CÁI MÊ CHÍNH NÓ KHÔNG GỐC

PHÁP-TẠNG PHẬT-GIÁO VIỆT-NAM
NAM-MÔ TỊNH-VƯƠNG PHẬT
THỜI-PHÁP 23
NGÀY 24 THÁNG 07 NĂM GIÁP-DẦN
GIÁO NGÔN
CỦA ĐỨC TĂNG-CHỦ NHẤT-TÔN
 TÔI VỀ TRUNG-ƯƠNG HỘI-THƯỢNG VÀO LÚC 21 GIỜ ngày 24 tháng 7 năm Giáp-Dần tức ngày 10-9-1974, theo như thường lệ mỗi tối, tôi thẩy đều về Trung-Ương đặng gần Đạo hữu đạo tràng làm nguồn an ủi duy nhất của đời tôi. Khi tôi về đến nơi nhận thấy có sự khác lạ khó nghĩ bàn hơn các buổi trước, ĐỨC TĂNG-CHỦ tĩnh-tọa trang-nghiêm, hiện-diện gồm có Ông Tạng-Bửu, Tạng-Nguyên, Tạng-Tích, Pháp-Bách, Bà Pháp-Tùng, Bà Tạng-Trình cùng một số Tín-Chúng đồng ngồi quanh Ngài lặng lẽ. Tôi bước vào lễ bái xong ngồi lại một bên, Ngài bảo tôi đem bút chì ghi chép Giáo-Ngôn Ngài dạy:
 Các Ông cũng nên biết, CÁI MÊ CHÍNH NÓ KHÔNG GỐC, nếu mê nó có gốc thì chẳng bao giờ tu giác ngộ. Ngài nói xong trầm-ngâm chốc lát rồi dạy tiếp: Nhưng kẻ đã trót MÊ thì cái mê nó liền có NGUỒN-MÊ của nó để mà MÊ. Thế nào là nguồn MÊ? DUYÊN-KHỞI SANH-TÂM đó là nguồn-mê, khi đã có tâm sanh, Tâm nó liền có TÁNH, đó là nguồn MÊ. Tánh ấy phải có Thức, đó là nguồn MÊ. THỨC thì linh-động, di-chuyển không ngừng, bởi bậc tu hay kẻ chưa tu mong cho THỨC ngừng an-trụ mà trở thành NGHIỆP. Đó chính là nguồn MÊ trong tứ-thời lầm lẫn từ trên xuống dưới để THỌ-CHẤP làm chúng sanh giới vậy.
 Hôm nay tôi ra thời Giáo Ngôn này chủ yếu dạy, đồng chỉ rõ sự mê lầm của Tứ Thời để cho các Ông nhận định rõ biết khỏi Thọ Chấp, khỏi An trụ để mà tu, đồng thời lưu lại cho đời này, đời sau làm một hướng chỉ đạo, tu Tứ Thời trở thành mục tiêu Tu Chứng từng cấp bậc cao, thấp khác nhau rốt ráo hoặc chưa rốt ráo mà thành tựu vậy. Đó là thời Giáo-Ngôn tùy-nghi xử-dụng tín dùng.
 Các Ông cũng nên biết: Buổi ban đầu bậc tu hành bước vào ngưỡng cửa nhà Phật phát Bồ-Đề-Tâm thì trước tiên phải thi-hành GIÃI-NGHIỆP, nói đến Nghiệp, mỗi bậc tu đều có Nghiệp, kẻ chưa tu vẫn có Nghiệp, Nghiệp nó sai khác nhau tùy theo tư-tưởng Thần-Thức năng-chấp trụ, tùy theo lớn nhỏ rộng hẹp của Ý-Thức trở thành Nghiệp, tùy theo Nghiệp-Thức Thọ-Chấp, nhưng cốt yếu muốn tu, phải Giãi-Nghiệp mới tu Nghiệp thì thật nhiều vô kể, nó có đủ khía cạnh mà Thọ-Nghiệp. Do lẽ ấy nên bậc tu dùng đủ phương-tiện, đủ phương-pháp, tiêu-trừ Giãi-Nghiệp. Sự Giãi-Nghiệp tùy theo Trí-Tuệ lướt qua hoàn-cảnh, tạo Công-Năng Giãi-Nghiệp, cứ Giải bớt Nghiệp bao-nhiêu thì Trí-Tuệ tang-trưởng Thọ-Lảnh Bảo-Pháp bấy nhiêu. Côngnăng Giãi-Nghiệp giúp cho bậc tu mau đến Sở-Cầu, Sở-Nguyện thành-tựu, dù tu-hành chưa có kết quả chi cho lắm, nhưng có Thật-Hành Giãi-Nghiệp, đặng Phước-Báo Nhân-Thiên, khỏi sa ba đường ác Ngạ-Quỷ, Súc-Sanh, Địa-Ngục. Nếu tu-hành quyết-tâm trừ giãi, đánh đổi lề lối sống nhỏ nhen của đời để tiến đến con đường ĐẠO rộng rãi thanh-thoát chứng quả, thì rất cần đến Pháp-Môn Giãi-Nghiệp. Khi Giãi-Nghiệp rạng rỡ liền đặng chứng- tri Tiên-Thần hay sanh về cõi trời nơi TAM-GIỚI.
