PHÁP-TẠNG PHẬT-GIÁO VIỆT-NAM
NAM-MÔ TỊNH-VƯƠNG PHẬT
THỜI-PHÁP 27
NGÀY 22 THÁNG 10 NĂM GIÁP-DẦN
GIÁO NGÔN
CỦA ĐỨC TĂNG-CHỦ NHẤT-TÔN
NAM-MÔ TỊNH-VƯƠNG PHẬT
THỜI-PHÁP 27
NGÀY 22 THÁNG 10 NĂM GIÁP-DẦN
GIÁO NGÔN
CỦA ĐỨC TĂNG-CHỦ NHẤT-TÔN
Lúc bấy giờ vào khoảng 8 giờ 45 phút tối ngày 22 tháng 10 năm Giáp-Dần (1974) tôi về đến Trung-Ương Hội-Thượng. Đức TĂNG-CHỦ từ Tịnh-Thất bước ra Chánh-Điện, chúng tôi đồng lễ bái xong đâu đó ngồi theo thứ lớp, giữa sự hiện-diện gồm có: Ông Tạng-Nguyên, Ông Pháp-Sử, Ông Tạng-Dụng, Bà Diệu-Thái, Bà Tạng-Trình và Bà Pháp-Tùng. ĐỨC TĂNG-CHỦ Ngài dạy:
Các ông cũng nên biết, đối với Chân-Lý nhà Phật, điểm khó nhất biết nhận và không biết nhận. Khi chưa biết nhận được Chân-Lý thì có đi tìm Chân-Lý trên sơn lâm cùng-cốc cũng chưa biết nhận lãnh để mà tu. Khi biết nhận lãnh ở ngay đô-thị, quần-chúng vẫn đoạt đến Chân-Lý mà Giác-Ngộ.
Do lẽ ấy mà ĐỨC VĂN-THÙ Ngài nói:
Chúng-sanh nó ở trong rừng thuốc của Như-Lai có đầy đủ các môn thuốc chữa bệnh mê-lầm cho nó, nó không nhận lấy để mà dùng cứ mãi đi tìm trên ảo-tưởng, đó chính là điểm chứng-minh.
Các ông cũng nên biết, khi có kẻ oán đời, giận đời, trách đời đủ trăm phương vạn lối, tự sanh bó-buột Tâm đi tìm sự tu tập để xa đời lánh bạn. Đến khi họ nhận được, họ liền tự hỏi: Đời là gì? Thế-Gian hay Thế-Ngay? Rồi họ tự trả lời: Đây chính là Thế-gian, đến khi biết như vậy họ mừng-rỡ vui thích vì họ đã ở ngay thế-giới gian xảo mà Tâm họ vẫn ngay-thẳng, nên họ không oán Thế-gian, họ còn cho Thế-gian là trợ-đạo cho họ, đó chính là bậc biết nhận. Bậc biết nhận chân được như vậy cũng gọi là Trí-Tuệ, là cứu-cánh giải-thoát từng giai-đoạn cổi-giải Tâm, phá mê-chấp. Khi biết nhận như thế họ lấy đường dây trên để tu bằng cách tự cổi-giải-tâm. Họ tự biết những đố- tật nào của kẻ bên ngoài xấu-xa làm cho mọi người không ưa thích thì họ lấy đó tự tu sửa chính cho họ. Khi nhìn thấy bên ngoài có kẻ đoan-trang, nói-năng từ-tốn làm cho tất cả ai cũng kính nể thì liền bắt-chước sự đoan-trang, sự từ-tốn để cho họ được mọi người kính-nể.
Các ông cũng nên biết, Tôi nói thời Pháp trên tuy rất đơn-giản khi mà các ông biết nhận lấy nó nương theo đường lối ấy để mà tu, đương-nhiên các ông vào Pháp-Môn thực-thể, tìm đặng Chơn-Tánh mà tu.
Bằng các ông xem thiên kinh vạn-điển, tư-tưởng cầu mong Chư Phật chứng tri giúp-đỡ các ông, mà đường tu của các ông chẳng thực-thể là tu trên tưởng chưa biết nhận chân.
Từ phàm-phu tu-hành đến Giác-Ngộ, họ vừa hiểu biết được Pháp-Môn nào thì họ liền đem pháp-môn ấy ra ứng dụng thực-hành trong một thời-gian kết-quả hoàn-mỹ. Cũng như có một vị chuyên ròng dùng nhẫn-nhục để mà tu, phải thi hành trước hoàn cảnh để mà nhẫn-nhục đến nỗi sau khi Tâm không còn hờn-giận dù vô tình cố ý đương nhiên thành-tựu, biết được pháp Nhẫn-Nhục chính là một Pháp-Môn tối-diệu cắt tất cả các đường dây sanh-tử lại trọn thân-bằng quý-hữu chín kiếp mười đời của họ. Vì sao? Vì cuộc sanh-tử luân-chuyển kiếp này qua kiếp nọ vô tình cố ý họ gặp phải người nóng giận mà tiền-kiếp là ông nội hay ông cha, họ phát-sanh đánh đập gây tạo nhân-quả. Khi họ nhẫn-nhục được đương-nhiên họ đã trả ơn cho ông nội hay ông ông cha của tiền-kiếp.
Các ông cũng nên biết, đối với Đạo Phật, biết nhận-thức Đạo Phật thì nên tu-trì lý-sự đồng-song, khi mà lý-sự đồng-song thời mới biết Đạo-Phật chính là một Chân-Lý thực-thể. Khi bậc tu biết dùng Chân-Lý thực-thể thì luôn luôn con đường Giác-Ngộ sẽ cận-kề, còn chưa biết nhận lãnh thực-thể thì dù có tu muôn kiếp cũng chẳng kết-quả.
Chúng con được nghe Giáo-Ngôn của ĐỨC TĂNG-CHỦ, rất vui mừng vì Ngài đã khai-thị cho chúng con biết ứng-dụng Chân-Lý Thực-Thể khỏi xa lìa thể-tánh. Bỡi chúng con còn lầm-lẫn nên ảo-vọng cầu mong. Khi có ảo-vọng thì vẫn còn tham-vọng nên phải xa lìa Thể-Tánh. Ngài đã Từ-Bi chỉ điểm cho chúng con trên con đường PHẬT-PHÁP BẤT LY THẾ-GIAN GIÁC để hoàn-mỹ TRI-KIẾN GIẢI-THOÁT.
TRUNG-ƯƠNG HỘI-THƯỢNG
Ngày 22.10 Giáp-Dần.
Chân-Phật-Tử : Hoàng-Ngọc-Sơn
Pháp-Danh : PHÁP-TRÀNG
“Phụng ghi để phổ-truyền”
Ngày 22.10 Giáp-Dần.
Chân-Phật-Tử : Hoàng-Ngọc-Sơn
Pháp-Danh : PHÁP-TRÀNG
“Phụng ghi để phổ-truyền”
