PHÁP-TẠNG PHẬT-GIÁO VIỆT-NAM
NAM-MÔ TỊNH-VƯƠNG PHẬT
THỜI-PHÁP 26
NGÀY 22 THÁNG 09 NĂM GIÁP-DẦN
GIÁO NGÔN
CỦA ĐỨC TĂNG-CHỦ NHẤT-TÔN
NAM-MÔ TỊNH-VƯƠNG PHẬT
THỜI-PHÁP 26
NGÀY 22 THÁNG 09 NĂM GIÁP-DẦN
GIÁO NGÔN
CỦA ĐỨC TĂNG-CHỦ NHẤT-TÔN
Chúng tôi trong BAN-HỘ-ĐẠO, cùng Tứ-Chúng PHÁP-TẠNG PHẬT-GIÁO VIỆT-NAM Trung-Ương Hội-Thượng. Được ĐỨC TĂNG-CHỦ cho phép trích trong BẢO-PHẨM XUẤT-THẾ CHƠN-KINH về phẩm LỤC-BA-LA MẬT nhiếp thâu LỤC-ĐẠO. Để phổ-truyền từ các Tỉnh-Thị-Hội, cho đến Quận-Hội, Hội-Sở, Chi-Hội, Tứ-Chúng đồng Phụng-Hành.
LỤC-BA-LA MẬT-ĐA nhiếp độ LỤC-ĐẠO như sau:
– Vì Tự-Tại ĐẠI-BI mới nói lên pháp Tối Diệu này của Chư-Bồ-Tát thường Phụng-Hành để nhiếp-độ Lục-Đạo cứu-độ Chúng-Sanh trong Ba-Cõi Sáu-Đường làm phẩm Công-Đức Cúng-Dường Chư Phật. Bậc tu hành luôn luôn đang nằm nơi Lục-Đạo, không chịu tu-trì phụng-hành Bố-Thí Trì-Giới Tinh-Tấn Nhẩn-Nhục Trí-Tuệ Thiền-Định thời chẳng bao giờ tỏ-thông các pháp, không dùng Công-Đức nhiếp-độ Lục-Đạo, thì không bao giờ thoát khỏi Ba-Cõi Sáu-Đường mà Sở-Đắc Thật-Chứng.
Bồ-Tát Hóa-Độ Giới-Sinh trong Lục-Đạo Pháp-Giới. Bồ-Tát thật biết sự lầm lẫn chia ra nhiều Pháp-Giới trùng trùng Pháp-Giới, nhưng do căn-khởi trở về khởi-căn mà thụ-thai sanh trưởng Lục-Đạo làm nơi an-trụ Chúng-Sanh, khi tập-nhiểm Thọ-Chấp, hoặc lúc chưa tập-nhiểm không Thọ-Chấp vẫn phải vướng mắc nơi Lục-Đạo đã có vướng-mắc vương mang thì nên thi-hành Hóa-Độ mới rốt ráo, bằng chưa thi-hành hóa-độ chưa bao giờ rốt được vì sao? Vì trót đạp phải gai, khi biết mình đạp gai phải nên lấy gai để giãi gai. Lúc trót lầm Huyển phải dụng huyển để tu, huyển hết đương nhiên Giác-Ngộ, chớ không đi vào huyển không bao giờ thâm nhập Giác-Ngộ đặng.
Bậc Tín-Tâm cầu đạo thường hướng thượng tu theo Bồ-Tát-Hạnh vẫn dùng phẩm Công-Đức cấu-tạo Công-năng thọ-trì Bảo-Pháp nên chi lập Bố-Thi-Nguyện để Nhiếp-độ Địa-Ngục, thường Hành-Thâm trên con đường khổ mới phát lời nguyện rằng: Tôi chịu nhận lấy cái khổ để cho Chúng-Sanh được thoát khỏi Địa-Ngục, nhờ lời phát-nguyện ấy mà bậc-tu hành mới thoát khỏi Địa-Ngục nhiếp-độ Địa-Ngục.
Chư Bồ-Tát nhận lảnh phẩm Bố-Thí giúp-đỡ cho Chúng-Sanh Cúng-Dường Chư Phật. Hằng đem bộ óc tìm nơi mê-lầm đen tối của Chúng-Sanh đặng giãi mê phá chấp, Chúng-Sanh qua đặng cơn đen tối mê lầm, tai của Chúng-Sanh biết nghe pháp, óc của Chúng-Sanh được Viên-Thông chỉ nương nhờ Pháp Bố-Thí của Bồ-Tát mà thành tựu.
