ĐẠO – PHẨM

PHÁP-TẠNG PHẬT-GIÁO VIỆT-NAM
NAM-MÔ TỊNH-VƯƠNG PHẬT
THỜI-PHÁP 28
NGÀY 14 THÁNG 11 NĂM GIÁP-DẦN
GIÁO NGÔN
CỦA ĐỨC TĂNG-CHỦ NHẤT-TÔN
 Lúc bấy giờ, vào đêm 14 rạng ngày Rằm tháng 11 năm Giáp-Dần. Tứ-Chúng Pháp-Tạng Phật-Giáo Việt-Nam tề tựu rất đông đủ, từ hàng Tín-Đồ Đạo-Chúng đến hàng Trưởng-Giả-Chúng, Hộ-Pháp- Chúng cùng Thị-Giả-Chúng dự lễ sinh-hoạt hàng tháng.
 Tất cả toàn Tứ-Chúng đều ngạc-nhiên giửa đêm hôm ấy có một không khí điều-hòa, Thân-Tâm thoải-mái lại thêm vào đó có các hàng từ xa về để dự lễ.
 Trước Chánh-Điện Hương-Trầm Nghi-Ngút, anh em Tứ-Chúng ngồi theo thứ lớp vì giờ hành lễ sắp đến. Một Thị-Giả và một Hộ-Pháp lên Cung-Nghinh ĐỨC TĂNG-CHỦ Chứng Minh Đại-Lễ. Tiếng chuông reo báo hiệu ĐỨC TĂNG-CHỦ sắp Giáng-Lâm, tất cả Tín-Chúng đều Chiêm-Ngưỡng ĐỨC TĂNG-CHỦ từ Tịnh-Thất bước ra, Tứ-Chúng Lễ bái. Ngài an-tọa, sau khi hành lễ xong ĐỨC TĂNG-CHỦ ban Giáo-Ngôn, Ngài dạy:
 Hôm nay là ngày tôi đã viết vào BẢO-PHẨM XUẤT-THẾ CHƠN-KINH với mục đề ĐẠO-PHẨM, Tứ-Chúng nên Nhứt Tâm Đảnh-Lễ Chiêm-Ngưỡng Tín-Thành để Cung-Thỉnh ĐỨC GIÁO-CHỦ BỔN-SƯ THÍCH-CA MÂU-NI PHẬT Chứng-Minh lòng thành của Tứ-Chúng. Tín-Nguyện của tôi có bổn phận trên Báo-Ân Tam-Thế, dưới mở lối Vô-Minh đã che khuất các ông làm cho thời Hạ-Kiếp phải lạc hướng tu trở thành mơ màng ảo-tưởng bởi như thế nên tôi cũng thường nói các Nghiệp-Thức, các vọng đảo tạo thành vô-minh che khuất nên những lời tôi dạy cho các ông chưa Thọ-Lảnh được bao nhiêu, đối với con đường Tu Chánh-Giác nó hảy còn xa vời vợi. Do lẻ ấy tôi quyết-định nói rõ Chân-Lý của ĐỨC CHÍ-TÔN chỉ thẳng đường lối sáng suốt để cho đời này và đời sau làm một tấm gương huy-hoàng tu-chứng thật sự TRI-KIẾN-GIẢI-THOÁT.
 Các ông cũng nên biết, đối với Chánh-Pháp Bảo Truyền nó đã bị thất lạc trên 1000 năm chớ chẳng phải bây giờ mới lạc, do lạc mà trở thành Mạt-Pháp, chớ nào Pháp đâu phải mạt, do sự nhận định tinh-thần Phật-Đạo yếu kém thành thử lối tu cũng yếu kém, do Tâm-Quán không minh định Tâm kia nó trở thành vọng-đảo, Giáo-Lý chưa nghe được bởi Hạnh-Nguyện không tích cực thành thử con đường Chân-Giác xa xâm. Tôi sẽ cho các ông ghi chép lại thời Giáo-Ngôn này ở trong tập Bảo-Phẩm Xuất-Thế Chơn-Kinh, để cho các ông có đủ ý-chí, tâm-trí, quyết-chí thành tựu nhứt-tâm mà đi đến. Ngài dạy xong trở về Tịnh-Thất. Tứ-Chúng Thọ-Lảnh ghi chép để phổ truyền.
