NÓI VỀ VẤN-ĐỀ PHÁP-GIỚI

PHÁP-TẠNG PHẬT-GIÁO VIỆT-NAM
NAM-MÔ TỊNH-VƯƠNG PHẬT
THỜI-PHÁP 19
NGÀY 01 THÁNG 06 NĂM GIÁP-DẦN
GIÁO NGÔN
CỦA ĐỨC TĂNG-CHỦ NHẤT-TÔN
 Lúc bấy giờ vào khoảng 16 giờ chiều ngày mùng một tháng 6 năm Giáp-Dần, tại Trung-Ương Hội-Thượng, tôi đang xem lại hồ-sơ nhập đạo của các Tỉnh Hội gởi về, trong lúc ấy đồng có sự hiện diện: Ông Pháp-Quyên, cô Diệu-Hương cùng một vài Tín-Chúng. Vừa khi đó, Đức TĂNG-CHỦ từ Tịnh-Thất bước ra Chánh-Điện, chúng tôi đồng đứng lên lễ bái, Ngài tiến đến Chánh-Điện thắp ba nén hương, Ngài bảo tôi lấy giấy bút để ghi chép-Thời Giáo-Ngôn. Sau khi Đức TĂNG-CHỦ đã an tọa trên chiếc chõng vải, chúng tôi đồng ngồi lại một bên, trong giây phút yên lặng Ngài nghiêm trang nói:
 Các ông hãy chú-ý nghe, hôm nay tôi nói về VẤN-ĐỀ PHÁP-GIỚI.
 Ngài dạy: Này các ông cũng nên biết, khi trót lầm mê từ Thế-Gian-Giới đến Tam-Thiên Đại-Thiên Thế-Giới thảy đều bị nơi giới-hạn quy-định không sai chạy. Vì có quy-định giới-hạn không sai chạy như thế nên mới mong cầu được Chánh-Báo và Chịu-Báo từng Cảnh-Giới không đồng.
 Pháp-Giới khi là Chúng-Sanh-Giới đã Thọ-chủng để bị sanh trong bốn loài là Noãn-Sanh (loài trứng), Thai-Sanh (loài người), Hóa-Sanh (Tiên Thần), cùng Thấp-Sanh (loài trùn dế), đều bị nơi quy-chế của Pháp-Giới Cảnh-Giới. Nếu nói chung là Pháp-Giới, nhưng chia riêng trong và ngoài thì nó là Tâm-Pháp và Tướng-Pháp.
 Nơi Tướng-Pháp chịu sự nhất-định giới-hạn, thước tấc, ngang dọc, tốt xấu, cũng như Tướng-Pháp thân-thể của loài người thì bề cao là một thước bảy mươi lăm phân, chứ không thể mong muốn cho Tướng-Pháp cao một thước tám mươi lăm phân hoặc hai thước được.
 Về tất cả vật dụng mỗi mỗi Tướng-Pháp hãy đều cân xứng tương song với nhau đó là lẽ đương nhiên của Tướng-Pháp đã bị trong vòng Giới-Hạn quy-chế của nó. Vì vậy nên khi bậc tu -hành bước vào làm nhà Sư hoặc Thượng-Tọa đều phải có một trạng-thái cử chỉ quyết-định, nghi-luật đứng đắn với một nhà Sư, một Thượng-Tọa chứ không thể nào làm cho Tướng-Pháp cấp-bậc của mình bị sai chạy. Nếu sai chạy gọi là mất hạnh.
 Bằng một Giáo-Sư hay một thương-gia hoặc là một Tri-Huyện thì Tướng-Pháp phải nghiêm chỉnh đứng-đắn với quan-cách Tri-Huyện, ăn nói cử-chỉ đúng với thương-gia hay hạnh-kiểm như Giáo-Sư. Nếu làm sai Tướng-Pháp thì đương-nhiên Ông Giáo-Sư bị khinh-rẻ, Ông thương-gia bị lỗ lã, Ông Tri-Huyện bị bất-lực trị dân, đó là điều của Tướng-Pháp quyết-định như thế.
 Tướng-Pháp là một pháp rất có giá-trị cho bậc tu tròn hạnh, rất có giá-trị cho lúc SỞ-ĐẮC CHÂN-LÝ được khang-trang. Đối với Tướng-Pháp nó ít cần giữa bậc tu trong giai-đoạn PHÁ-NGHI-CHẤP nhưng nó rất cần cho THÀNH-TỰU QUỐC-ĐỘ. Tướng-Pháp nó cũng gọi là ĐẠO-HẠNH. Nó cũng có thể là NIẾT-BÀN khi mà đối với bậc đã biết dụng.
 Còn về phần TÂM-PHÁP nó vẫn có giới-hạn trong một lúc suy-nghĩ, trong một khi kiểm-điểm từng chặn cá-Tánh tốt xấu, hư nên, qua các PHÁP-GIỚI NGHI-CHẤP. Nó thuộc về TRÍ-TUỆ, nó chẳng khác nào một con chim én kia bay trên đám rừng, qua từng Pháp-Giới, tất cả và tất cả Tâm-Pháp nó di-chuyển cùng khắp Tướng-Pháp Pháp-Giới nhưng nó phải có mục-đích qua từng Pháp-Giới để tỏ-soi thật biết, không an-trụ Pháp-Giới mà Giác-Ngộ.
 Khi Tâm-Pháp nó bị đóng khuôn vào Pháp-Giới thì nó Thọ-Chấp. Lúc nó soi biết khắp từng Pháp-Giới để Viên Thông gọi là HÀNH-THÂM PHÁP-GIỚI đến BÁT-NHÃ-TRÍ.
 Nếu Tâm-Pháp kia nó Thọ-Chấp để an-trụ trong một thời gian Ứng-Hiện minh-định rõ ràng thì lúc bấy giờ nó không còn là Tâm-Pháp mà gọi là Tướng-Pháp.
 Không khác mấy với kẻ dùng Tâm-Pháp đang suy-nghĩ tính-toán xây cất tòa lâu-đài. Trong giai-đoạn suy nghĩ có thể di-chuyển thay đổi Tâm-Pháp được, nhưng lúc đã thành tòa lâu-đài thì tòa lâu-đài kia phải có thước-tấc, khuôn khổ ngang dọc, không thể nào thay đổi được.
 TÂM-PHÁP chính là một ngọn đuốc để lướt qua từng Pháp-Giới Cảnh-Giới.
 TƯỚNG-PHÁP bị cố-định quyết-định đương-nhiên thành Pháp-Giới.
 Đến đây Đức TĂNG-CHỦ ngừng lại trong giây lát, Ngài châm thuốc hút … Lúc ấy, Ông Tôn-Giả Pháp-Khả cũng vừa bước vào lễ bái Ngài, đồng ngồi lại một bên. Trong giây lát Ngài nhìn chúng tôi và nói tiếp:
 Này các Ông, đối với các Ông trót đã lầm-mê, bị làm Chúng-Sanh-Giới, ngày hôm nay tu-tập chủ-yếu mong cầu làm sao được Tri-Kiến Giải-Thoát.
 Bậc tu TRI-KIẾN GIẢI-THOÁT thì nên dùng TÂM-PHÁP để đào sâu tỏ biết các Pháp-Giới của các Ông đang lầm và nhiều kẻ bị lầm. Chẳng khác nào con chim én kia nó bay khắp trong khu rừng, qua suối, qua đèo, để nó thật biết suối đèo; qua từng lớp chim đang nằm trong Pháp-Giới, cốt yếu chim én khỏi an-trụ trong khu-rừng để làm chủ Pháp-Giới mà trở về với hướng của nó.
 Các Ông cũng nên biết, Tâm-Pháp đối với bậc tu hành có quyền suy-nghĩ vượt tầm các Pháp-Giới, nó có quyền định-đoạt tất cả CHÂN-THIỆN-MỸ hoàn lai cho nó.
 Tâm-Pháp biết sử-dụng thì gọi là TỎ-TÁNH. Khi Tỏ-Tánh thì Tướng-Pháp kia nó nằm trong ĐỨC-TRÍ. Khi nó nằm trong Đức-Trí nó không vướng mắc trong Pháp-Giới. Vì sao nó lại không vướng Pháp-Giới? Vì nhờ Tâm-Pháp viễn-thông để nguyện độ Chúng-Sanh.
 – PHÁP-GIỚI chính là CHÁNH-BÁO-THÂN-PHẬT.
 – TÂM-PHÁP nó là PHÁP-THÂN-PHẬT.
 – TƯỚNG-PHÁP là ỨNG-THÂN DỤNG-ĐỘ.
 Vì lẽ ấy nên Phật mới dạy Chư Bồ-Tát tu-tập, Hành-Thâm Pháp-Giới để thâm nhập Pháp-Giới biết chứng bệnh Thọ-Chấp của Tiên-Thần, các Cảnh-Giới, khỏi lầm hết mê, Đức-Trí lưỡng toàn mà Giác-Ngộ vậy. Đến đây Ngài dứt lời.
 Chúng tôi vừa được Thọ-Lãnh Thời Giáo-Ngôn Khai Thông Tâm-Pháp mà lâu nay có lúc đã từng vượt qua từng Pháp-Giới thông suốt muôn phương, cũng có khi bị vướng mắc trong các Pháp-Giới nhỏ hẹp vì lầm Tướng-Pháp.
 Hôm nay gặp Đại-Nhân-Duyên, Đức Ngài từ-bi Khai-Thông cho tất cả các bậc tu Cầu-Đạo Vô-Thượng đời này và đời sau suốt thông TÂM-PHÁP, TƯỚNG-PHÁP cùng PHÁP-GIỚI mà phấn-chí vươn-lên, vươn lên mãi tỏ soi cùng khắp Tam-Thiên Đại-Thiên Thế-Giới, chẳng chướng-ngại với những Pháp-Giới nhỏ bé như vi-trần vì nó huyển-hóa. Cũng không mê-luyến tham trước các Cảnh-Giới đầy cám dỗ vì Tướng-Pháp DỤNG-ĐỘ biết đi trong Đạo-Hạnh huy-hoàng để Hạnh-Nguyện độ-sanh Hành-Thâm Pháp-Giới thật biết tỉ-mỉ trùm khắp TOÀN-GIÁC.
 Lúc bấy giờ Thân-Tâm chúng tôi nhẹ-nhàng an-lạc vô-biên chưa từng có, như được bay bổng trên không gian bao la rộng rãi. Tâm-Pháp vượt tầm Tướng-Pháp bé nhỏ của thân tứ đại, linh thông cùng khắp, đồng đứng lên nghiêng mình đảnh lễ, tán-thán Công-Đức Từ-Bi Vô-lượng và cung tiễn ĐỨC TĂNG-CHỦ trở về Tịnh-Thất.
TRUNG-ƯƠNG HỘI-THƯỢNG
Ngày 01 tháng 6 năm Giáp-Dần.
Chân-Phật-Tử: Hoàng-Ngọc-Sơn
Pháp-Danh: PHÁP-TRÀNG
“Phụng ghi để phổ truyền”
error: NAM-MÔ A-DI-ĐÀ-PHẬT
Phap Tang Phat Giao Viet Nam Pháp Tạng Phật Giáo Việt Nam Phap-Tang Phat-Giao Viet-Nam