PHÁP-TẠNG PHẬT-GIÁO VIỆT-NAM
NAM-MÔ TỊNH-VƯƠNG PHẬT
THỜI-PHÁP 14
NGÀY 21 THÁNG 04 NĂM GIÁP-DẦN
GIÁO NGÔN
CỦA ĐỨC TĂNG-CHỦ NHẤT-TÔN
NAM-MÔ TỊNH-VƯƠNG PHẬT
THỜI-PHÁP 14
NGÀY 21 THÁNG 04 NĂM GIÁP-DẦN
GIÁO NGÔN
CỦA ĐỨC TĂNG-CHỦ NHẤT-TÔN
Hai câu trên đây là lời thơ của Đức TĂNG-CHỦ TỊNH-VƯƠNG NHẤT-TÔN.
Lúc bấy giờ vào khoảng 9 giờ 30 sáng, ngày 21 tháng 4 Nhuận, Âm-Lịch, năm Giáp-Dần, khi ấy tôi đang ngồi tại nhà khâu lại mấy chiếc áo củ, Đức TĂNG-CHỦ gọi về, lấy giấy bút để ghi chép Giáo-Ngôn, trước tiên Ngài đọc hai câu thơ trên, Ngài đọc xong trầm ngâm giây lát Ngài dạy:
Này Ông Tạng-Tích: Khi mà kẻ đã trót lầm-lẫn nơi vạn-pháp, kẻ ấy đã bị Sanh-Tử một Cảnh-Giới luân-chuyển quay cuồng cho đến trăm ngàn Cảnh-Giới, không ngừng nơi Sanh-Tử. Có một lúc nào đó, họ hồi Tâm tu-hành mong cầu Xuất-Ly thoát khỏi trăm ngàn Cảnh-Giới đến Tri-Kiến Giải- Thoát. Nhưng họ chưa biết tỏ rỏ đường lối tu-cầu Pháp Hửu-Lậu, tu lấy Kiến-Thành Sắc-Pháp Định-Tưởng thì chẳng bao giờ thoát khỏi lại thêm chìm đắm trong bể MÊ mà thôi.
Lại nữa có bậc suy ngẩm biết tỏ rỏ các pháp che lấp lầm tưởng trở thành vô minh, bậc ấy tu cầu pháp Vô Lậu, Hỷ-Xả Cổi-Giải-Tâm rỗng không tận-diệt trở thành VÔ-VI pháp, bởi chưa rỏ nguồn gốc tận tường sự tu-chứng nên lầm lạc chỗ chứng tu phải bị lầm vào triền-miên Phi-Tưởng.
Ông cũng nên biết: Tất cả Cảnh-Giới, cho đến các Cỏi thảy đều nằm nơi Kiến-Thành Định-Tưởng mà Chánh-Báo hay không chấp nhận Chánh-Báo, thảy thảy đều Sắc-Pháp, Vô Sắc-Pháp của Tam-Thiên, đả ở nơi Tam-Thiên Đại-Thiên Thế Giới, thảy đều là độc-quyền chiêm bao mơ mộng thành. Vì lẽ ấy nên chi tu chưa rốt ráo, một khởi ngưởng vọng, cho mình đã Giác-Ngộ đương-nhiên tạo thành một giấc chiêm-bao thơ mộng hơn chớ chẳng ích chi.
Khi đã lầm vào chiêm bao thì giấc chiêm bao này chồng thêm giấc chiêm bao khác không thể nào thoát khỏi vòng chiêm bao mà toại-nguyện Tri-Kiến Giải-Thoát.
Ví dụ: Có kẻ đã lầm lẩn uống phải độc Dược say sưa điên-loạn, kẻ này ngồi suy-nghĩ hoài mong Tiên-Thần Cảnh-Giới bằng sự ảo-tưởng của mình phát họa để cầu mong, thì sự phát họa kia nó vẫn đang nằm trong cơn MÊ Ngũ-Độc, chớ nó nào có phải thoát khỏi vòng Mê-Tưởng khỏi độc đâu? Đối với Lầm-Mê trong các Pháp cũng thế, bậc tu cốt giãi Mê lầm-Lẩn bao nhiêu thì sự mê-mang lầm-lẩn nó đến bấy nhiêu. Càng mong giải-thoát bao nhiêu, thì nó lại càng đi sâu trong Vạn-Tưởng đảo điên bấy nhiêu. Vì sao? Vì còn Độc-Dược mê-mang, nên suy-nghĩ Tư-Duy trong ảo tượng, đã ảo-tượng này liền kế tiếp tư-tưởng kia. Cũng như chiêm bao này hết, nó liền đưa giấc chiêm bao khác, đã chiêm bao thì sẽ đến với chiêm bao, khi hãy còn Tập-Khí Sanh-Tử làm thế nào nó cũng chạy vòng trong Sanh-Tử. Lúc đã hết nguồn Sanh-Tử, thì dù cho chạy trong Sanh-Tử cũng không còn lấy mảy may Sanh-Tử.