 ĐẠO-PHẨM
 TỰ-TẠI ĐẠI-BI diễn giãi về Đạo-Phẩm, Đạo-Phẩm duy-nhất có một. Từ Đạo-Tràng nhiếp-thâu huân-tập các Phẩm-Nguyện đầy đủ gôm về một mối Tri-Kiến Giải-Thoát. Không ngoài hai chữ TU đồng với HÀNH. ĐẠO để huân-tập LÝ-TRÍ HƯỚNG-THƯỢNG. Lý-Trí Hướng-Thượng là Chân-Lý Tối-Thượng Bát-Nhã-Trí. PHẨM cốt yếu thâm nhập vạn pháp Tỏ Pháp Sở-Đắc.
 Đương thời này suy kém nơi Hướng Thượng chỉ dùng Lý-Trí chủ-thủ trở thành Lý-Luận suông, vì vậy nên đường tu dễ bị lầm vào Lý-Chướng đến Sự-Chướng, khi Lý-Sự đều chướng thì ĐẠO-PHẨM mơ-màng, do mơ-màng đâm ra mơ hồ thối chuyển, vì nó như thế nên: Tự mình Phát Tâm tu, rồi chính mình tự-phản lấy.
 Đứng trước mơ-màng ĐẠO và PHẨM, các bậc tu đang phânvân chưa quyết-định, tâm tự hỏi lấy tâm. Nên ở Đạo-Tràng hay nên lìa khỏi Đạo-Tràng? Câu tự hỏi ấy nguyên nhân Lý-Sự chướng mơ-màng thối-chuyển mà ra chẳng phải do đâu mà có nó. Thời Trung-Kiếp tất cả các bậc tu-hành chẳng có câu hỏi đó, vì sao? Vì Thời Trung-Kiếp bậc tu ít Lý-Trí dụng Ý-Trí nên chi Tu thế nào hay Phát-Nguyện ra sao vẫn gìn giữ Tròn Nguyện, nhờ thế mà không có vấn đáp phân-vân toại-nguyện thật chứng.
 TỰ-TẠI-TÂM nói lên Đạo-Tràng không phải THỦ mà cũng chẳng phải XÃ, không phải Lấy cũng chẳng phải Bỏ. Nếu Đạo-Tràng Cố-Thủ, Tu Cầu Thành-Phật, thành Bồ-Tát, thành Chư Thánh thì vẫn sai biệt với tinh-thần toàn giác. Bằng Xã Bỏ, Xa Lìa không chấp thuận Chư Phật Chư Bồ-Tát Tam-Thiên vẫn sai biệt tinh-thần hoàn giác lại bị lâm vòng KIẾN-DỤC.
 Sự Lấy-Bỏ Thủ-Xã do nơi Thật-Hành chưa đúng Tinh-Thần mục-tiêu của Chân-Giác, khi đã tu đúng, nhận đúng liền biết, lúc đã biết mới nhận thấy: HUÂN-TẬP ĐẠO-TRÀNG ích lợi những gì, bằng không huân-tập thiệt hại ra sao? Nếu thật-hành đầy đủ các PHẨM có lợi những gì? Bằng chưa thật-hành PHẨM thời nó ra sao?
 Khi các bậc tu-hành nhận biết tỏ rỏ ĐẠO-PHẨM duy nhất, các Phẩm thảy đều là những môn TRỢ-ĐẠO bồi dưỡng cho ĐạoTràng Chư Bồ-Tát đã từng tu-tập, đã từng dụng Chí Nguyện thật-hành các Phẩm-Nguyện làm tinh-chất bồi-dưỡng cho sự hiểu biết đến Giác-Ngộ. Nay các bậc tu mong cầu diệu-quả Bồ-Đề rất cần nương theo vết chân Chư Bồ-Tát, đồng HÀNH, đồng SỰ đồng kết quả như nhau, đến lúc Chư Bồ-Tát thành tựu Bồ-Tát vẫn nương theo nơi BỔN-NGUYỆN của Chư Phật đã làm, nay Bồ-Tát phải làm mới kết-quả. Hiện hành các bậc tu rất cần tu đúng tinh thần, tu đúng với Sở-Nguyện thời làm gì không Giác-Ngộ? Đó chính là lẽ dĩ-nhiên nó phải như thế.
