PHÁP-TẠNG PHẬT-GIÁO VIỆT-NAM
NAM-MÔ TỊNH-VƯƠNG PHẬT
THỜI-PHÁP 21
NGÀY 01 THÁNG 07 NĂM GIÁP-DẦN
GIÁO NGÔN
CỦA ĐỨC TĂNG-CHỦ NHẤT-TÔN
NAM-MÔ TỊNH-VƯƠNG PHẬT
THỜI-PHÁP 21
NGÀY 01 THÁNG 07 NĂM GIÁP-DẦN
GIÁO NGÔN
CỦA ĐỨC TĂNG-CHỦ NHẤT-TÔN
Lúc bấy giờ vào khoảng 10 giờ 30 ngày mồng một tháng bảy năm Giáp-Dần, tức ngày 18 -8-1974 nhằm hôm Chủ-Nhật. Tại Trung-Ương Tín-Chúng cùng hàng Giáo- Phẩm vắng mặt vì bận đi hành-Đạo hoặc hướng-dẫn sinh hoạt các Pháp-Bảo trong Tỉnh-Thị-Hội.
Tôi về đến Trung-Ương Hội-Thượng, vấn an Đức TĂNG-CHỦ theo thường lệ, sự hiện-diện có Bà Pháp-Tùng đang thắp hương Lễ Phật. Khi ấy Đức TĂNG-CHỦ cũng vừa nhập Chánh -Định xong, Ngài từ Tịnh-Thất bước ra Chánh-Điện, an-tọa trên chiếc chõng, chúng tôi lễ bái xong đồng ngồi lại một bên. Ngài liền dạy:
-Này Ông Pháp-Khả, đáng lẽ hôm nay giờ phút này, ngồi tại Tỉnh-Thị-Hội Bình-Định Quy-Nhơn để nói thời-pháp mà tôi sắp nói với Ông. Vậy tiện đây, tôi nói ra Ông ghi chép đầy đủ gởi đến các Pháp-Bảo để Tứ-Chúng nương theo lời của Tôi vững tâm tu-tập, nếu Tứ-Chúng có một trình-độ thường tiếp nhận Giáo-Ngôn của Tôi mà thật biết được mỗi thời Giáo-Ngôn là mỗi lần Tôi đã đến gần Tứ-Chúng thì sự tu-hành tiến-bộ khó nghĩ bàn. Đức TĂNG-CHỦ dạy xong, Ngài ngồi trầm ngâm giây lát Ngài dạy tiếp:
Ông cũng nên biết, nói về QUYỀN-HẠN và QUYỀN-LỢI bậc tu-hành, tôi vẫn thường nói nhưng rất hiếm hoi bậc tu hiểu nổi. Vì Sao? Vì vô-minh chẳng cho bậc tu nhận chân được nó, nếu nhận được đương-nhiên biết được giá-trị vô kể, chẳng còn mến tiếc chi thế-nhân liền đánh đổi lề lối sống nhỏ nhen, thèm khát dục-vọng đặng tu đến Tri-Kiến Giải-Thoát.
Đối với riêng tôi, tôi chẳng bao giờ phiền trách bậc tu vì chưa nhận được, về bổn phận của tôi, tôi phải làm thế nào cho Tứ-Chúng Tín-Tâm nhận được Chân giá-trị của nó. Nhận được giá-trị Quyền-Hạn đồng Quyền-Lợi thì bậc tu hành tránh nổi Nghiệp Thức thờ ơ hoặc lững lờ, mộng đảo tu đến Giải-Thoát hoàn toàn.
THẾ NÀO LÀ QUYỀN-HẠN QUYỀN-LỢI CỦA BẬC TU?
Bậc tu duy-nhất có một Quyền-Hạn đáng kể là: Tự mình tạo công-năng tu đến Tri-Kiến Giải-Thoát, tự nơi mình tìm Chơn-Tánh để tu Tỏ-Tánh, tự chính mình có Trí-Tuệ quan sát phá -chấp, tự mình nâng cao Đạo-Hạnh Đức-Trí, cũng tự mình nâng mình, Đức-Tánh bằng Chư-Thiên, Đức-Tánh ngang Chư-Tiên, Chư-Thần, Chư-Thánh và Chư Bồ-Tát, tu rốt ráo thành Phật. Bậc tu có Quyền-Hạn rộng rãi, có Quyền-Hạn tu Phật thành Phật, tu Tiên thành Tiên, tu Thần, Thánh thảy đều thành như sở nguyện. Bậc tu rất cần biết Quyền-Hạn nơi mình, thời mình phải nung đúc lấy quả vị, khi nung đúc quả vị cấu tạo công-năng đến nơi Sở-Đắc thì Quyền-Lợi kia cũng chính mình trọn hưởng.