Bồ-Tát thật biết pháp Bố-Thí là một Bảo-Phẩm thoát Trần-Lao Địa-Ngục, nên Bồ-Tát nguyện đem Thân-mạng cứu giúp cho Chúng-Sanh bằng cách mở Hội-Trường chỉ-dạy Đạo-Đức Tu-Học, ban cho thuốc men trong lúc bệnh-hoạn nguy kịch, Bồ-Tát tự tay cứu chửa rất nhiều căn bệnh từ thân-mạng đến trí-tuệ mê-lầm thảy đều chửa trị không chối cải, miễn Chúng-Sanh vui Bồ-Tát được vui.
Bồ-tát lại đem Tài-Lực cứu-độ bằng cách thành lập Đạo-Hạnh chỉ dạy Bố-Thí Trai-đàn để vảng-sanh Địa-Ngục, dùng tài-chánh xây chùa, dựng tháp Đa-Bảo dùng Lễ-Bái cúng lạy chiên-trống Tràng-Phang Bảo-Cái quyết lòng trên Cúng-Dường Chư-Phật, dưới Bố-Thí Chúng-Sanh để nương nhờ phẩm Bố-Thí mà cứu-độ Chúng-Sanh thoát nơi cực khổ không ngừng của Địa-Ngục.
Bồ-Tát đã thi-hành phẩm Công-Đức Bố-Thí, Bồ-Tát thường bảo-trì Bố-Thí, vì bảo-trì nên Bồ-Tát không kể ơn nghĩa trong phẩm Bố-Thí, nhờ không kể ơn nên Công-Đức Bố-Thí được trọn Ba-La Mật-Đa hoàn-mỹ.
TRÌ-GIỚI NHIẾP-ĐỘ NGẠ QUỈ
Khi biết được Bố-Thí là nhiếp-độ Địa-Ngục, liền tự kiểm-kê lấy công-năng tu-tập nơi mình giới-hạn Đức-Tánh nơi nào còn chênh-lệch thiếu sót, đúng đắn với một Chân-Phật-Tử hay chưa đúng đắn, lúc bấy giờ mới tùy khả-năng Công-Đức bảo-trì tư-cách cùng ngôn-hạnh đặng khỏi vương vào Ngạ-Quỉ. Bậc này thật biết, Ngạ-Quỉ hay buông-lung, ngôn-hạnh bừa bãi, tánh-nết không chừng, do không chừng như thế nên chi sự tiêu xài quá lố, đến lúc keo kiệt thì quá kể, lại ưa xu-nịnh điêu-ngoa để tìm lối ăn tiền bạc, rượu chè của kẻ khác, lại thường vui thích nơi ăn chơi bài-bạc làm sở thích chính mình, khi chẳng thỏa-mãn hận-thù sân-si chém giết phải sa nơi Địa-Ngục.
Do thật biết nên mới dùng pháp TRÌ-GIỚI để nhiếp-độ Ngạ-Quỉ, vì Trì-Giới nên mới sửa sang Đức-Tánh quân-bình, nói năng từ-tốn, tiêu xài vừa giới-độ của mình, không bừa-bãi cũng không keo kiệt, lại thường dùng trang-nghiêm đúng đắn giúp đở cho tất cả mọi người không kể lể chẳng dục lợi riêng nơi mình mà làm thiệt hại kẻ khác, đó chính là TRÌ-GIỚI BA-LA MẬT-ĐA.
TINH-TẤN NHIẾP-ĐỘ SÚC-SANH.
Súc-Sanh chính là một Pháp-Giới, nhẹ nhàng đưa tất cả từng lớp Dục-Vọng vào nơi Sanh-Tử. Súc-Sanh có một sức mạnh vô-biên, nó là một pháp Ái-Khả đứng nhất, nó đưa đến cho Chúng-Sanh mê-mang trong vòng Dục-Vọng mơ ước đòi hỏi theo nó, nó lại tạo cho Chúng-Sanh đi nơi Ái-Dục Ái-Nịch không ngừng, nó cảm hóa Chúng-Sanh phải dùng cái-sống nơi nó mà gợi lòng tham muốn nơi SẮC. THINH. HƯƠNG. VỊ để cầu van cho thỏa tình Dục-Vọng, thèm khát xin-xỏ theo con đường Sanh-Diệt, Diệt-Sanh không ngừng nghĩ.