 Bậc tu đã từng huân-tập ĐẠO-TRÀNG thật-hành các PHẨM-NGUYỆN đầy đủ bao nhiêu thì sự hiểu biết càng tăng-trưởng bấy nhiêu, nương nhờ nơi Lễ Bái, Chiêng Đàn, Trống-Phách, Tụng -Niệm, Chiêm-Ngưỡng, từ Đại-Lễ, Trung-Lễ, Tiểu-Lễ. Mới nhận thấy mình đang chung cùng duy-nhất một LẼ-SỐNG trong BÁO-THÂN CHƯ PHẬT.
 Nơi Báo-Thân trùm khắp Tam-Thiên Đại-Thiên Thế-Giới các Cỏi cho đến các Cảnh-Giới, Tịnh-Độ cùng Quốc-Độ Ba-Cỏi Sáu-Đường không thiếu sót đều là Báo-Thân. Khi thành-tựu Chánh-Báo-Thân Phật có đầy đủ các hàng Bồ-Tát như: Bồ-Tát-Nguyện, Bồ-Tát Bảo-Trì, Bồ-Tát Hộ-Pháp, Bồ-Tát đến Bồ-Tát Ma-Ha-Tát, từ hàng Bồ-Tát đến Đại-Bồ-Tát có hằng-hà sa-số Bồ-Tát. Trang-Nghiêm từng Quốc-Độ của Chư Phật.
 Các hàng Chư Thiên Chư Càng-Cát, Chư Long-Thần, Chư Hộ-Pháp, Chư Hộ-Pháp Bồ-Tát, Chư Hộ-Pháp Bồ-Tát Ma-Ha-Tát đồng thanh Niệm Phật, đồng thanh tán-thán, đồng thanh Chiêm-Ngưỡng Lễ-Bái nhứt-tâm Cúng-Dường không dứt.
 Báo-Thân-Phật có đầy đủ Trang-Nghiêm có đầy đủ trang-trí quốc-độ như Bảo-Châu, Ngọc-Bích, Xa-Cừ, Xích-Châu, Mã-Não cùng các Báu khác như Lọng Thanh-Quang Bảo-Châu, Phướng Hồng-Quang Xích-Châu cùng Mã-Não Trân-Châu, Tràng-Phang Bạch-Châu cùng Huỳnh-Châu, Bảo-Cái kết đính hằng-hà sa-số Châu Ngọc cốt trang-nghiêm Quốc-Độ.
 Nơi Chánh-Báo có hằng-hà sa-số Quốc-Độ, mỗi Quốc-Độ thảy đều có sự Trang-Nghiêm Trang-Trí như trên đồng với hằng-hà sa-số các hàng Bồ-Tát, các hàng Chư-Thiên, các hàng Chư Long-Thần Hộ-Pháp, Chư Hộ-Pháp Bồ-Tát, cùng nhau rải hoa cung kính tán-thán không ngừng, sự Trang-Nghiêm Quốc-Độ Chư Phật bất-khả-thuyết, bất-khả tư-nghị, duy chỉ có Nhất-Tâm TIN liền đặng.
 TỰ-TẠI ĐẠI-BI, nói chân thật, đối với Đức PHẬT lời vàng đưa ra, các bậc TÍN-THÀNH Thọ-Trì KHỎI PHẢI TU vẫn thành Phật, vì sao? Vì Phật không có Vạn Pháp đã không có Pháp, nào có Chúng-Sanh? Đối với Bồ-Tát có Vạn Pháp, không có Hoàn-Cảnh, nên Bồ-Tát Nhiếp-Độ Vạn Pháp chẳng lưu tâm đến hoàn-cảnh. Về Phàm-Phu không thể nhìn đặng vạn-pháp, chỉ nhìn nơi mình có hoàn-cảnh, nên chẳng nhận ra vạn-pháp.
