GIÁO-NGÔN CỦA ĐỨC TĂNG-CHỦ NHẤT-TÔN SỰ LẦM-LẪN DO QUAN-NIỆM SAI

PHÁP-TẠNG PHẬT-GIÁO VIỆT-NAM
NAM-MÔ TỊNH-VƯƠNG PHẬT
THỜI-PHÁP 8
NGÀY 03 THÁNG 04 NĂM GIÁP-DẦN
GIÁO NGÔN
CỦA ĐỨC TĂNG-CHỦ NHẤT-TÔN
 Hồi 09 giờ ngày mùng ba tháng tư năm Giáp-Dần với sự hiện diện của các Chân-Phật-Tử, Ông Pháp-Quyên cùng ông Pháp-Hậu, lúc bấy giờ ĐỨC TĂNG-CHỦ thân hảy còn đang bệnh từ Tịnh-Thất bước ra Chánh-Điện, ngồi tịnh dưỡng trên chiếc chỏng vải, chúng tôi đồng đến lễ bái xong ngồi một bên. ĐỨC TĂNG-CHỦ liền bảo tôi lấy giấy bút ghi lại bài Giáo-Ngôn với tựa đề:
 SỰ LẦM-LẨN DO QUAN-NIỆM SAI
Ngài dạy rằng:
 Các ông cũng nên biết, do ý-chí tư-tưởng quan-niệm sai thành thử Tu không đúng với tinh-thần Đạo-Phật, vì lẽ ấy nên tu mãi không tìm được lối thoát mà còn vướng vào căn bệnh Chứng-Tu. Thế nào là quan-niệm sai? – Ngài dạy tiếp: – Có một vị thường nghe viên ngọc Bích-Thủy, vị ấy mới ngồi suy-tư để tìm ra căn-nguyên sự cấu tạo của viên ngọc, bèn suy đoán chắc có lẽ ở vũ-trụ này do khối nước đồng hợp KIM-MỘC-THỦY-HỎA-THỔ âm-dương tương cấu lâu ngày kết nạp thành viên ngọc Bích-Thủy, nghĩ như thế xong vị nọ mới ra khu rừng lấy một bát nước đặt trên đỉnh đồi rồi ngồi cách chỗ bát nước độ 50 thước mắt đăm đăm nhìn vào bát nước để định-thần suốt cả ban ngày lẫn ban đêm, khi ban ngày thời yên trí rằng mặt trời chiếu vài khí dương làm căn, đến lúc ban đêm thờì lấy mặt trăng và ngôi sao lập bổn để luyện thành viên ngọc Bích-Thủy. Bát nước lâu ngày khi vừa mới múc, ngày tháng khô dần vì bởi thời-gian, vị ấy mới nghĩ rằng đó là cố-tinh của thủy để thành Ngọc. Sau một thời gian bát nước cạn lần đến một ngày nào đó trở lại không còn nước nữa, thì vị kia sanh tâm chán-nãn vì sự tu-luyện của mình không được kết quả, chẳng đoạt đến chí-nguyện.
 Các ông cũng nên biết, do sự lầm lẫn suy-tưởng của vị Đạo-Sỉ kia chỉ dùng ảo-tưởng để cố-tạo thực-tưởng, đương nhiên ảo-tưởng là của ảo-tưởng, chớ không bao giờ ảo-tưởng trở thành thực-tưởng. Do lẽ ấy mà không thành tựu được, đối với con đường Tu-Phật chính nó là thực-thể Chân-Thật Tưởng, lý-sự chung hoàn mới tận hưởng được nó, bằng dùng tư tưởng sai lạc lầm-tưởng thì không bao giờ đến kết quả, thế nào gọi là Tư-Tưởng Thật-Tướng? Bậc tu tạo nhân-cách cho huy-hoàng, dụng Đạo-Hạnh cho đúng-đắn, từ nhân-cách và đạo-hạnh hoàn-mỹ đương nhiên Đời và Đạo sẽ suy-tôn lên bậc Thiên-Nhơn-Sư, đó gọi là cấu-tạo Đạo-Đức. Còn về phần Trí-Tuệ là phá Mê-Chấp, mỗi ngày kiểm-điểm lại Nghiệp của mình, mỗi lúc lại so mình cùng chúng bạn có những điểm gì tốt-xấu cần phải chỉnh-trang bổ-túc, lìa Tự-Ngã Bảo-Thủ để được Dung-Thông, dẹp gay cấn ganh-tị liền được thoãi mái, giải sân-hận liền được Viên-Dung mà Sở-Đắc THA-TÂM-THÔNG, LẬU-TẬN-THÔNG, THẦN-TÚC-THÔNG làm ĐẠO-HẠNH, như vậy được sự ích-lợi vô-kể.