Từ một nơi SẮC-PHÁP HOA-MỶ, nó gợi cho luyến-ái, khi đã luyến-ái đương-nhiên sanh Tình-Ái, từ nơi tình ái không rời sinh ra Ái-Nịch, nơi ái-nịch thỏa thích dục vọng sinh ra ái-dục. Khi đã ái-dục liền tạo thành Danh-vọng thèm khát mong chờ theo danh-vọng đuổi bắt, lại còn mong cầu nơi danh-vọng có đầy đủ Hương-Vị Hạnh-Phúc, lúc có hương-vị liền mong mỏi Địa-Vị, trong vòng quanh quẩn chỉ có Sắc . Thinh . Hương . Vị mà phải lâm vào nơi Xúc-Pháp.
Khi bị thất-bại về Địa-Vị liền sinh lòng buồn khổ, thường hay oán-đời sa vào Địa-Ngục. Lúc Hương-Vị mất thể-diện thì Danh-Vọng phải mất tâm-sanh buồn chán, sống trong vòng phiền-nảo sa vào Địa-Ngục. Khi thất-bại trên con đường Tài-Chánh ái-nịch, ái-dục bị thất-vọng khổ sở than-phiền sa vào Địa-Ngục. Lúc không thỏa mản nhu-cầu Danh-Vọng, tiêu-hao tiền bạc không còn đương-nhiên Tình-Ái mất hẳn bị phụ-bạc sinh ưu-phiền khổ sở than khóc không ngừng sa vào Địa-Ngục.
Bậc tu pháp Tinh-Tấn không ngừng nghĩ để nhiếp-độ các Dục-Vọng mơ-ước, lìa các Danh-Giã Hương-Vị mục-đích hàng-phục điều-ngự tâm để khỏi sa vào Súc-Sanh Giới, càng Tinh-Tấn bấy nhiêu thì còn Công-Đức bấy nhiêu, càng Công-Đức bao nhiêu lại tạo Công-Năng đầy đủ để lướt-qua các nơi Tham-Vọng ảo-tượng của Súc-Sanh-Giới. Đó chính là bậc biết nhiếp-độ Súc-Sanh.
Còn bậc chưa được tỏ-rõ, chỉ hiểu-biết có một khía cạnh nào thì bậc này chỉ biết Dâm-Dục là Súc-Sanh, khi tu mong thoát khỏi Súc-Sanh bằng cách ly-dục mà trở thành chưa trọn Súc-Sanh-Giới vì sao? Vì Ly Dâm-Dục tu nơi Dục-Vọng, tu trong Dục-Vọng tham muốn mong cầu trở thành Tiên-Đạo. Duy-Nhất chỉ có SẮC, THINH, HƯƠNG, VỊ mà không nhiễm mới qua nổi, bằng nhiễm thì đương-nhiên phải bị, đó chính là yếu-tố trong Ba-La Mật -Đa Nhiếp-Độ vậy.
NHẪN-NHỤC NHIẾP-ĐỘ A-TU-LA
Pháp-Giới A-Tu-La là một pháp Nóng-Nảy thường tạo vô-minh, thường tồi phá Phẩm-Hạnh, thường làm đổ vỡ phẩm Công-Đức, do lẻ ấy bậc A-La-Hán nóng nảy không khác nào bưng Ngũ-Độc để uống. A-Tu-La lại thường tạo nên Nghiệp, tạo nên sự tranh-giành gây gổ, vô tình làm thành đường giây Sanh-Tử Luân-Hồi vô tận.
A-Tu-La pháp-giới có hai Chánh-Báo cùng chịu báo. Lối thứ nhất bậc gieo trồng Đức-Hạnh Bố-Thí Thân-Tâm quảng-đại cứu giúp cho tất cả mọi trường hợp ngặt nghèo không kể lể miển sao tạo được Phước-Điền, nên chi từ trên đến kẻ dưới thảy đều quí mến. Nhưng vì Nghiệp-Chủng A-Tu-La chưa dùng Nhẫn-Nhục để Nhiếp-Độ do lẻ ấy mà hơi tránh với thân-tâm liền nổi nóng la hét tạo thành vô-minh chủng-nghiệp, sau khi Chánh-Báo đặng mức Thiên-Thần, tức là vị Thần ở cỏi Thiên. Còn một bậc nữa vẫn dụng Đức-Hạnh bố-thí thân-tâm quảng đại cứu giúp kẻ nghèo khó, nhưng lập Phước-Đức nhỏ nhen không bằng bậc trên đả nói, cũng chỉ vì Pháp-Giới A-Tu-La dằn lòng chẳng đặng, vẫn được Chánh-báo Thần-Hoàng hay Thổ-Địa.
