một sự ràng buộc lấy cho họ.
Ông cũng nên biết những lời Tôi nói trên thảy đều nằm trong Nghiệp-Thức Vọng-Đảo, do đó mà họ mãi-mê tìm lấy một lối nào cho họ được thoải-mái trên con đường tu Tri Kiến của họ. Càng tìm bao nhiêu lại càng mờ mịt bấy nhiêu. Vì sao? Vì họ không nhận được Chân, cũng như kẻ ngồi trên đống vàng mà không biết vàng lại đi tìm vàng. Đối với Chân-Lý nói cũng thế.
Lại nữa, nếu như bậc tu mà biết hiện tại họ ẩm thực miệng không hôi, nếm được hương-vị thích-thú thì người ấy sẽ khỏe mạnh. Trái lại khi họ bỏ các món cao lương mỹ vị vào miệng thơm tho ngọt ngào, thì họ chỉ cầu sao những vật-thực đó không chạy xuống bao-tử của họ để họ nhai mãi. Con đương tu tập nghe Giáo-Lý của tôi chỉ dạy cũng thế. Tôi nói một Pháp-Môn, Tôi phá một Mê-Chấp, khi bậc tu nghe nhận thích thú mừng-rỡ tán-thán xong đâu đấy họ lại mãi ưng sao thời pháp cứ đứng yên để cho họ an-trụ, thích-thú mãi mãi. Chẳng khác nào kẻ nhai vật-thực ưng sao vật-thực ở trong miệng chớ chẳng ưng vật thực xuống khỏi cổ họ.
Nếu bậc nghe được Thời Pháp tôi vừa nói thì ông cũng nên biết rằng bậc ấy đã khá dẹp lòng tham để mà sắp bước vào con đường NHẤT-TÔN PHÁP-TẠNG.
Nếu có kẻ biết hiện tại mình đang thích-thú Thọ-Lãnh thì kẻ ấy đến vị-lai được hoàn-mỹ.
Bằng hiện tại chưa biết thích-thú, cứ đòi mãi những thích-thú riêng tư của cá-tánh thì kẻ kia ruột vẫn còn chứa đầy tham-vọng, khó mà thành tựu, khó mà Tri-Kiến.
Ông nên nghe và nhận lãnh kỹ-càng, lời nói của tôi đây chính là lời căn dặn trước ngày tôi bước vào bệnh-viện.
Ông nên nghe và nhận lãnh kỹ-càng, lời nói của tôi đây chính là lời căn dặn trước ngày tôi bước vào bệnh-viện.
Tôi vừa nghe ĐỨC TĂNG-CHỦ dạy như cơn mơ được sực tỉnh, nhận định được cái tham vọng đòi hỏi nơi bản thân, cùng đa số những bậc lầm-lẫn như tôi, làm cho tấm lòng tôi thích-thú vô-kể. Tôi bèn đảnh-lễ, rót một chung nước trà dâng lên Ngài, Ngài chắp môi mĩm cười. Tôi lễ bái Ngài xong liền rời Tịnh-Thất và Phụng ghi lại Giáo-Ngôn của ĐỨC TĂNG-CHỦ.
TRUNG-ƯƠNG HỘI-THƯỢNG
Ngày 17 tháng 3 năm Giáp-Dần
Chân-Phật-Tử : Hoàng-Ngọc-Sơn
Pháp-Danh : PHÁP-TRÀNG
“Phụng ghi để phổ truyền”
Ngày 17 tháng 3 năm Giáp-Dần
Chân-Phật-Tử : Hoàng-Ngọc-Sơn
Pháp-Danh : PHÁP-TRÀNG
“Phụng ghi để phổ truyền”