 Các Ông cũng nên biết, tôi nói Tứ-Thời của nguồn Mê, lý-sự Giãi-Nghiệp, mới thi-hành phần nhất mà đã kết quả đáng kể là: MÌNH TỰ NÂNG LẤY MÌNH, PHƯỚC-BÁO NHÂN-THIÊN, hưởng các cõi Trời. Nếu bậc-tu Nhất-Tâm Thật-Hành, Thật-Tu trong Thời Hai thì có lợi vô kể, một là đắc quả A-LA-HÁN, hai là BỒ-TÁT-HẠNH, tu rốt ráo Tứ-Thời thành Phật. Đây chính lời tuyên rõ giữa thời HẠ-LAI CHỈ-ĐẠO, các Ông nên nghe rõ Thời Hai tôi nói. Ngài dạy tiếp:
 THỜI HAI, có hai lối Tu, hai bậc-tu: Một là Bậc NHIẾP-THÂU-THỨC, hai là Bậc KHÔNG NHIẾP THÂU THỨC.
 THẾ-NÀO LÀ BẬC TU NHIẾP-THÂU-THỨC?
 Bậc tu nhận thấy THỨC thường di-chuyển, tư-tưởng động-vọng quá nhiều mà trái lại sự mong mỏi của bậc-tu đến Thanh-Tịnh, vì lẽ ấy nên NHIẾP-THÂU bằng cách kiềm chế động-vọng, huân-tập Tịnh-Tâm, lìa bỏ Nghiệp-Thức, Ý -thức dung-dưỡng Thần-Thức, gọi là Tu-Tịnh, chủ-quán Định -Thần Tưởng-Thức, sau khi luyện Thần, ép-Thức, đắc quả A-LA-HÁN là bậc nhất trong lối tu Nhiếp-Thâu-Thức này. Ngoài ra thiếu công-năng, được thành Tiên-Thần. Đó là một lối giãi nguồn-Mê thời hai Thu-Nhiếp, lại dùng Tư-Duy-Thức-Tịnh thành -tựu vậy.
 THẾ NÀO LÀ BẬC TU KHÔNG NHIẾP THÂU THỨC?
 Bậc Tu-Hành KHÔNG NHIẾP THÂU vẫn nhận thấy Thức thường di-chuyển Tư-Tưởng động-vọng. Tịnh-Bất-Tịnh trăm phương vạn-Thức không đáng sợ, bậc ấy không Nhiếp-Thâu-Thức, vẫn nương theo Thức di-chuyển, cốt yếu khi Nghi-Chấp để Phá-Chấp đưa về sự rõ biết Nghiệp-Căn Chủng-Tánh các Pháp di-chuyển Thần-Thức Ý-Thức, gọi là trụ vào Thức mà không trụ Thọ-Chấp. Phật thường căn dặn Bồ-Tát TRỤ MÀ KHÔNG TRỤ cũng thế.