Lối thứ hai kẻ này thường dùng cá-tánh bảo-thủ, gặp trường-hợp trái ý liền sân-hận thù hằn nóng nảy, chưởi bới hăm dọa đâm chém, lấy hung-bạo để làm mức sống, lấy uy-quyền dọa nạt kẻ hiền-lành, lấy địa-vị để chiếm-đoạt gia-tài hay tiền bạc, kẻ ấy thường cấu-tạo vô-minh nhưng thật chẳng biết mình đang uống phải Ngũ-Độc A-Tu-La pháp-giới, ngở mình là anh hùng can đảm. Đến lúc mạng Căn hết sanh về A-Tu-La Quỉ, còn nhẹ hơn kẻ nói trên, có một lương-tâm suy-nghĩ biết hối-cải thì được sanh vào Thần- Quỉ A-Tu-La. Bọn Quỉ A-Tu-La là một cảnh giới tấm bằng lửa, uống bằng lửa sống trong lửa, còn Thần-Quỉ A-Tu-La thì thường ở nơi cây cao bóng mát, hay bắt bớ để kiếm ăn bằng cúng lễ các Miếu ngả ba hay bên sườn-núi.
Pháp-Hạnh Nhẫn-Nhục mới có thể đối trị nhiếp độ A-Tu-La thôi, ngoài ra không có pháp nào đối trị để nhiếp-độ đặng, bởi như thế nên chi Chư Bồ-Tát phải dùng, Chư Phật đã dùng, hôm nay bậc tu đang dùng Nhẫn- Nhục nhiếp độ tánh nóng nảy của Chủng-Tánh A-Tu-La, cốt dứt nghiệp-quả của quá-khứ, hiện tại thề-nguyện nhiếp-độ đoạn.
Bậc tu pháp-hạnh nhẫn-nhục thật biết, pháp nhẫn-nhục cao quí vô giá vì sao? Vì dùng Nhẫn-Nhục vừa nhiếp-độ A-Tu-La lại vừa nhiếp-tâm đang đứng trước kẻ ngạo-mạng Nóng nảy họ đã lầm lẩn nung đúc A-Tu-La chạy vòng nơi Nhân-Quả Luân-Hồi.
Bậc nhiếp độ rỏ biết chủng tánh A-Tu-La là một chủng-tánh gây tạo Vô-Minh nghiệp-quả trở thành Nóng-Nảy thiêu-đốt Phúc-Quả thiêu-đốt thiện-căn tồi phá trí-tuệ, dung dưởng Bản-Ngã nuôi nấng Tự-Ngã càng ngày càng thêm thọ-nghiệp. Hôm nay dụng Nhẫn-Nhục nhiếp độ nơi mình, cùng giúp cho kẻ gần mình được sự nhiếp-độ tránh khỏi A-Tu-La phát Bồ-Đề Tâm-Nguyện.
Bậc tu pháp-hạnh Nhẫn-Nhục nhiếp-độ A-Tu-La tỏ rỏ, khi kẻ đang thọ-nghiệp chủng-tánh A-Tu-La liền chưa có Phật-Tánh, nên chi Nóng-Nảy chém-giết sa nơi Địa- Ngục, đến lúc từ một NHẪN biết hối-cải ở nơi Địa- Ngục Nhẫn-Nhục đương-nhiên Phật-Tánh lộ-diện mà thoát khỏi Địa-Ngục. Do thật biết A-Tu-La Chủng-Tánh làm cho Phật-Tánh không thể nào lộ-diện nguy-hại như thế nên mới Nhẫn-Nhục để nhiếp- độ, khi đã nhiếp-độ đặng A-Tu-La thì Thân-Tâm Thanh Tịnh, Sở-Đắc Bình-Đẳng Tánh-Trí đồng với Diệu-Quang-Sát-Trí thoát khỏi A-Tu-La Pháp-Giới. Bằng chưa Nhẫn-Nhục nhiếp-độ thì dù cho có Sở-Đắc Chân-Lý thành Phật chăng cũng là Phật Thể-Hiện Hóa-Độ A-Tu-La thôi.