 Đối với các ông phải nghe lời theo tôi để mỗi vị xây dựng một nền Chánh-Pháp trong Tâm khảm bất-diệt. Trong thời này là thời Hạ-Pháp các ông sống vào nhân-cách phàm-phu, trí-tuệ kém cỏi, sự lầm-lẫn dẩy đầy. Tôi không giận các ông lại càng đem tình-thương tràn ngập để giúp các ông trên con đường Tri-Kiến, theo tôi tự nghĩ: Bậc Chư Thiên còn lầm lẫn huống chi các ông là kẻ phàm-phu nhân cách, làm sao không lầm lẫn cho được. Các ông hảy nghe câu chuyện dưới đây mới biết các Chư Thiên hãy còn lầm lạc mà tu hàng 800 năm vẫn chưa thấy Chân-Lý nổi huống chi các ông.
 Lúc bấy giờ ĐỨC TĂNG-CHỦ suy-tư, hớp một chung trà hương thơm bốc lên ngào-ngạt, Ngài dạy tiếp:
 Tôi còn nhớ một thuở khi tôi Giáng-Lâm tại Tỉnh-Thị-Hội Bình-Định Qui-Nhơn khoảng trung tuần tháng 8 năm 1973, tôi đến tại Quận-Hội An-Nhơn an-trú vào Gia-Đình của ông Pháp-Hạnh, Tứ-Chúng An-Nhơn cung thỉnh đủ Nghi-Lễ, từ y-áo ẩm-thực không thiếu sót, đêm đến Tôi nhập vào Chánh-Định có một Chư Thiên uy-nghi giáp vàng hực-hở đến nghiêng mình đảnh-lễ xong đứng lại một bên tôi, nhìn qua dung-nhan hình thù trẻ đẹp trang-nghiêm, đôi mắt hiền lành và đầy tin-tưởng, vị Chư Thiên thưa-thỉnh:
 Kính bạch ĐỨC TĂNG-CHỦ, Ngài Giáng Lâm Bình-Lâm Bình-Định có khỏe khoắn chăng? Ngài vui-vẻ và an-nhàn chăng? Tôi gật đầu và hỏi: Chư Thiên từ đâu đến?
 Chư Thiên đáp: Con từ hướng đông đến, phận-sự con lo cai quản việc gió, mưa, sấm, sét, con gìn-giữ sự an-lành cho nhân-sinh trong vũ-trụ, đem thuận-hòa đến khắp mười phương, và lấy đó làm con đường tu tập, con mãi tu kể ra trên 800 năm nhưng chưa đoạt đến cơ-bản, thì làm thế nào được đi vào con đường Chân-Lý để Giải-Thoát?
