HUẤN-TỪ CẦU-ĐẠO

PHÁP-TẠNG PHẬT-GIÁO VIỆT-NAM
NAM-MÔ TỊNH-VƯƠNG PHẬT
THỜI-PHÁP 20
NGÀY 11 THÁNG 06 NĂM GIÁP-DẦN
GIÁO NGÔN
CỦA ĐỨC TĂNG-CHỦ NHẤT-TÔN
 Lúc bấy giờ, vào một buổi chiều thứ hai, ngày 29 tháng 7 năm 1974 tức là ngày 11 tháng 6 năm Giáp-Dần. Chúng tôi về Trung-Ương Hội-Thượng vấn-an Đức TĂNG-CHỦ vì hay tin Ngài bệnh. Sự hiện-diện của chúng tôi gồm có Ông Pháp-Như, Bà Pháp-Tùng, Ông Pháp-Quyên và một số Tín-Chúng. Ngoài ra Ông Tạng-Nguyên đang đánh máy bài Giáo-Ngôn ở mái nhà sau Chánh-Điện.
 Đức TĂNG-CHỦ nằm trên chiếc chõng vải thường-lệ, chúng tôi lễ vấn an xong, đồng yên-lặng ngồi lại một bên. Lúc bấy giờ không khí thanh-thoát yên-tĩnh chẳng còn lấy một khởi. Đức TĂNG-CHỦ Ngài mỉm cười, chúng tôi nhận thấy dung-nhan Ngài vẫn bình thường tươi-đẹp khoan-khoái ôn-hòa chẳng có chi là đau yếu, thật khó diễn tả thay. Ngài liền bảo tôi rằng: Ông Pháp-Tràng lấy bút chì để ghi chép HUẤN-TỪ GIÁO-NGÔN. Ngài dạy:
 Này các Ông, khi bậc tu đã Phát Bồ-Đề-Tâm cầu Đạo, chính là một sự quý báu khó nghĩ bàn, nhưng tại sao lúc tu-tập lại suy kém chần chờ kéo lôi biếng trễ, được mất phân-vân, Thọ-Lãnh Bảo-Pháp chẳng đồng để tu; lại nữa, bậc biết Thọ-Lãnh Bảo-Pháp nhưng nơi tu chứng khác biệt, thì thử hỏi do bậc Cầu-Đạo hay do bậc Chỉ-Đạo.
 Lúc bấy giờ chúng tôi lặng thinh suy-ngẫm chưa kịp trả lời, Ngài dạy tiếp: Cầu-Đạo nó có hai yếu tố để cho bậc Cầu-Đạo thi-hành. Thế nào là hai yếu tố?
 Yếu tố thứ nhất: THÀNH-THẬT-TÂM cầu đạo.
 Yếu tố thứ hai: THIẾT-THA-TÂM cầu đạo.
 Bằng những bậc Cầu-Đạo mà thiếu hai yếu-tố trên thì đương-nhiên thờ-ơ-Tâm, làm thế nào để Cầu-Đạo Chánh Giác. Các Ông nghĩ xem lời nói trên có đúng với tinh-thần Cầu-Đạo chăng? Lúc bấy giờ chúng tôi đồng thưa:
 Kính bạch ĐỨC TĂNG-CHỦ, thật đúng như thế.
 Ngài gật đầu, trầm-ngâm chốc lát Ngài dạy tiếp:
 Các Ông cũng nên biết: Tôi thường nói, bậc Truyền-Đạo không có quyền truyền Bảo-Pháp Tối-Thượng mà bậc Truyền-Đạo chỉ theo nhu-cầu THIẾT-THA-TÂM của kẻ cầu Đạo mà diễn nói. Các Ông càng Thành-Thật, Thiết-Tha-Tâm bao nhiêu thời bậc Chỉ -Đạo mới theo nơi nhu-cầu của các Ông mà chỉ giáo, do lẽ ấy nên khi bước vào ngưỡng cửa nhà Phật để Cầu-Đạo, rất cần thiết hai yếu-tố trên. Tôi là bậc CHỈ-ĐẠO mong các Ông ghi nhớ.
 Ngài dạy xong đoạn trên, thời ông Tạng-Nguyên vừa ngưng đánh máy bước vào lễ bái rồi ngồi lại một bên. Ngài dạy tiếp:
 Đối với các Ông hiện nay, nếu chưa Thành-Thật-Tâm hoặc chưa Thiết-Tha-Tâm, thì hảy phát-nguyện Thành-Thật, Thiết-Tha-Tâm để Cầu-Đạo Tối-Thượng Bồ-Đề. Khi các Ông trọn Tín-Tâm Cầu-Đạo thời trên con đường tu-tập các Ông hảy thi -hành Hạnh-Nguyện quyết-tâm THẬT-HÀNH, THẬT-TU mới mong đến nơi THẬT-CHỨNG. Bằng chưa Thật-Hành, chưa Thật-Tu thì khó đến Thật-Chứng. Đó chính là một Huấn-Từ mà Chư Bồ-Tát vẫn Phụng-Hành Tâm-Niệm, Chư Phật ban-hành để Bồ-Tát tu.