TRÍ-TUỆ NHIẾP-ĐỘ NHÂN
Trong Lục-Đạo không có nơi nào thường chấp cho bằng Nhân-Đạo, do thường chấp như thế tâm phân-biệt theo ý-thức. Khi Nhân-Sanh phân-tách từng ý-thức để rỏ biết thì cái biết kia nó đã nằm nơi ý-thức-hệ, ý-thức-hệ chính là một hệ-thống pháp-giới, do lẽ ấy nên chi học hỏi từng hệ-thống ý-thức bao nhiêu lại càng cố-thủ để thọ-chấp bấy nhiêu, càng học rộng trở thành bậc Trí-Thức bao nhiêu lại càng bị đóng nơi khuông thường-chấp bấy nhiêu. Bậc Trí-Thức phần nhiều tu-tập khảo-cứu nghiên-cứu bao nhiêu thời nhiễm nơi Trí-Thức pháp-giới bị biết, rất hiếm bậc Tự-Biết có Trí-Tuệ thanh-thoát, do đó nên mờ tối đâm ra mê-tín, bởi lầm-mê nơi kiến-thức của mình.
Căn bệnh thường chấp, thường cho lẽ phải nơi mình hơn hết, chính là một căn-bệnh trầm trọng khó giải vì bệnh thường chấp nên chi phát sanh thường nghi gọi là Nghi-Chấp, đã nghi-chấp đương-nhiên mỗi Nhân-Sinh đều Cố-Thủ lẽ phải nơi mình, nghi kẻ nọ không biết mình cho mình là Quấy, trở thành nghi người đến mình vẫn bị mình nghi lấy.
Nói đến bệnh Thường-Nghi, Thường-Chấp trên ý-thức đến Trí-Thức chia ra nhiều giai cấp, nhiều trình-độ, nhiều ý-nghĩ khác nhau trở thành khác-biệt không đồng, nên mới có sự tranh-giành từ quyền-lợi đến ý-thức hơn thua nhau thật là vô kể. Đối với Nhân-Sinh Pháp-Giới vì thường nghi-chấp nên nếp-sống trong vòng 20 năm liền có một năm tụ tập để chém giết nhau, 20 ngày sẽ có nửa ngày gây gổ, 20 giờ liền có 5 phút ganh-tỵ hoặc ghét-ghen, mãi cứ chống trã nhau nơi sự bất-đồng chỉ vì riêng-tư nơi thường chấp.
So đến các nơi như: Địa-Ngục pháp-giới chỉ có một căn-bệnh ở trong Cái-Khổ, mong thoát khỏi nơi Khổ, khi đã thoát được là toại-nguyện hồi-hướng.
So Ngạ-Quỷ có mỗi một căn bệnh tham-lam ăn xài tiêu-phí riêng cho mình, lại hay keo-kiệt đối với kẻ khác, nếu đặng như ý cầu liền toại-nguyện, bọn Ngạ-Quỉ rất ít nghi chấp, ưa bạn bè, thường gìn-giữ Ẩm-Thực và Tài-Chánh cá-nhân.
So với Súc-Sanh chỉ có ước-mơ Sắc-Pháp Hoa-mỹ, lại đi nơi ái-dục ái-nịch nhiều hơn, ngoài ra họ vẫn dễ-dãi ít nghi-chấp, có khi họ thường trao đổi vợ-chồng trong chốc lát làm thú vui giữa buổi dạ-hội, nếu được như ý họ liền toại-nguyện.
Về A-Tu-La có căn-bệnh Nóng-Nảy vội vàng bộc phát, sau khi hết cơn thường hay tự hối, lại cũng thườnghay tự-phát. Nếu bình thường rất ngay thẳng chân-thật, chừa bỏ Cổi-Giải được thì liền toại nguyện.
Tự-Tại Đại-Bi-Tâm nêu rỏ ra đây để các bậc tu nhận thấy, căn-bệnh THƯỜNG-CHẤP, chính là một căn bệnh Đảo-Điên đòi hỏi quá nhiều, do nơi Tham-Vọng sinh điên-đảo nên phải dùng Trí-Tuệ Nhiếp-Độ giải-mê phá nghi-chấp, phải dùng Trí-Tuệ nhiếp-độ Trí-Thức, dùng Đại-Trí để Nhiếp-độ Ý-Thức, dùng Tạng-Thức nhiếp-độ Đại-Trí đưa về Như-Trí đến Như-Lai-Tạng, thông-tạng Giác-Ngộ.
Đại-Bi-Tâm do tình duy-nhất mà nói lên Sự-Thật, không sợ Độc-Ác chỉ sợ không biết hối-cãi, không đáng sợ bừa bãi nghinh-ngang ăn xài quá lố keo kiệt nơi cá-tánh mình, mà đáng sợ chưa biết hối-cãi. Không sợ Sắc-Pháp hoa-mỹ ái-dục chìm đắm mà chỉ sợ không biết ăn-năn hối cải. Không sợ Nóng-Nảy chém-giết gây nhiều tội-lỗi phá chùa phản thầy phản bạn mà đáng sợ chưa ăn-năn sám hối. Khi bậc đã ăn-năn sám-hối chừa bỏ không tái-phạm lỗi lầm việc đã làm trước, nay thề-nguyện không làm. Từ một phàm phu lầm-lẫn, nay nhất-tâm niệm một câu CHÁNH-NIỆM liền thành Phật.