 Trong ba giai-đoạn trên ba tư-thế khác nhau, nơi tư-thế Phàm-Phu thấy Hoàn-Cảnh thuận-nghịch ràng buộc ngăn cách, lúc mong thoát khỏi Phàm-Phu-Tính đặng an-nhiên tự-tại thì phải Tu pháp-môn CỔI-GIẢI-TÂM lướt qua các Hoàn-Cảnh được gọi là THÙ-THẮNG-TÂM. Khi có Thù-Thắng mới có Trí-Tuệ để lảnh-hội vạn-pháp tu trì PHÁ CHẤP-MÊ đến tỏ-pháp Sở-Đắc CHÂN-KHÔNG đã qua đặng nơi hoàn-cảnh của Phàm-Phu-Tính, liền sau lúc đó phải thật-hành Hạnh-Nguyện cốt qua con đường BỒ-TÁT-HẠNH để tròn các PHẨM-NGUYỆN, có như thế mới đứng trong vòng THÁNH đoạt đến Sở-Nguyện. Bằng chưa thật-hành Hạnh-Nguyện, xa lìa Đạo-Tràng trong thời-gian ngắn phải mắc-miếu vương vào các pháp lộn vòng Chúng-Sanh-Giới lâm nơi KIẾN-DỤC. Còn Chư Bồ-Tát thật-hành Hạnh-Nguyện, từ ĐẠO đến PHẨM không thiếu sót cốt Nhiếp-Độ vạn-pháp để tỏ pháp trọn Chánh-Giác, Chư Phật Thọ-Ký thành Phật.
 Pháp-Độ Chánh-Báo Chư Phật trọn quyền Ấn-Chứng Thành Phật, Pháp-Độ Chư Phật Vi-Diệu như thế nên thời Quá Khứ Thượng-Kiếp, Đức Thế-Tôn chưa Thành Phật đang còn Tu-Sĩ, Ngài đến Cung-Kính Cúng-Dường, Chiêm-Ngưỡng Lễ-Bái Đức NHIÊN-ĐĂNG PHẬT, Đức Nhiên-Đăng Phật mới Thọ-Ký Trung-Kiếp thành Phật với Danh-Hiệu: BỔN-SƯ THÍCH-CA MÂU-NI-PHẬT. Sau Đức Bổn-Sư Thể-Hiện Chỉ-Đạo Thọ-Ký DI-LẶC TÔN PHẬT cùng các hàng Bồ-Tát đến các bậc Hữu-Học Vô-Học đều thành Phật của mỗi thời tùy-hỷ, nơi DIỆU-PHÁP LIÊN-HOA KINH đó lời chân-thành quyết-định.
 Nói về Chánh-Báo Thân-Phật trong thời THƯỢNG-KIẾP đặng thành-tựu đứng bậc nhứt. Thời nầy các bậc tu-trì Chánh-Tín có hằng-hà sa-số, vô-lượng vô-biên Thành-Phật, qua giai-đoạn Thượng-Kiếp yếu kém căn-cơ sai phần Chánh-Tín chẳng đặng như trước, nên rất hiếm Thành-Phật mà đa số thành TIÊN-ĐẠO gọi là Đắc-Quả, đến phần sau nữa càng ngày càng sa-sút chánh-tín liền đắc-quả nơi THẦN-THÁNH-ĐẠO.
 Thần-Thánh-Đạo đến thời Trung-Kiếp rất hiếm, Thần-Đạo được tôn-sùng, vì Nghiệp-Căn cầu-đảo điên-loạn mơ-màng thành thử thời bấy giờ đối với Pháp-Độ Chánh -Báo Thân-Phật chẳng còn ai biết đến, duy chỉ phát sanh ÁC-ĐẠO Tế-Lễ bằng Máu-Huyết Trâu-Bò. QUỈ-ĐẠO Sát-Sanh cúng-tế bằng xương thịt Súc-Vật-sống. THẦN-ĐẠO đánh-đập Bùa-Chú. MA-ĐẠO Khỏa-Thể, Phơi-Xát Ép-Thân làm cho tất cả sống nơi Chú-Ngải cuồng-Tín, chịu nơi Biển Sanh-Tử-Bệnh-Lão-Khổ, cũng không ngừng các mối Đạo SƯ-ẾM gieo-rắc ghê sợ kể không hết đặng.
