ĐẠO-PHẬT BẢO-PHÁP BẤT-DIỆT

PHÁP-TẠNG PHẬT-GIÁO VIỆT-NAM
NAM-MÔ TỊNH-VƯƠNG PHẬT
THỜI-PHÁP 22
NGÀY 09 THÁNG 07 NĂM GIÁP-DẦN
GIÁO NGÔN
CỦA ĐỨC TĂNG-CHỦ NHẤT-TÔN
 Tôi được may mắn về Trung-Ương Hội-Thượng thật sớm vào lúc 7 giờ ngày mùng 9 tháng 7 năm Giáp-Dần, tức là ngày 26 tháng 8 năm 1974. Lúc bấy giờ tôi nhẹ bước lên cầu thang Tịnh-Thất của ĐỨC TĂNG-CHỦ, tôi nhận thấy Ngài đang Tĩnh-Tọa Chánh-Định, tôi rụt rè sắp bước xuống cầu thang, cũng may thay Ngài vừa xả Định, gọi tôi bảo lấy bút chỉ, Ngài đọc tôi chép bài thi như sau:
 Khá khen vạn-pháp diễn tuồng,
 Dù lời Kinh-Điển vẫn luồng không gian.
 Thế rồi cũng một thời gian,
 Nương nhờ Kinh-Điển mở màng Vô-Minh.
 Mới hay Diệu-Pháp lộ-trình,
 Của Như-Lai dụng không hình Giác-Nguyên
 Tôi chép xong, Ngài bảo tôi ghi thời Giáo-Ngôn để giải ý-nghĩa bài thi trên, Ngài dạy:
 Này Ông Pháp-Tràng, Đạo-Phật chính là một mối Đạo cao-quý Bảo-Pháp Bất-Diệt. Vì sao? Vì Đạo-Phật đã đem lại cho Nhân-Loại sự NGHE-THẤY-BIẾT viên-minh TRI-KIẾN GIẢI-THOÁT. Do bởi Nhân-Loại có cặp mắt nơi cái THẤY Dị-Phân động-vọng Bất-Tịnh, mà Đạo-Phật phải đem lại cho Nhân-Loại có đôi mắt NHÃN-TỊNH NHẤT-TƯỚNG đến NHƯ-TƯỚNG. Do vì Nhân-Loại có đôi tai chướng ngại Biệt-Phân ngăn-cách, mà Đạo-Phật đem đến cho Nhân-Loại có đôi tai THƯỜNG-LẠC VIÊN-DUNG THANH-TỊNH. Do Nhân-Loại có cái biết để Bị-Biết Giới-Hạn Diệt-Sanh, mà Đạo-Phật phải dạy dỗ đem lại cho Nhân-Loại trọn BIẾT CHUNG, cùng bao dung trùm khắp Bất-Diệt.
 Ông nghĩ xem như thế Đạo-Phật có sẵn nền tảng cao quý bất-diệt chăng? Tôi liền thưa thỉnh: Bạch ĐỨC TĂNG-CHỦ, thật cao quý bất-diệt khó nghĩ bàn. Ngài dạy tiếp: Do nơi cao quý Diệu-Âm Bất-Diệt ấy mà bậc tu-hành Thọ-Lãnh được Bảo-Pháp rất khó. Bậc Thọ-Lãnh phải có công-năng tu-tập, nhờ sự tu-tập, đầy đủ công-năng mới lãnh hội đặng lời Bảo-Pháp. Nhược bằng chẳng như vậy thời khó lãnh, đó chính là một tình trạng chung giữa thời nào cũng phải như thế, chẳng phải thời trước dễ dàng, thời này khó khăn lãnh-hội theo sự lầm-tưởng sai-biệt đâu.