THIỀN-ĐỊNH NHIẾP-ĐỘ THIÊN
Môn Thiền-Định chính là một môn Nhiếp-Độ chư Thiên cũng là một môn Trí-Tuệ Diệu-Giác Viên-Minh, tỏ rõ hiện tại đang làm Vị-lai phải đến.
Có làm mới thấu trắng đen.
Chưa làm chỉ nói đã-thèm thế thôi.
Chưa làm chỉ nói đã-thèm thế thôi.
Bậc bước vào Tu-Thiền đến khi dùng Thiền-Định để Nhiếp-Độ Chư Thiên, Bậc nầy thi-hành nơi Lục-Đạo ít nhiễm, vì sao? Vì bản-năng thường-nhiễm, thường-trụ, thường-chấp chính là một nguồn mê đang tập-nhiễm nơi Lục-Đạo, nếu chưa tu-thiền hoặc giả tọa thiền đơn-giản tâm lại thường mắc-miếu nơi nghi-chấp, chớ chưa lướt qua giai-đoạn Nghi-Chấp phá chấp-nghi tỏ thông vạn-pháp.
Tu-Thiền có một Trí-Tuệ siêu-thoát, nhận tỏ được lỗi-lầm chính bậc tu đang vấp phải, rõ biết được những điểm sai-vọng ở nơi mơ-ước của vọng-thức thần-thức viễn-vong, còn có thể gìn-giữ mục-tiêu để đào-tạo Chánh-Giác, gọi là lập-trường bất-diệt không hai-tướng.
Tu-Thiền thật biết sát thật. Chư-Thiên, Chư-Tiên cùng tất cả Tam-Thiên Đại-Thiên Thế-Giới mỗi một Chủng-Tánh nào chánh-báo nơi cõi nào quyết-định không sai chạy, hoặc giả đến nơi chánh-báo Cảnh-Giới tuổi thọ nơi cảnh giới đó được hưởng bao nhiêu, lúc nào là lúc diệt-vong, khi nào là khi thành-tựu, thật biết chẳng khác nào kẻ biết đặng tưổi thọ của Hoa-Trái tuổi thọ của các loài Phù-Dung loài trùn loài dế cùng các loài khác ở nơi quả Địa-Cầu này vậy. Do thật biết như thế nên chi Thiền-Định để nhiếp-độ thật rỏ ràng tận biết Chư-Thiên Tiên không tập-nhiễm cầu mong Thiên Tiên Thần để mà mình chánh-báo nơi đó làm chi, nhờ biết được biết tỏ rỏ nên Tâm không còn tham-vọng mà hoàn toàn Giãi-Thoát khỏi Lục-Đạo.
Bậc Tu-Thiền và kẻ chưa Tu-Thiền, Tướng-Thấy đồng nhau, nhưng Tánh-Thấy khác xa vạn vạn dặm, nhờ dùng nơi Tánh-Thấy mà thấy được Giác-Minh thấy được thật Tướng về Như-Tướng, nhờ Tánh-Thấy mà thật biết tỏ rỏ Chủng-Tánh của Chư-Thiên Chủng-Tánh Chúng-Sanh Chủng-Tánh Bồ-Tát, Chủng-Tánh Địa-Ngục, Ngạ-Quỉ, Súc-Sanh, đến A-Tu-La nơi Lục-Đạo thảy đều tỏ rỏ chẳng khác nào thấy được đứa bé đang cười vui thích khi cha-mẹ cho quà mừng rở vậy.
Bậc Tu-Thiền và kẻ chưa Tu-Thiền, Cái-Biết đồng-đẳng, nhưng Tánh-Biết khác xa muôn thế-kỷ, nhờ nơi tận biết như thế mà có thể biết được Quả-Địa-Cầu này, tôn-sùng các Chí-Tôn Phật-Đạo, Thiên-Chúa cùng các bậc họ đã cung kính Tôn-Sùng. Vậy thì muôn ngàn vạn Hành-Tinh khác mỗi hành-tinh đều có mục-đích nơi họ Tôn-Sùng Cung-Kính những vị đang Tôn-Kính. Biết đến tận biết như thế, bậc nầy mới du-hành dạo khắp đồng hiện theo sở-cầu của mỗi Hành-Tinh để nhiếp-độ, bằng lời lẻ diễn giải đúng theo tinh-thần mong mỏi của hành-tinh để cho chúng-họ vui vẻ an-lành Thân-Khẩu-Ý mà phát Bồ-Đề-Tâm-Nguyện tu-sửa tùy theo mỗi nơi mà Thọ-Ký.
Bậc Tu-Thiền thật biết Nhân-Sinh-Quang. Thiên-Sanh-Quang. Tiên-Sanh-Quang. Thánh-Sanh-Quang Chung gồm các cỏi cùng các Giới thảy đều dùng Ý-Thức-Hệ cực đối của cảnh-giới hay Cỏi hoặc Thế-Giới của mình phân-tách minh-định tạo thành. Bậc Thiền-Định biết rỏ họ đang theo dỏi sống nơi mê-mang hoài-ảo, nếu họ dùng đặng Trí-Thiền-Định họ liền tự biết nó không khác mấy với con Diều-Giấy đang bay trên hư-không mà kẻ nắm giây Diều chính là một đứa bé đang vui thích mừng rở vì con Diều không thể nào ra khỏi đường giây của nó vậy.
Bậc Tu-Thiền còn nghe được hơi thở của loài thảo-mộc cây-cối cùng Quả-Địa-Cầu nhịp nhàng động thở cho đến tiếng Nhạc-Trời của Chư-Thiên trổi lên từng lúc thanh-bình, nhờ nghe như thế, nhờ thấy như vậy, nhờ biết tường tận những gì mà tất cả đang lầm tưởng, do nơi lầm-tưởng đương-nhiên mong ước, do mong ước nên mới có gây ra được mất hơn thua tranh giành với nhau từng lúc, từng-hồi và từng-kiếp đâm lo âu sợ-sệt chết sống không biết nó sẽ về đâu? Nếu tất-cả thảy đều biết rằng: Từ Quả Địa-Cầu cho đến các Cỏi hoặc các Cảnh-Giới các Hành-Tinh nơi Tam-Thiên Đại-Thiên Thế-Giới này. Sau khi mãn phần trong một kiếp có đủ quyền thụ-thai hay hóa-thai sanh-thai bất luận nơi nào cũng được không phải cầu-mong mà nó đến. Duy-Nhất đồng-hiệp chủng-tánh nó liền về ngay nơi hiệp.
Tất cả đã lầm, tưởng mình sau khi mãn phần hết kiếp vẫn sanh trong Quả Địa-Cầu nầy, hoặc mình là người thời được sanh làm kiếp con người, có kẻ lại lầm khi mình chết là mất. Nếu chính mình lầm tưởng mình làm người sau mãn kiếp vẫn sanh làm người. Thì loài Trâu-Bò Chó-Ngựa cùng các loài khác nó cũng yên-trí như thế, còn kẻ cho chết là mất thật quá ư lầm-lẫn, những lối lầm trên chỉ có bậc Trí-Tuệ Thiền-Định thật biết tỏ rỏ tỉ-mỉ. Mỗi một bậc khi mãn phần hết kiếp thì từ nơi quả Địa-Cầu nầy, liền thoát-sanh qua trăm ngàn quả Địa- Cầu khác, đến nơi đồng-hợp với Đức-Tính đồng-hợp với cử-chỉ liền được sanh nơi đó, rất hiếm bậc đặng đồng-sanh nơi mình mới vừa thoát để sanh.
Lại có bậc từ Quả Địa-Cầu nầy, lúc mãn-phần vừa mới được thoát-sanh liền được sanh phải lước qua trăm ngàn Cảnh-Giới hoặc lướt qua trăm ngàn Cỏi. Cảnh-Giới nào hay Cỏi nào đồng-hợp với Đức-Tánh Cử-Chỉ liền được sanh nơi đó. Bậc Thiền-Định thật biết trên Quả-Địa-Cầu nào bất-luận, hoặc Cỏi nào bất-luận, hay Cảnh-Giới nào bất-luận thảy đều sắp xếp có Lục-Đạo nơi đó để an-bài cho những kẻ, những bậc đồng hiệp mà tự sanh nơi Pháp-Giới Lục-Đạo tại đó.
Bậc Thiền-Định rất tường tận thật-biết, cứ mỗi một kiếp như thế được thai-sanh làm Người quá khó vì-sao? Vì nơi tư thế của con người có thể kiến-tạo được nền Đức-Trí vững chải, có thể tu Phật thành Phật, tu Tiên thành Tiên, có thể giãi-mê hết Chấp trở nên bậc Thánh. Đó là một cơ hội may mắn hiếm có. Nếu đã làm người chưa biết tạo lập một phước-điền, chỉ biết có mưu sanh đời sống cung đốn cho dục vọng, lòng tham bảo thủ cá-tánh riêng mình sung sướng, thì chính mình tự phá hoại nhân-cách nơi mình.