————-oOo————-
 Trước khi Tâm-Nguyện nói rõ đến đoạn nầy:
 TỰ-TẠI ĐẠI-BI ban bố cho Tín-Chúng PHÁP-TẠNG PHẬT-GIÁO VIỆT-NAM, lập Đại-Lễ Chiêm-Ngưỡng Lễ-Bái Cung-Thỉnh ĐỨC GIÁO-CHỦ BỔN-SƯ THÍCH-CA MÂU-NI-PHẬT, Chứng-Minh lời chân thành chủ-yếu Xưng-Tán pháp Tối-Thượng mà Ngài đã từng Đại-Bi chỉ dạy. Đến nay Hạ-Kiếp lạc lối tu trở thành Hạ-Pháp gọi là Mạt-Pháp. Chúng con xin Lễ Bái đặng diễn nói lên lời chân thật, Cúng-Dường Báo-Ân Đức Giáo-Chủ cùng xây dựng ngôi Tam-Bảo Chân-Truyền, đồng thời mong cho các bậc tu Thức-Tỉnh Phát-Tâm trở thành Thượng-Trung-Hạ duy nhất.
 NAM-MÔ BỔN-SƯ THÍCH-CA MÂU-NI-PHẬT
————-oOo————-
 Lành thay! Lành thay! Đức Bổn-Sư Thể-Hiện đúng lúc vào cuối thời Trung-Kiếp, tuổi thọ của Nhân-Loại đã giảm không ngoài 100 năm một kiếp. Ngài là Vị Cứu-Tinh. Ngài khéo đem Pháp Tối-Thượng Chỉ-Đạo. Ngài khéo đem Chánh-Báo Thân-Phật từ thời Thượng-Kiếp đã đặng hưỡng đến cuối Trung-Kiếp vẫn tồn-sinh khỏi đoạn duyên Phật. Ngài tùy căn-cơ,tùy vọng-đảo, tùy mơ-màng, tùy khởi-niệm, tùy thọ-ngã, sở-ngã trụ-chấp, tùy nơi chứng-tri kiến-chấp, tùy nơi Chánh-Báo Phước-Điền, Thọ-Báo Ngạ-Quỉ, Súc-Sanh, Địa-Ngục mà Ngài xướng lên 10 Danh-Hiệu để cứu-độ Mười lối nghi-ngờ, Mười điều vướng-mắc, Mười chốn thọ-chủng Giới-Sinh. Ngài lại Chỉ-Bày BỐN LỐI rành mạch tuyệt-mỹ, để từng cấp, từng bậc từng hồi giảng-giải cho các bậc Năng-Sở Kiến-Tri Thọ-Ngã trở thành CHÍNH-KIẾN thoát khỏi KIẾN-DỤC hoàn toàn Giải-Thoát.
 Thế nào là Bốn Lối năng-sở kiến-tri giải nói?
 Lối thứ nhất: NHƯ-LAI PHÁP. Lối Như-Lai pháp nói pháp BÌNH-ĐẮNG. Lối Như-Lai Pháp xóa mờ Kiến-Vọng, tiêu giảm vọng ước đảo-điên tập-nhiễm nơi THÁNH-ĐẠO, THẦN-ĐẠO, TIÊN-ĐẠO THIÊN-ĐẠO nơi TAM-THIÊN ĐẠI-THIÊN THẾ-GIỚI Ba-Cỏi Sáu-Đường Ác-Đạo Quỉ-Đạo Ma-Đạo, cho đến mộng-tưởng thành Phật, Sở-Đắc Chân-Lý nơi KIẾN-DỤC KIẾN-NGÃ Kiến-Chấp Vọng-Ngã Đảo-điên mơ-màng cầu mong thảy đều sạch-sẽ, đưa cho các bậc tu CHÁNH-KIẾN duy-nhất Thọ-Ký Chánh-Báo Thành Phật.