 Các Ông nên nhớ, bậc tu biết giải Nguồn-Mê của Thức, chính là bậc biết nương theo Thức, cốt soi biết rốt ráo mạch lạc Bổn-Lai của Thức, chuyên tu đoạt đến TỰ TÁNH TỎ TÁNH, chớ chẳng phải nương theo Thức mà An-Trụ Thọ-Chấp nơi Thức. Nếu Thọ-Chấp thì đương-nhiên bị Chứng Tu của mình chỉ tu đến đó mà thôi. Nên Tôi thường dặn: NGHI-CHẤP ĐỂ PHÁ CHẤP chính là tiến-bộ chớ chẳng phải Nghi-Chấp để chấp lấy Nghi. Cũng như nương theo VÔ-NGÃ tìm CHÂN-NGÃ cũng thế.
 Đối với THỨC nó chỉ có một ở trong Tứ-Thời Nguồn-Mê, nhưng linh-động trên dưới ngoài trong trở thành thanh thô, rộng hẹp, nặng nhẹ, phân-toán. Do đó nó phải làm ba lối suy-tưởng khác nhau, để tiêu-biểu cho sự Tu-Chứng khác biệt, từ Phàm-Phu đến Trí-Thức qua Đại Thức Tiên-Thần. Thế nào là ba lối? Lối thứ nhất THẦN-THỨC, lối thứ hai Ý-THỨC, lối thứ ba NGHIỆP-THỨC. Lối Thần-Thức suy-tưởng thanh-thoát, tìm hiểu rổng rang, Dị Thoát cao-siêu soi khắp Vũ-Trụ Nhân-Sinh, Tiên-Thần, Tam Giới. Nếu là bậc Tu-Thiền, thời Thần-Thức di-chuyển cùng khắp mười phương, qua từng Cảnh-Giới để cốt Tỏ-Ngộ. Thần-Thức chính là một Nguồn-Mê, dễ dàng đưa cho bậc tu hành lầm tưởng mà Thọ-Chấp, ngỡ mình thành Phật, thành Tiên, cao cống Tự-Ngã. Do lẽ ấy nên Phật căn-dặn: Nếu chấp nhận mình Sở-Đắc, thì chẳng Đắc. Vì sao? Vì Sở-Đắc Định-Tưởng đương nhiên bị lầm từ THẦN-THỨC trở thành NGHIỆP-THỨC chấp-trụ. Các Ông thấy Ngộ là yếu-tố nguy-hại của sự lầm nhận chưa? Chúng tôi đồng thưa:
 Kính bạch ĐỨC TĂNG-CHỦ, thật nguy hại, nếu trong thời chuyển Thức, chẳng có bậc Chỉ Đạo thì chúng con rất dễ lầm nhận. Đức TĂNG-CHỦ gật đầu dạy tiếp:
 Nói về THẦN-THỨC, nó có Bổn-Tánh rổng rang, lung lạc, tùy thuận theo ưa thích, nó liền đưa đến Suy Tưởng như ý nguyện. Nó lại di-chuyển đồng ứng làm cho bậc Tu thích thú vui vẻ hỉ-lạc, lầm nhận, vì Bổn-Tánh nó như vậy, nên Bồ-Tát thường dùng Thần-Thức làm nơi an vui trong chốc lát Đạo-Tràng, Bồ-Tát không Thọ-Chấp.
 Bậc Thiền-Tọa gặp lúc Thần-Thức dồi dào thường khi Xuất-Thần đi vào các Cảnh-Giới du hành. Lối xuất-thần này có hai lối khác nhau. Thế nào là khác nhau? Bậc nương theo Thức lúc xuất thần vào Cảnh-Giới biết đó chính là Nguồn-Mê của diễn cảnh, nên không cố-định chấp trụ để thụ thai vướng vào Nghiệp-Thức Cảnh-Giới. Còn bậc Tu NHIẾP-THÂU-THỨC thường dung-dưỡng Thần-Thức, lúc xuất thần, liền huân tập nhiếp Thâu, để thụ thai nơi Định Tưởng mà chấp trụ, tu đến thành tựu liền bị an-trụ.
 Các Ông nên nhớ kỹ, Thần-Thức nếu nương theo để tỏ ngộ Sở -Đắc PHÁP-THÂN, do lẽ ấy Bồ-Tát tu Pháp-Môn VÔ-NGÃ đến nơi SởChứng PHÁP-THÂN thật yếu-tố quan trọng, bằng Sở-Chấp, Sở-Trụ liền bị Tu-Chứng đến mức trụ mà thôi, theo như lời tôi đã nói trên.