Ông cũng nên biết, Quyền-Lợi hưởng được nó phải có Quyền-hạn THA-THIẾT-TÂM, THÀNH-THẬT-TÂM đòi hỏi Chân-Thiện hoàn lai. Cũng như bậc tu có Quyền-Hạn tu cầu đến làm chủ Vũ Trụ, làm chủ Tam-Thiên Đại-Thiên Thế-Giới nhưng phải thật tỏ biết Quyền-Hạn nơi mình mới tu-chứng rốt ráo, chừng ấy Quyền-Lợi trọn hưởng trùm khắp Tam-Thiên Thế-Giới. Ông nghĩ xem, Quyền-Hạn đòi hỏi, Quyền-Lợi được hưởng của bậc tu có rộng rãi to lớn chăng? Lúc bấy giờ tôi thưa thỉnh: Bạch Đức TĂNG-CHỦ, Quyền-Hạn rộng rãi Quyền-Lợi thật to lớn khó nghĩ bàn. Ngài gật đầu nói tiếp: Quyền-Lợi của bậc tu-hành to, trùm khắp như thế nên Phật nói: NƠI BIỂN CẢ NÓ CHẲNG CHỊU NHẬN LẠI NHẬN LẤY BỌT NƯỚC ĐỂ TRÔI DẠT NƠI SANH-TỬ. ĐỨC TĂNG-CHỦ nói xong đến đây, Ngài hớp một hơi trà nghỉ ngơi chốc lát và dạy tiếp:
Này ông Pháp-Khả, Quyền-Lợi Quyền-Hạn Tôi đã nói trên thật quá ư khó bàn, nhưng nào bậc tu-hành có chịu đòi hỏi TỰ-GIÁC lại thường chịu van xin cầu vái, lạy lục ban cho những tấm bé nhỏ nhặt để làm chút ít Phước-Điền ảo-tưởng, trong ảo-tưởng lầm-lẫn đó nó chính là một điểm chẳng có lợi lại thêm vào điên đảo cuồng-quay mất cả thời gian của bậc Chỉ-Đạo phải phương-tiện giảng nói. Vì như thế nên giữa thời ĐỨC THẾ-TÔN phải tùy-thuận lòng mong cầu tham muốn vọng-tưởng điên-đảo mà phải giảng nói trên 39 năm (sau 39 năm ĐỨC THẾ-TÔN mới thật giảng nói về Quyền-Hạn và Quyền-Lợi của bậc tu như thời Giáo-Ngôn này, nên Ngài nói: TA LÀ PHẬT ĐÃ THÀNH, CÁC NGƯỜI LÀ PHẬT SẼ THÀNH). Hôm nay Tôi nói rõ bổn phận của bậc tu có Quyền Hạn Tỏ-Tánh phá lầm mê, tự giải quyết Sanh-Tử, đó chính là lời nói thiệt bằng chẳng nghe được lời này các Ông phải Tâm-Niệm và Đọc-Tụng để ghi nhớ mà tu.
Còn đối với Bậc Chỉ-Đạo có Quyền-Hạn gì? – Bậc Chỉ-Đạo có bổn phận Quyền-Hạn: Khai-Thông Lầm-Chấp đưa tất cả đến Giải-Thoát, dạy Đạo-Hạnh Đức-Trí viên-minh. Chỉ các Ông Trí-Tuệ căn bản, vạch lối biết Quyền-Hạn Quyền-Lợi của các Ông, làm cho trọn hưởng Chánh-Báo của các Ông ngàn xưa thất lạc Chân-Thiện-Mỹ hoàn lai. Chớ đối với bậc Chỉ-Đạo không có Quyền-Hạn bỏ các Ông vào nơi Địa-Ngục, Súc-Sanh, Ngạ-Quỷ. Chỉ các Ông có Quyền bỏ các Ông vào Ngạ-Quỷ, Súc-Sanh hay Địa-Ngục thôi.
Từ đời này đến đời sau, nên nghe theo lời Minh-Huấn trên chính là lời kêu gọi CHÁNH-GIÁC mà tôi đã nói ra nếu có bâc Chỉ-Đạo nào dùng quá luật Quyền-Hạn Chỉ-Đạo của bậc ấy, thường đe dọa Thần-Quyền bắt bỏ sư-ếm, hoặc lập bàn trù hay đặt bàn ếm thảy đều là Ngoại-Đạo Tà-Thuyết các Ông nên ghi nhớ.
Sau khi được nghe ĐỨC TĂNG-CHỦ Giáo-Ngôn Khai-Thị tôi mới nhận rõ được sự tu-hành Tự-Giác, chính mình phải tự tạo Đức-Trí, vì chính nơi mình đã có sẵn một Quyền-Hạn đòi hỏi Thiện-Chân đến Quyền Lợi Chánh-Báo trọn hưởng bất-diệt. Thật là một thời Giáo-Ngôn trực chỉ làm cho tôi chẳng còn lấy một ảo-tưởng cầu mong mà có thể đưa tôi đến mục đích mong cầu Giải-Thoát trong Quyền-Hạn của bậc Tu-Hành vậy.
Nay tôi cung kính phụng chép ghi, mong cầu Giáo-Ngôn của Minh-Sư Bảo-Pháp đến tay các Ông phổ-truyền rộng rãi thức tỉnh vạn phần Tự-Giác Giác-Tha chính lời tôi chân thành chúc nguyện.
TRUNG-ƯƠNG HỘI-THƯỢNG
Ngày mồng một tháng 7 năm Giáp-Dần
Chân-Phật-Tử : Võ-Văn-Khoa
Pháp-Danh : PHÁP-KHẢ
“Phụng ghi chép để phổ-truyền “
Ngày mồng một tháng 7 năm Giáp-Dần
Chân-Phật-Tử : Võ-Văn-Khoa
Pháp-Danh : PHÁP-KHẢ
“Phụng ghi chép để phổ-truyền “