Do lẽ ấy nên các bậc Giác-Ngộ quyết-tâm giải độc cho kẻ Lầm-Độc, Chư Bồ-Tát Độ-Sinh qua từng lớp Mê-Mang, Chư-Phật Diệu-Dụng đưa Chúng-sanh thức tĩnh làm cho tất cả thoát khỏi Trần-Lao cay-đắng. Như-Lai Hành-Dụng đưa từng Thế-Giới tĩnh Mê mà trọn hành trong ba thời PHẬT.
ĐỨC TĂNG-CHỦ, Ngài nói xong, ngưng trong chốc lát, Ngài dạy tiếp: Này Ông Tạng-Tích, bậc tu rất cần bậc Thiện-Trí-Thức Giác-Ngộ để khai-thông năng-sở Chấp Mê. Bậc Thiện-Trí-Thức lại Ấn-Chứng làm cho bậc tu Giác-Ngộ, thức-tĩnh Chiêm-Bao khỏi vòng Sanh-Tử. Ngài liền đặc câu hỏi để hỏi tôi như sau:
Này ông Tạng-Tích, nếu kẻ đang lầm trong Chiêm-Bao, ở nơi Chiêm-Bao mong cầu pháp HỬU-LẬU hoặc VÔ-LẬU, nơi hai pháp ấy đứng vào một pháp đặng tu thì pháp nào có thể đưa kẻ ấy thoát khỏi Chiêm-Bao? Lúc bấy giờ tôi ngồi suy ngẫm rất lâu chưa trả lời đặng, may sao tôi nhớ đoạn trên Ngài đã Khai-Thị, tôi bèn vái thưa: Kính Bạch Ngài, trong hai pháp pháp nào cũng không thể thoát khỏi Chiêm-Bao. Vì Hửu hay Vô thảy đều nằm nơi Chiêm Bao nên không thể thoát được.
Ngài gật đầu khen đúng. Ngài dạy tiếp: Ông cũng nên biết, có bậc tu-hành nhất-tâm kiên cố hằng ngày tạo lấy Đạo-Đức Phước-Điền như xây cất Chùa Tháp cho Chư Tăng, Phẩm Cúng-Dường chẳng thiếu sót nơi căn bản kiến-thành, sau khi được Chánh-Báo Nhân-Thiên, an hưởng Công-Đức kiến-thành ấy.
Lại có bậc tu Hạnh Nhân-Thiên, vẫn Công-Đức như trên thêm vào đó củng cố kiến-thành định-tưởng trong Sắc-Pháp một thời gian vì Công Đức dày-dặn thành-tựu mà Sở-Đắc Thần-Thông nơi kiến-thành. Bậc ấy có thể biến hóa núi sông, lên từng các Cảnh-Giới, ra vào mặt nguyệt, đánh đổi mây gió, làm thế nào cũng đặng trong phạm-vi Sắc-Pháp kiến-thành, chớ không thể nào đánh đổi chính Bản-Năng của mình trở thành Thần-Thông Bảo-Pháp của bậc Thánh.
Nếu có bậc tu từ Hữu-Lậu quán kiến-thành từng Pháp rỏ-ràng để cổi-giải Tâm không vướng mắc các Pháp, lấy Hữu làm đà tiến, dùng Vô làm Hỷ-Xã Chánh-Báo Thọ-Báo không nhàm chán, được tỏ-rỏ các Pháp Bình-Đẵng. Trong giai-đoạn này chưa có gặp Thiện-Tri-Thức Ấn-Chứng thì bậc tu ấy tu đến tận cùng cũng phải Định-Tưởng Sở-Đắc TRI-KIẾN PHẬT chớ chưa hoàn-toàn Giải Thoát. Bằng có bậc Tu cầu Vô-Lậu hỷ-xã rỗng-rang, Tâm quán chúng như huyển không vướng mắc các Pháp, dù vô-tình hoặc cố-ý cũng phải vướng vào KHÔNG-PHÁP mà thành-tựu VÔ-VI PHÁP-GIỚI. Tu như thế cũng chưa hẵn đã vào với Bậc Thánh, chỉ tận cùng Sở-Đắc Vô-Dư Định-Tưởng.
Ông Tạng-Tích, ông cũng nên biết, sự tu hành đến mục-tiêu Giải-Thoát thật khó-khăn vô kể nên tôi đọc hai câu trên để nhắc-nhở mọi người, họ tu thường phải bị:
LẦM MÊ CHỊU PHÁP TRIỀN-MIÊN
DÙ ĐỜI HAY CỎI ĐỘC-QUYỀN CHIÊM BAO
Đức TĂNG-CHỦ Ngài đọc tôi chép xong, Ngài châm thuốc hít một hơi, trầm ngâm nhìn theo làn khói trắng, ngả lưng nơi chiếc chỏng thật lâu, sau Ngài dạy tiếp:
Ông ngẫm xem , lời tôi dạy trên để các ông nhìn thấy hai Pháp Vô-Lậu cùng Hữu-Lậu đối với kẻ đang ở trong Chiêm-Bao mộng-tưởng, tu đến tận cùng cũng chẳng nên chi. Nếu không gặp đặng Bậc Thiện-Tri-Thức chỉ đường vạch lối đưa khỏi bến Mê thì làm sao Giải-Thoát? Theo bài này tôi khuyên các Chân-Phật-Tử hảy tu vào Pháp-Môn Chủ-Quán “ĐỜI LÀ CHIÊM BAO” làm cho các ông bớt gây nhiều tạo-tác Tử-Sanh, khỏi mắc-miếu lỗi lầm Tự-Ngã của Vô-Minh.
Các Ông khi đã trót lầm-lẫn Vô-Minh, bị nơi Chiêm-Bao vô-định, các ông hảy nương theo vết chân của Bồ-Tát, nhận lãnh TIN-VÂNG-KÍNH lời Bảo-Truyền của Chư Phật để lại mà Tu, bằng mất ba chữ ấy, phải vướng vào Tự-Ngã lạc-loài nơi sanh-tử. Lời tôi nói ra không phải lợi cho tôi mà chính ra lợi cho các ông từ nay đến hậu-thế.
Các Ông áp-dụng thế nào đúng với tinh thần TIN-VÂNG-KÍNH?
– Nơi TIN, các ông Tin lời huấn-từ chỉ dạy để sửa Tánh, giải Mê-Lầm, Tin Pháp-Môn dưới sự Chỉ Đạo đặng Tri-Kiến Giải-Thoát. Như câu Tạng-Tâm viết:
TA NÊN TỰ-LỢI, LỢI THA
CÓ TU MỚI THẤU HIỂU QUA LỜI THẤY.
– VÂNG: Khi Tin nghe được hiểu được nhiều ít, phải thi-hành tu-tập, Phát Tâm HẠNH-NGUYỆN thực thi lời chỉ giáo của Bậc Chỉ-Đạo mới gọi là VÂNG.
– Bậc Tu nếu Tin-Vâng trọn, Trí-Tuệ liền tăng-trưởng, Tâm-thức mở-mang, lúc bấy giờ càng tỏ-rạng bao nhiêu thì sự TÔN KÍNH tăng trưởng bấy nhiêu. Các ông áp-dụng như thế mới đúng với tinh-thần của một Chân-Phật-Tử PHÁP-TẠNG.
Bằng TIN bậc Thiện-Tri-Thức là PHẬT để Tôn-Sùng Kính-Lạy cầu xin những chuyện bá vơ trong Tư-Tưởng mong cầu của mình là hơn cả, ngoài ra chưa chịu Thọ-Lãnh Giáo-Ngôn, chẳng xem bài vở để sửa Tánh Tu-Thân thì chưa đến chốn TIN-VÂNG-KÍNH thực-thể, thời khó đến Chân-Tướng TRI-KIẾN GIẢI-THOÁT.
Tôi mong bài này các Ông đọc kỹ, chép nhiều phổ truyền rộng rải, nó chính là một trọng yếu Kim Chỉ Nam, làm cho Bậc Tu-Hành hết suy-tư ảo-ảnh đến TRI- KIẾN GIẢI-THOÁT vậy.
TRUNG-ƯƠNG HỘI-THƯỢNG
Ngày 21 tháng 4 năm Giáp-Dần
Chân-Phật-Tử: Nguyễn Mưu
Pháp-Danh: TẠNG-TÍCH
“Phụng ghi để Phổ-Truyền”
Ngày 21 tháng 4 năm Giáp-Dần
Chân-Phật-Tử: Nguyễn Mưu
Pháp-Danh: TẠNG-TÍCH
“Phụng ghi để Phổ-Truyền”