 Còn về phần Ý-THỨC, Ý-Thức Bổn-Lai của Ý-Thức năng phân, nếu chấp thì bị-biệt, lại năng tách, nếu thụ thì BỊ BIẾT nó đo lường tỉ mỉ từng môn, từng tướng, từng hạt cát đến vũ-trụ không thiếu sót. Bậc tu biết nó như thế, phải nương theo nó lập Đạo-Hạnh, xem xét tỉ-mỉ thật biết, nó chính là một cơ-bản Tướng-Phần Hạnh-Nguyện thành tựu SẮC-THÂN TƯỚNG PHẬT Tịnh-Độ Niết-Bàn, trang-nghiêm cỏi Phật, không thiếu sót Cảnh -Giới, từ Chư Thiên an-hưởng hoàn lạc, từ Phàm-Phu tu cầu Phước-Báo giàu sang, cái giá trị kiểm kê của Ý-THỨC đối với bậc Giác-Ngộ nó như vậy, bậc nương theo để thành tựu lấy nó. Bằng chưa biết dụng nó làm một quan-điểm duy nhất để Tu, như nghiên cứu từng văn-tự, ép xác, Đạo-Hạnh cố-định, tỉ-mỉ thọ-chấp thật khó tu. Đối với Ý-Thức mang nặng thì Phàm-Phu, nhỏ nhen eo hẹp mà bỏ nó ra thì Phi Đạo, buông lung Tà-Kiến, vì sự hệ trọng và ích lợi của nó như thế nên Phật căn dặn ĐỨC-TRÍ TƯƠNG-SONG. Vì sao? Vì Ý-Thức tạo ĐỨC, Thần-Thức phát HUỆ. Ý-Thức là Pháp ĐỊNH, Thần-Thức là Pháp TUỆ, Ý-Thức ỨNG-THÂN, Thần-Thức PHÁP-THÂN, các Ông nên nhớ kỹ. Ngài dạy đến đây, hớp một chung trà của Tín Chúng vừa dâng, Ngài nói tiếp:
 Còn đối với NGHIỆP-THỨC, là một Nguồn Mê thọ-chấp dừng trụ, Nghiệp-Thức cũng gọi là Chấp-Pháp, nếu một bên tu Đạo-Hạnh hay một bên tu Trí-Tuệ phá chấp để mà Chấp, hai bên vẫn nằm nơi Nghiệp-Thức, và Tọa-Thiền Xuất-Định để an-trụ nơi Thiền-Định, vẫn là Nghiệp-Thức. Nói ra đây để các ông nhận lãnh hiểu biết làm gương đo lường soi biết chớ không thể diển giải cho hết Nghiệp-Thức trong giai-đoạn chấp-thủ.
 Các ông nên thịnh-trọng nhớ kỹ Thời-Giáo Ngôn này, đồng lưu-ý Chú-Niệm TỨ-THỜI NGUỒN-MÊ, nó quan-hệ nhất là Thời Hai về THỨC, làm cho các bậc Tu lẩn lộn, tự sanh hồ-nghi bất tín, trước Thần-Thức buông lung, Ý-Thức phân biệt hai đường một lối nan giải, phải bị Nghiệp-Thức chấp thủ mà sanh lòng ngạo mạn, Tâm sanh khinh mạn Chân-Truyền Bảo-Pháp cho rằng Chân-Lý NÓ CŨNG THIỆT MÀ NÓ CŨNG GIẢ do đó lúc tu sanh tâm bất-tín tự-hào, trở thành bừa bãi tăng thượng đối với Bậc Chỉ Đạo mất Tôn-Kính. Chính chẳng phải do các ông, do tu chưa chu đáo, giai-đoạn Thức Nguồn-Mê chưa hiểu biết tí nào nên Thức chuyển đảo điên Lầm ngỡ rằng mình nhận đúng Chánh -Đạo.