 Lối thứ hai: Là PHẬT-PHÁP nói về Quyết-Chỉ Ấn-Chứng Chánh-Báo. Đức Bổn-Sư Thích-Ca Mâu-Ni-Phật, Ngài đã từng nói tất cả sự Trang-Nghiêm các Quốc-Độ tất cả Công-Đức thành tựu sung mãn Chư Phật, các Tối-Thắng Diệu-Âm Chư Phật các Ấn-Chứng Thọ-Ký trải khắp Chánh-Báo Trang-Nghiêm từng Quốc-Độ Chư Phật. Ngài cũng đã nói lên nơi Chánh-Tín Cúng-Dường các hàng Đại-Bồ-Tát các hàng Bồ-Tát, các hàng Bồ-Tát Ma- Ha-Tát cùng các Chư Thiên Hộ-Pháp không thiếu sót ở nơi Kinh Pháp Vi-Diệu Thậm-Thâm để cho Nhân-Loại tu-tập Chánh-Tín đặng Thọ-Ký Thành Phật.
 Lối thứ ba: Là Bồ-Tát HẠNH-NGUYỆN, nói về Pháp Môn Nhiếp-Độ, pháp-môn Thu-Nhiếp, pháp-môn Tự-Lợi Tha-Lợi, Pháp-môn Lý-Sự Đồng-Tu.
 Các Hàng Bồ-Tát nương nhờ nơi Hạnh-Nguyện có Trí-Tuệ Giác-Tâm, từ nơi Tâm-Quán nhận thấy qua từng pháp-môn Giải-thoát, qua từng pháp-giới giải-thoát, qua từng năng-sở trụ-chấp được giải-thoát, qua từng kiết-sử nghiệp-lậu giải-thoát, qua từng thọ-ngã, kiến-ngã, chủng-ngã giải thoát, qua từng Sanh-Diệt Diệt-Sanh, tu chứng Vô-Sanh giải thoát, qua từng SẮC-THỌ-TƯỞNG-HÀNH-THỨC giải-thoát, qua từng THIÊN-TƯỞNG –NHÂN-TƯỞNG — CHÚNG-SANH-TƯỞNG — THỌ-GIẢ- TƯỞNG giải-thoát, qua từng CÓ – KHÔNG, Thật-Tướng, Vô-Tướng Tam-Muội Pháp-Môn giải-thoát, qua từng Năng-Sở Kiến-Tri tập-khí giải-thoát. Hạnh-Nguyện đến không còn môn Giải-Thoát đó là giải-thoát.
 Lối Thứ Tư: Lối thứ tư nầy chung gồm các pháp-môn chỉ dạy tu. Từ nơi tu Tâm vì Tâm bó buộc tâm vặc-mắc, tâm tham-vọng, tâm điên-đảo, tâm mong cầu, tâm tự-ngã, tâm phân-biệt, tâm dị-biệt, tâm chướng-đối, tâm khinh ghét, tâm chê-bai, tâm keo-kiệt, tâm ích-kỹ, tâm lừa-dối, tâm thù-hận, tâm tạo-tác. Do đó mà trở thành NGHIỆP. Tùy nơi Nghiệp sanh Hoàn-Cảnh, từ hoàn-cảnh sinh ngăn cách. Bởi ngăn cách nên phải dùng Thù-Thắng-Tâm lướt qua các hoàn cảnh để mà tu, phải tu CỔI-GIẢI-TÂM cho đặng Thanh-Tịnh-Tâm Thọ Lãnh các pháp. Lúc đã tỏ pháp ít nhiều liền có Nghi-Chấp, dụng Trí-Tuệ phá Nghi giải Chấp. Đó chính là yếu-môn thứ TƯ vậy.
 TỰ-TẠI ĐẠI-BI-TÂM chẳng biết nói làm sao đây, Bốn Lối Chỉ Đạo tuần tự đón đưa linh-động tuyệt-mỹ làm cho tất cả Tứ-Chúng đương thời của Đức Giáo-Chủ Bổn-Sư Giác-Ngộ, thật vi-diệu, thật tuyệt-đích khó nghĩ bàn khó tán-thán lưu đến thời nay vẫn còn dấu vết Tam-Tạng Kinh.
 Tam-Tạng-Kinh đang còn giữa thời Hạ-Kiếp, tuổi thọ Nhân-Loại không đầy 80 năm trong một kiếp. Thần-Đạo không còn ÁC-ĐẠO. QUĨ-ĐẠO đã hết, vì nhờ tiêu-giải Sát-Sanh. Nhưng MA-ĐẠO thịnh-hành gấp vạn lần của thời Thượng-Kiếp, Ma-Đạo khôn khéo, bên trong Đạo Phật mượn Tam-Tạng-Kinh diễn nói, bên ngoài Đồng-Bóng làm các Thần-Linh.
 Dù cho các bậc tu-hành Tín-Tâm chăng, hoặc giả đã tìm đặng Chơn-Tánh để tu nơi tự-tánh. Nương vào Kinh pháp chí tâm đi nửa mà chưa tỏ rỏ. Thế nào là Như-Lai-Pháp, thế nào là Phật-Pháp, thế nào là Bồ-Tát-Pháp, thế nào là Chúng-Sanh-Pháp để công-dụng minh-định tỏ-rỏ khỏi phải nghi-ngờ may ra tránh khỏi, bằng còn nghi còn ngờ, còn chưa tỏ rỏ vẫn bị lâm vào MA-ĐẠO tàn-phá.
 Đến nổi có những bậc Minh-Chánh Tỏ-Rỏ tỉ-mĩ đứng ra Chỉ-Đạo cốt đem đến nguồn sửa tươi nuôi dưỡng các con đang thèm khát thì MA-ĐẠO tồi phá bên trong lập thành Đồ-chúng bắt buộc đòi hỏi Minh-Sư phải tuân theo Chương-Trình bọn chúng. Chúng nào có tỏ sự Giác-Minh, chúng nào có biết được BỐN LỐI. Như-La-Pháp, Phật-Pháp, Bồ-Tát-Pháp cùng Chúng-Sanh Tu-Hành-Pháp mà sử dụng toàn-giác. Chúng chưa-giảm TÁNH-MA, chúng chưa Thật-Hành Hạnh-Nguyện, chúng chưa hoàn-tất TỰ-LỢI nơi mình LỢI-THA nhân-loại. Chúng chỉ KIẾN-DỤC chạy theo Danh-Giả đòi hỏi thèm khát sự TÔN-KÍNH bên ngoài mà trở thành như thế.
 Có bậc thật Tín-Tâm tu lâu ngày chày tháng trí-tuệ kém cỏi, kinh-pháp dẫy đầy, thật đáng kính nể được ở nơi kho tạng bảo-pháp. Nhưng chưa biết Sử-Dụng Lời-Vàng thì kho tạng trở thành vô giá-trị. Chưa biết được nơi linh-động cứu chửa căn-bệnh mê-lầm, cứ mải ÔM-ẤP lối Như-Lai-Pháp mà Thọ-Ngã. Khi đã Thọ-Ngã mới công-dụng Giáo-Phẩm của mình mà chỉ-trích. Chớ có ngờ đâu lúc Đức-Bổn-Sư Ngài vì kẻ mơ ước THỌ-NGÃ SỞ-ĐẮC mà Ngài nói nơi Như-Lai-Pháp: NẾU CHẤP NHẬN MÌNH-ĐẮC LÀ CHƯA ĐẮC. Cốt làm cho kẻ kia lìa Thọ-Ngã. Đến nay bậc Tín-Tâm đem ra chỉ-trích làm cho Tín-Chúng tự hóa MA-ĐẠO đua nhau tiêu-diệt trở thành Tôn-Chỉ Phật-Đạo mất giá.