 Giữa thời ĐỨC-THẾ-TÔN Ngài có 1200 vị Chân-Tử nhưng sự lãnh-hội lời chỉ dạy không hiểu đồng, chia ra nhiều bậc khác nhau. Nói về Bồ-Tát hoặc bậc khá nhất trong Giáo-Hội Linh-Sơn thì chẳng có bậc nào Thọ-Lãnh Bảo-Pháp rốt ráo như Ngài, duy chỉ Thọ-Giáo, Lãnh-Giáo cùng nhận lãnh Bảo-Pháp trên dưới mười vị thì Ông đủ biết sự tu-tập khó khăn, sự lãnh Hội Bảo-Pháp càng khó khăn hơn nữa. Lúc bấy giờ, giữa thời ấy, Đức Thế-Tôn thường khuyên các Chân-Tử nên Thật-Hành Hạnh-Nguyện, thật tu Bát-Nhã-Ba-La-Mật-Đa đến thật chứng, Ngài lại củng cố Nghiêm-Luật, thành-tựu Đạo-Tràng như vậy, nhưng nào đâu tất cả gần Phật mà toàn diện 1200 vị thành Phật đâu? Đối với Đức Bổn-Sư giảng dạy chẳng biết bao nhiêu Bảo-Pháp tuyệt-đỉnh mà các Chân-Tử chưa trọn lãnh thì những lời ấy đâu có mất nó đi vào không-gian đến thời-gian các Chân-Tử gia-công tu-tập lại Trực-Giác phơi bày. Nhờ có như thế sau này mới kết nạp trở thành Tam-Tạng Kinh-Điển đến ngày nay.
 Ông Pháp-Tràng, lời Tôi nói trên để chỉ đại-cương Bảo-Pháp một thời Đức-Phật, sau này các Chư-Tổ thừa kế nhắc nhở không ngoài lời trên của Đức-Phật, Chư-Tổ có trách nhiệm thừa-kế, làm cho Giác-Ngộ toàn-diện Nhân-Loại chẳng còn sót một ai mà chưa Giác. Cứ mỗi thời thì có mỗi bậc hiện thân. Bậc ấy tùy theo thời mà Chỉ-Đạo, bậc ấy tùy theo căn cơ sở-tri của bậc tu-hành mà dìu-dắt, dùng đủ phương-tiện cứu-cánh. Nhưng ngặt có một nỗi, bậc tu khó nghe, khó hiểu, khó tin, thường chấp, do đó mà bê-trễ trên con đường Giải-Thoát. Đến chừng xong cuộc, vị Tổ nhập Niết-Bàn thì lời dạy chưa Lãnh-Hội kia nó cũng phải từ không gian đến thời-gian để các bậc tu gia-công tu-tập đầy đủ công-năng liền Trực-Giác mới hay rằng chính mình đã gặp Phật, hoặc Bồ-Tát thì muôn sự cũng đã an-bài.
 Ông cũng nên biết, đương-thời này chính là thời Hạ-Lai. Vì sao lại gọi là thời Hạ-Lai? Vì từ thời Thượng-Kiếp qua Trung-Kiếp đến Hạ-Kiếp, do đó nên Hành-Dụng Như-Lai tận độ gọi là Hạ-Lai, giữa thời Hạ-Lai chính là thời Tận- Độ, vì Nhân-Loại nhiều Tự-Ngã, lắm Lý-Chướng Sự-Chướng do đó khó tu. Hai nữa, cầu Đạo Vô-Thượng vướng nơi ảo-tưởng nhiều, tham-vọng lắm, Nương-tựa-căn, Lợi-dụng-căn, Háo-danh-căn để cầu Đạo. Thật rất hiếm bậc THIẾT-THA -TÂM, THÀNH-THẬT-TÂM, THÙ-THẮNG-TÂM nên chi sự cầu-Đạo kia mới vừa hiểu đôi chút đã ngộ nhận mình biết, vừa biết đã chấp-nhận mình Giác, tu chưa trọn TRI-KIẾN đã vội Thọ-Chấp Sở-Đắc Chánh-Giác mà an-trụ dù vô tình lầm-lẫn hoặc cố ý Chấp-Mê Thọ-Ngã chăng cũng vẫn đánh giá Bảo-Pháp Chí-Tôn Chân-Truyền vào nơi lạc lõng gọi là Mạt-Pháp.