 Đối với giai đoạn Thời Hai Nguồn-Mê thuộc về THỨC, nó có lợi cho bậc nương theo VÔ-NGÃ để rốt ráo nguồn Sanh-Tử, tận tận Chủng Tánh Khởi-Sanh, thật biết Pháp-Giới thọ-chấp, tỏ rõ TAM-THẾ NHƯ-LAI, Cung kính nghiên mình HẠNH-NGUYỆN, tránh né thọ chấp Tiên-Thần, nó chẳng khác NGỌN ĐUỐC SÁNG SOI, NẾU VÔ-TÌNH THỌ-CHẤP MỪNG RỠ NÉM ĐUỐC BỊ CHÁY RỪNG, TẮT ĐUỐC TẠO VÔ-MINH, THÌ PHẢI CHỊU CHÁY, CHỊU KẸT TRONG HANG SÂU RỪNG THẲM VẬY.
 Khi bậc tu đi qua hai giai-đoạn Giải Nguồn-Mê NGHIỆP và THỨC, thì bắt đầu Thanh-Tịnh tỏ ngộ, Tự-Tại Vô-Ngại dung thông, biết lượng theo thời Nghi mà giải nói, biết từng Khởi-Sanh của kẻ tu để mà chỉ bày. Trên Cung kính CHÍ-TÔN, dưới kiểm soi giúp-đỡ, không còn lề lối ngạo mạn bừa bải, đem Thời Pháp diễn giải đúng chỗ phá Mê-Lầm, chẳng Tự-Ngã khoe-khoan, thường Xuất Định giao du các cõi, lúc trả về chẳng vướng mắc vương mang. Lúc bấy giờ mới xét soi TỰ-TÁNH để HÀNH-THÂM BÁT-NHÃ soi từng bậc, từng Cảnh-Giới, từng Tam-Thiên, từng lý-sự di-chuyển kết hợp diễn hóa tạo thành Cảnh-Giới, tạo thành Quốc-Độ Tịnh-Độ muôn phương. Bậc này biết tỏ rõ, biết tỉ mỉ Nghiệp Sanh, Nghiệp Khởi, Nghiệp Trụ, Nghiệp Chấp, Thức Chuyển, Thức Xuất, Thức Sanh, Thức Báo, tự tại ra vào VIÊN-GIÁC như kẻ tạm trú TAM-BẢO để THỀ-NGUYỆN HỌC.
 Khi trưởng thành trọn vẹn, giải trọn vẹn Nguồn Mê về TÁNH trong Thời Ba thì đương nhiên TỰ-TÁNH PHỔ CHIẾU Sở-Đắc các Pháp Thần-Thông Tam-Muội như Du-Hí Thần Thông Tam-Muội, Hiện-Nhất-Thiết Sắc-Thân Tam-Muội, Chánh-Định Tam-Muội cùng các Pháp Thần-Thông Tam-Muội khác vô kể vô kể. Vì sao? Vì Bổn-Tánh Tự-Tại Vô-Ngại Đại-Bi của Bồ-Tát Hành-Dụng, do lẽ ấy Phật nói: Con mắt Phật không thể nào soi khắp Hành-Dụng của các Chư Bồ-Tát đặng nên không thể diễn nói hết trong Thời Giáo-Ngôn này.
 Lúc bấy giờ Bồ-Tát trưởng thành Đại-Bồ-Tát thường dùng THƯỜNG-TỊCH-QUANG để cung kính Như-Lai, thường dùng DIỆU-ÂM-QUANG để đảnh lễ Chư Phật, thường dùng KIM-SẮC-QUANG đặng trang chỉnh Quốc-Độ, thường dùng DIỆU-SANH-QUANG cứu-độ chúng-sanh, làm cho tất cả Thường-an, thường lạc. Đó chính là Bổn-Nguyện Tự-Tánh.
 Đến giai đoạn Thời Tư tức là Tứ-Thời NGUỒN-MÊ, giai đoạn này thật là giai đoạn quá kể, nhưng vì mở-màn để giải Nguồn-Mê nên Tôi diễn nói để các ông tự liệu từ đời này làm một Chỉ-Đạo Chân-Tâm để mà tu cho khỏi lạc làm cho Chánh-Pháp trường cửu chẳng suy đồi. ĐỨC TĂNG-CHỦ Ngài dạy đến đây bảo Tứ-Chúng đảnh lễ nơi Chánh-Điện đâu đó xong, ngồi lại một bên. Ngài dạy tiếp:
 Khi BA-THỜI đã hoàn tất Nguồn-Mê, đến Thời Thứ Tư thuộc về TÂM, bước qua giai đoạn TