PHÁP-TẠNG PHẬT-GIÁO VIỆT-NAM
NAM-MÔ TỊNH-VƯƠNG PHẬT
THỜI-PHÁP 13
NGÀY 25 THÁNG 02 NĂM GIÁP-DẦN
GIÁO NGÔN
CỦA ĐỨC TĂNG-CHỦ NHẤT-TÔN
NAM-MÔ TỊNH-VƯƠNG PHẬT
THỜI-PHÁP 13
NGÀY 25 THÁNG 02 NĂM GIÁP-DẦN
GIÁO NGÔN
CỦA ĐỨC TĂNG-CHỦ NHẤT-TÔN
Nhân-sinh thường nhiễm, bệnh hay lây
Vì thế cho nên NGHIỆP dẫy đầy
Bậc Trí khéo phương, tìm lối giải
Kẻ khờ vụng tính, đắm cuồng say
Dù tu vạn-kiếp trên thiên hạ
Trót nhiễm trăm năm, uổng tháng ngày
Nếu biết nghiệp truyền, vương ắt bệnh
NGÃ lìa. Chánh-Giác Đại-Lương-Y
Vì thế cho nên NGHIỆP dẫy đầy
Bậc Trí khéo phương, tìm lối giải
Kẻ khờ vụng tính, đắm cuồng say
Dù tu vạn-kiếp trên thiên hạ
Trót nhiễm trăm năm, uổng tháng ngày
Nếu biết nghiệp truyền, vương ắt bệnh
NGÃ lìa. Chánh-Giác Đại-Lương-Y
QUÁN THƯỜNG – NHIỄM
TÁNH – PHẬT:
Sáng suốt, vẹn vừa, chưa nhiễm bợn, chiếu trùm khắp bình -đẳng, viên-dung. Vì sao? Vì Tối-Thượng duy nhất Bổn-Lai Tánh không chỗ chỉ. Khi chỉ đến liền có điểm tựa chỉ cấp Tối-Thượng là: PHẬT. Từ thị – danh chấp nhận, bổn-lai Tánh không chỗ chỉ trở thành có điểm tựa, vì vậy nên Kinh Kim-Cang nói: THỊ-DANH PHẬT CHỚ CHẲNG CHI PHẬT. Bởi lệch lạc lầm-lẫn Chánh-Giác Tối-Thượng như thế, thành thử có Viển-Tượng, tự theo Viển-Tượng vọng thành PHẬT – TÁNH.
Phật-Tánh không khác mấy với Tánh Phật, vẫn chiếu trùm khắp muôn phương, suốt trong vẹn vừa, chỉ vướng nơi Viễn-Tượng mà Vọng-Khởi Vô-Minh, khi có Vô-Minh thời Thường-Nhiễm.
Chẳng khác nào: Trưởng-Giả kia đang bình-tỉnh sang giàu, Trí-Tuệ sáng suốt. Bỗng nhiên khởi nghĩ mơ hồ Viển-vong, đi tìm kho tàng bất tận, liền theo viển-vọng để thi-hành mà sai lạc thực tại Chân-Mỹ Tánh-Phật, đối với Phật-Tánh và Tánh-Phật cũng thế.
CHÚNG – SANH GIỚI:
Khi Phật-Tánh Khởi-Sanh tạo Vô-Minh, Vô-Minh đặc tánh Thường-Nhiễm thì liền có giới-hạn do đó nên NGHE, THẤY, BIẾT hạn hẹp, mỗi lẽ sống đến tư-tưởng Tử-Sanh thảy đều có hạn lượng, chung nhau thích thú, hoặc sống với nhau một Cảnh gọi là ĐỒNG-NGHIỆP. Bằng rời nhau không thể chung nhau một Cảnh thì là BIỆT-NGHIỆP, có chổ thích nhau bằng Lý-Trí, có nơi bất-đồng tư-tưởng trở nên Chướng-đối Sanh-Nghiệp để Chướng nhau, sát hại nhau mà có nơi Thọ-Báo, Chánh-Báo không đồng gọi là CHÚNG–SANH–GIỚI.
Chúng–Sanh–Giới thường–nhiễm Tập–Nhiễm chẳng đồng, chia ra nhiều loại, nhiều kẻ, nhiều bậc Thọ–Chủng khác nhau, do bởi nặng nhẹ nhiều ít Vọng–Khởi mà chấp–nhận Vô–Minh tạo thành. Nhưng sự Thường–Nhiễm thời giống nhau khi mà Chúng-Sanh gần gủi, chung đụng nhau, ai cũng sẵn có NGHIỆP, ai cũng đương có TẬP–NHIỄM của mỗi người, mỗi kẻ và mỗi bậc chung sống lẫn nhau, thế rồi buông nhả cùng nhau trở thành Vô–Minh Pháp–Giới cùng nhau bị nhiễm. Lúc Phật–Tánh bị Nhiễm nhiều ít thì tuổi Thọ của Chúng–Sanh theo đó mà hưởng Thọ. Thời Thượng–Kiếp tuổi Thọ của mỗi vị hưởng 80 ngàn tuổi, đến thời Hạ–Kiếp tuổi Thọ chỉ có 60 lẻ hai tuổi thôi.
Bậc Giác–Ngộ thấy biết Chúng–Sanh Giới Thường Nhiễm lại thường lây bệnh Nhiễm với nhau mà hứng chịu Nghiệp nên mới tùy thuận tránh né phương–tiện giúp đỡ từng căn bệnh, lại thành lập các Pháp–Môn tu tập như: THIỀN–TỌA đặng khỏi Nhiễm, CỔI-GIẢI-TÂM, PHÁT BỒ-ĐỀ-TÂM đặng tránh Nhiễm. PHÁ-NGHI-CHẤP để Viên–Thông không Trụ–NHIỄM, làm cho bệnh Nhiễm vướng mắc tiêu lần, Vô–Minh tan dẹp Phật–Tánh trở ra mà Tri-Kiến Phật–Tánh, đến hoàn toàn GIẢI–THOÁT. Đó chính là Môn-Pháp cần ghi Quán Thường–Nhiễm đến không nhiễm mà GIÁC-NGỘ vậy.
TRUNG-ƯƠNG HỘI-THƯỢNG
Ngày 25 tháng 2 năm Giáp-Dần
Chân-Phật-Tử: Đặng-Kim-Sơn
Pháp-Danh: TẠNG-BỬU
“Phụng ghi để Phổ-Truyền”
Ngày 25 tháng 2 năm Giáp-Dần
Chân-Phật-Tử: Đặng-Kim-Sơn
Pháp-Danh: TẠNG-BỬU
“Phụng ghi để Phổ-Truyền”