 Nói đến Thời này hay thời trước, nó không khác mấy, vì sao? Vì biển cả kia duy chỉ có bấy nhiêu nước biển, nhưng trước thì biển nó IM, thời nay thì biển ĐỘNG nổi lên từng song-cồn diễn cảnh. Còn đối với bậc tu-hành khi chưa tỏ biết thì nó phải khác xa trăm nghìn vạn cách giữa thời này thời xưa bởi Vạn-Pháp cuồng-quay Như-Lai Hành-Dụng Nghiệp-Thức Chúng-Sanh tạo thành thời thế vọng-loạn điên-đảo, nên Phật nói: TÂM BÌNH TẤT-CẢ BÌNH, TÂM LOẠN, TÂM-NGHI, TÂM ĐẢO LIỀN BỊ LOẠN, BỊ NGHI, BỊ ĐẢO là vậy.
 Này Ông Pháp-Tràng, Tôi biết giữa thời Hạ-Lai vọng đọng như thế, tôi thường tâm-tình bằng thi thơ, tôi biết Mạt-Pháp Tận-Độ nó phải như vậy, tôi thức-tỉnh bằng Giáo-Ngôn, đối với tôi, tôi biết Bảo-Pháp phải tùy-theo trình-độ chuyển trao cho bậc tu Thọ-Lãnh. Nhưng tôi thật biết thời này rất nhiều bậc khát khao Bảo-Truyền Chân-Pháp, lắm bậc Đại-Hùng Đại-Lực để cầu Đạo VÔ-THƯỢNG CHÂN-TRUYỀN nên hôm nay tôi nói thời pháp Bất-Diệt Bảo-Truyền để gởi đến bậc tu-hành chúc cầu Tròn-Giác.
 Đối với các Ông sự tu-hành duy-nhất bền chí, đầy đủ kiên-dũng trước sóng cồn Thân-Tâm, thường xem Giáo-Ngôn đọc Kinh-Điển. Tất cả việc ác nhỏ đều bỏ, việc Thiện nhỏ phải làm, miễn sao THIẾT-THA-TÂM cầu-đạo, THÀNH-THỰC-TÂM tu-hành trăm Kinh vạn Điển thảy đều có thể.
 Tôi ghi chép xong thời Giáo-Ngôn của ĐỨC TĂNG-CHỦ, tôi nhận thấy tình Ngài bao la rộng lớn, đã Khai-Thị cho thời Hạ-Pháp biết tỏ rõ rằng thời nào cũng thế, duy chỉ nơi mình thiếu kém thân tâm lầm theo vọng-đảo mà bê-trễ đường tu, chỉ có mình thiếu sót công-năng nên chưa Thọ-Lãnh Bảo-Pháp đâm sinh ra nghi -chấp. Nếu hiện tại không tu thì chẳng bao giờ đến, bằng hiện tại chẳng Giác thì chẳng bao giờ Tròn-Giác Viên-Minh.
 Thời Giáo-Ngôn thật quí giá vô-lượng, nó làm kim chỉ-nam dẫn đường chỉ lối cho các thời Giáo-Ngôn trước đây mà Ngài đã Từ-Bi Khai-Thị.
 Tôi cùng các anh em giữa thời Hạ-Pháp này được Đại Duyên-Lành gần bên ĐỨC TĂNG-CHỦ đã nhận Chân được một phần giá trị vô song của thời Pháp nên cung kính nguyện cầu Chư Long-Thần-Hộ-Pháp, Chư Bồ-Tát Đồng-Thanh Tương-Ứng-Nguyện đồng hộ trì giúp đỡ cho tất cả Tứ-Chúng cùng Nhân-Sinh trong Vũ-Trụ thời này đồng thời sau Thọ-Lãnh BẢO-PHÁP đặng vào biển ĐẠI-GIÁC.
TRUNG-ƯƠNG HỘI-THƯỢNG
Ngày 09 tháng 7 năm Giáp-Dần
Chân-Phật-Tử : Hoàng-Ngọc-Sơn
Pháp-Danh : PHÁP-TRÀNG
“Phụng ghi chép ĐỨC TĂNG-CHỦ điểm sửa để cho phổ-truyền”
error: NAM-MÔ A-DI-ĐÀ-PHẬT
Phap Tang Phat Giao Viet Nam Pháp Tạng Phật Giáo Việt Nam Phap-Tang Phat-Giao Viet-Nam