 Kính nhờ Ngài chỉ bày cho con tu-tập để con được lãnh-hội lấy đó làm Chứng-Từ của Đạo-Phật. Tôi mỉm cười nhìn vị Chư Thiên và nói: Ông chớ lầm-tưởng mà sai lạc với chỗ tu của ông, hôm nay tôi nói thiệt để cho ông được biết trong 800 năm qua của ông, chưa lấy được một phút tu. Vì sao? Vì ông đang chữa bệnh thương, ghét, tốt, xấu, được, mất, thử hỏi bậc đang chửa bệnh thì có một phút nào tu chăng? Khi mà đã bước vào tu thì liền đến cũng như lúc đã lành bệnh thì mới có thể trang-trải được đường tu, còn lúc đang có bệnh thì lo âu chửa bệnh nào có phải Tu đâu mà ông lầm lẫn như thế. Vừa nghe tôi nói, Vị Chư Thiên liền mừng rở, tán-thán và Thưa thỉnh: Kính Bạch Đức Ngài, thật con lầm lẫn quá kể, con tự-hào mình là bậc tu, ngày hôm nay nhờ Đức Ngài khai-thị con mới biết con là kẻ đang chữa bệnh, khi nào hết bệnh mới gọi là Tu, Chư Thiên đảnh lễ và lui gót.
 Câu chuyện trên như thế, các ông cũng nên biết, Giữa thời Hạ-Pháp tôi là Đại-Lương-Y chế thuốc chữa bệnh cho mọi người, họ lại không lo tròn bổn-phận và trách-nhiệm để khai-trừ quật khởi Nghiệp-Căn, cứ dùng Tư-Tưởng Cá-Tánh sự lầm-lẫn của Cá Tánh điên-loạn, ganh-tị, kình cải, đạp lên nhân-cách lẫn nhau để cho loài Ma Ba-Tuần tàn phá Chánh-Pháp.
 Ngài trầm ngâm hít một hơi thuốc rồi dạy: Thật ra có nhiều khi tôi đắng miệng, lắm lúc tôi nhàm chê những kẻ bước vào con đường tu Phật không lo Tự-Giác, Giác Tha mà chỉ lo ham quyền tước-vị, cũng có đôi kẻ đòi hỏi tôi truy phong làm quan, lấy quyền Phật Đạo để mà vụ lợi, nhưng kẻ ấy bất tài kém đức, vọng-đảo tham-lam, bệnh hảy còn dẫy đầy thì dù tôi có truy phong cho họ làm quan chăng nữa, họ chỉ nhận được cái quan đàng địa-ngục, chỉ lảnh lấy cái ảo-tưởng viển vong, không bao giờ đến Tri-Kiến Giải-Thoát được. Tôi nói ra đây để đánh thức Tam-Thiên Đại-Thiên Thế-Giới hảy cùng các vị tu cầu trên con đường Tri-Kiến Giải-Thoát nên Tự-Giác, Giác-Tha Tự-Lợi, Lợi-Tha làm sao cho tất cả mọi người có lợi để chính mình được lợi, cho nên tôi có câu Giáng từ Trung-Ương đến các Tỉnh-Hội rằng:
 KẺ XUẨN DÙNG BẢN-NGÃ ĐỂ NÂNG MÌNH, ĐẾN MÀ CHẲNG ĐẾN
 BẬC TRÍ DÙNG ĐẠO- ĐỨC ĐỂ NÂNG MÌNH, CHẲNG ĐẾN MÀ ĐẾN
 Sau khi nghe qua lời Khai-Thị vàng ngọc của Ngài TĂNG-CHỦ, tôi sực tỉnh nhận thấy được sự lầm-mê vọng cầu điên-đảo nơi bản thân mình, cùng tất cả mọi người, tôi nhận chân giá-trị vô kể của Thời Giáo-Ngôn trên, liền phụng ghi để phổ-truyền cho nhân-sinh trong đời này đồng với đời sau làm phương-tiện tu-tập đến Tri-Kiến Giải-Thoát.
TRUNG-ƯƠNG HỘI-THƯỢNG
Ngày 03 tháng 4 năm Giáp-Dần
Châ -Phật-Tử : Nguyễn-Văn-Dây
Pháp-Danh : PHÁP-BANG
“Phụng ghi để Phổ- Truyền”
error: NAM-MÔ A-DI-ĐÀ-PHẬT
Phap Tang Phat Giao Viet Nam Pháp Tạng Phật Giáo Việt Nam Phap-Tang Phat-Giao Viet-Nam