 Từ Thân-Tâm bên trong MA-ĐẠO tàn-phá, chỉ vì chưa thật-hành Hạnh-Nguyện chưa thường tu Chủ-Quán Tâm-Giác cốt Giác-Tâm đúng với Tinh-Thần Phật-Đạo, chưa Tỏ-Tánh để nhận rỏ BỐN-LỐI mà sử dụng đúng lúc, đúng thời, đúng chỗ thì làm sao tránh nổi sự tàn-phá của MA-ĐẠO. Khi tu-trì mong mõi cho mau thành-đạo, tâm-ý ưa chuộng nghe hoặc nghiên cứu pháp nào là pháp KHỎI-TU mà Đắc-Đạo, còn Pháp-Môn phải tu thì cho đó là MÊ-CHẤP, đâu có rỏ bậc đã từng rốt ráo mà phải thọ-chấp Đạo-Tràng. Đức-Thế-Tôn Ngài phải sử-dụng Như-Lai-Pháp cốt làm cho bậc kia Chánh-Giác.
 TỰ-TẠI ĐẠI-BI-TÂM, nói lên Thời Hạ-Kiếp MA-ĐẠO tàn phá PHẬT-ĐẠO cực kỳ nghiêm-trọng làm cho Phật-Đạo chỉ còn Tấm- Bảng Danh-Hiệu, bên trong thì các bậc tu dật-dờ theo Ma-Chúng. Đến nổi Nhân-Loại bên ngoài phải kêu ca là MA-GIÁO, một là Bất-Tín hai là Thức-Tỉnh Chúng-Tăng Phật Tử nhưng nào có thấm vào đâu làm cho Nhân-sinh chẳng nơi nương tựa chỉ còn có TIN vào Đức BỔN-SƯ THÍCH-CA MÂU-NI-PHẬT thời Trung-Kiếp.
 Đứng trước thời Hạ-Kiếp, đang ở giửa sự sợ hải nghi-ngờ Nhân-Sinh. Dù cho có Minh-Sư ĐẠI-HÙNG ĐẠI-LỰC minh xác huy hoàng cũng khó khăn trên con đường Chỉ-Đạo, vì bậc cầu-đạo Chánh-Tín chân-thành hiếm-hoi, chỉ có tu-hành theo Tín-Dụng, còn bên trong đeo đuổi Cuồng-Tín để tu. Lỗi ấy chẳng phải do đâu mà có, bởi tại Thời Lạc-Pháp mà ra, vì sai hướng thiếu tình nên nó như thế.
 KÍNH DÂNG PHỤNG HÀNH
 Sau khi trích xong thời ĐẠO-PHẨM chúng con Tứ-Chúng mật-niệm chiêm-ngưỡng ĐỨC NGÀI đã mỡ-màng chỉ điểm trong Thời Hạ-Kiếp làm cho đời này và đời sau được quân-minh nhìn thấy tia sáng của ĐỨC CHÍ-TÔN một Kho-Tạng Bảo-Châu vô-giá của Pháp Tối-Thượng. Dù cho chúng con có muôn ngàn Xưng-Tán chẳng thấm vào đâu đối với lòng ĐẠI-BI, ĐẠI-HỶ, ĐẠI-XÃ của ĐỨC NGÀI.
 Hôm nay chúng con Tứ-Chúng Pháp-Tạng xin đảnh-lễ phụng-ghi mong cho tất cả các bậc tu-hành thức-tỉnh nhận biết được Thời-Pháp này chính là một Thời Pháp Thừa-Kế THƯỢNG-TRUNG-HẠ duy-nhất để BÁO-ÂN Chư Phật cùng Tam-Thế Chứng-Minh lòng thành của chúng con.
Nay Kính Dâng Phụng-Hành.
TỨ-CHÚNG Đồng Phụng-Ghi để phổ-truyền
TRUNG-ƯƠNG HỘI-THƯỢNG
Ngày 14 tháng 11 năm Giáp-Dần
error: NAM-MÔ A-DI-ĐÀ-PHẬT
Phap Tang Phat Giao Viet Nam Pháp Tạng Phật Giáo Việt Nam Phap-Tang Phat-Giao Viet-Nam