 – THẾ NÀO LÀ THẬT-HÀNH?
 Khi các Ông Niệm-Phật, thời các Ông Chí-Tâm Thật-Hành chuyên cần Niệm-Phật, lúc các Ông Trường-Trai hoặc Kỳ-Trai thời các Ông phải Tinh-Tấn Thật-Hành Trường-Trai Kỳ-Trai. Khi các Ông Đạo-Đức hỷ-xả thì các Ông phải Thật-Hành Đạo-Đức hỷ-xả. Lúc các Ông tu sửa Đố-Tật, Bố-Thí, Trì-Giới, Tinh-Tấn, Nhẫn-Nhục, Trí-Tuệ hoặc Tu-Thiền thời các Ông phải Tu-Thiền, sửa-tánh, Bố-Thí, Trì-Giới, Tinh-Tấn, Nhẫn-Nhục. Đó chính là yếu điểm cho các Ông THẬT-HÀNH, bằng chẳng vậy chưa phải Thật-Hành để tu.
 – THẾ NÀO LÀ THẬT-TU?
 Lúc đã Thật-Hành Bố-Thí, Tinh-Tấn, Nhẫn-nhục gặp cảnh trái ngang, chê-bai phiền-trách, thời các Ông chớ vì trái ngang, chê-bai phiền-trách mà bỏ tu. Đó chính là Thật-Tu. Khi các Ông Tu-Thiền: Được, mất đến với các Ông trong cơn Thiền Sanh-Tâm biếng trễ mà bỏ tu, đó chính là chẳng Thật-Tu. Các Ông soi sáng Trí-Tuệ để phá Mê-Chấp, lướt qua Nghiệp-Chủng, đào sâu nghĩ rộng các pháp, cốt tỏ-Tánh, đó chính là Thật-Tu. Bằng không như thế mà Thọ-Chấp an-trụ, đó là chẳng Thật-Tu. Các Ông có THẬT-HÀNH, THẬT-TU mới THẬT-CHỨNG. TƯỚNG-TÁNH đồng song mới đoạt đến THẬT-GIÁC. Bằng chẳng như thế làm sao đưa các ông THẬT-CHỨNG GIÁC. Các Ông nghĩ xem, trong thời GIÁO-NGÔN HUẤN-TỪ này, tôi đem ra giảng nói cho đầy đủ thì có thể nói một trăm kiếp chưa hết lời. Vậy các ông hảy Tâm-Niệm Thật-Hành, Thật-Tu để mà Tu, Thành-Thật-Tâm, Thiết-Tha-Tâm để Cầu-Đạo Vô-Thượng, thì làm gì mà không kết quả hiện tại.
 Các Ông cũng nên biết: Thời Thượng-Pháp Chí-Tôn đến Hạ-Lai đương-chế, sự hiểu biết Tu-Chứng chẳng đồng bậc dư kẻ thiếu, chỉ vì chênh-lệch yếu hèn, bê trễ nơi THÀNH-THẬT, THIẾT-THA-TÂM cùng với THẬT-HÀNH, THẬT-TU mà phải chịu như thế.
 Vậy hôm nay tôi kêu gọi TÂM-THỨC của các Ông, nên nhận lãnh thời Giáo-Ngôn, phát Đại-Nguyện-Tâm của các Ông để Thọ-Trì Thời Pháp Chân-Tôn tôi đã nói, để Phụng-Trì ghi -chép mà tu. Ngài dứt lời.
 Chúng tôi lễ bái Thọ-Trì, ghi chép. Chúng tôi nhận thấy thời Giáo-Ngôn Huấn-Từ của Đức TĂNG-CHỦ Khai-nguyên trực chỉ yếu điểm sai lầm thiếu sót, đó chính là một Pháp-Môn Tối-Thượng khó nghĩ bàn. Chúng tôi rất cầu mong quý Tín-Hữu nhận thức hồi tỉnh để đáp đền công-ơn của Đức Từ-Phụ đã chỉ dạy chúng ta trong thời Hạ-Pháp.
TRUNG-ƯƠNG HỘI-THƯỢNG
Ngày 11 tháng 6 năm Giáp-Dần
Chân-Phật-Tử : Hoàng-Ngọc-Sơn
Pháp-Danh : PHÁP-TRÀNG
“Phụng ghi để phổ-truyền”
error: NAM-MÔ A-DI-ĐÀ-PHẬT
Phap Tang Phat Giao Viet Nam Pháp Tạng Phật Giáo Việt Nam Phap-Tang Phat-Giao Viet-Nam