Đến lúc mãn-phần phải trả những gì mình đã làm trước, đó chính là món nợ mình đã vay lấy, từ nơi ẩm thực vui thú đã giết các sanh-vật như kẻ cướp lấy thân của chúng làm món ăn nhậu tế-lễ hoặc Đình-Đám vui-nhộn, miễn lúc bấy giờ mình thỏa-thích, còn về phần chúng bị khổ-đau thảy đều phải trả.
Do hành sự như thế nên chi con người nào có Diễm-Phúc nhứt thời 100 năm được sanh vào một kiếp làm người, lại tùy theo nơi sống của con người ấy, khi mản-phần còn thừa bao nhiêu thì phải tuần tự trả nợ miệng trong kiếp làm người đã sát-hại chúng. Đó mới nói về điểm chính còn các điểm khác chưa kể đến.
Ngoài ra có những con người quá ư tàn-bạo như buôn-bán thân-mạng loài vật, dụng thân tạo nghiệp bằng cách trộm cướp, dụng ý tạo nghiệp bằng mưu-sỉ lừa-gạt sát-hại người, dụng khẩu tạo nghiệp bằng tư- cách nói dối, nói làm thiệt-hại người, nói làm cho suy-đồi Phật-Đạo, nói cho kẻ nọ hận người kia, thì không thể nào quyết-đoán được bao nhiêu năm mà họ được tái-sanh làm người.
Chỉ trừ bậc Bố-Thí khuyên người Bố-Thí. Trì-Giới. Tinh-Tấn. Nhẫn-Nhục đồng Khuyên người Trì-Giới. Tinh-Tấn. Nhẫn-Nhục. Bậc nầy không sát-sanh thường khuyên người không sát-sanh, tạo Phước-Thiện, tạo Công-Đức, khuyên người tạo phước-thiện công-đức.
Nương nhờ phẩm Công-Đức thường khuyên người giúp đở cho người, quyết-định không làm điều quấy trái với lương tâm Nhân-Đạo, lại bày cho người khác y như mình đã làm, cố tạo cho mình Đức-Trí, khuyên người nên lập Đức-Hạnh, lần đưa cho họ trí-tuệ. Bậc đã như thế không bao giờ phải trả, hay phải vay món nợ miệng được vì sao? Vì đã từng gieo Đức nhiều mà tội ít làm sao có chổ trả?
Đoạn trên Tự-Tại Đại-Bi quyết chỉ pháp tối diệu mà Bồ-Tát đang thi-hành Chư Phật đã thi-hành để sung vào Phẩm Công-Đức cúng-dường tạo Công-Năng thọ-lãnh Bảo-Pháp. Đó chính là phẩm NHIẾP-ĐỘ LỤC-ĐẠO chính mình đặng hoàn toàn thoát khỏi Lục-Đạo.
Đại-Bi nói một cách thiết-thực để cho các Bậc tu-hành hồi tỉnh nhận được lời nói nầy thì tránh khỏi tập khí sanh-tử của Lục-Đạo, lại tỏ rỏ Chân-Lý tuyệt đối mà Chư Phật đã ra chẳng biết bao nhiêu Công-Trình, tâm huyết mong đời nầy cùng đời sau nhận chân được nó để mà tu thì nền Chánh-Pháp vẫn trường-tồn vĩnh-cữu nơi Đông-Độ.
Dù cho bậc có một Trí-Tuệ cứu-cánh, sạch tất cả những lý-giải Chân-Như chăng. Hoặc giả có bậc đã từng Tọa-Thiền có Trí-Tuệ Thiền-Tọa, hai bậc nầy hay nhiều bậc khác tương đương trình-độ, nhưng chưa thi-hành Hạnh-Nguyện nhiếp-độ Lục-Ba-La để ngộ nhập đoạt đến Mật-Đa, thì những bậc ấy vẫn còn tập-khí sanh-tử nơi Lục-Đạo. Đó chính là một lời dĩ-nhiên phải như thế.
TRUNG-ƯƠNG HỘI-THƯỢNG
Ngày 23 tháng 9 năm Giáp-Dần
“Đồng phụng chép để phổ-truyền”
Ngày 23 tháng 9 năm Giáp-Dần
“Đồng phụng chép để phổ-truyền”
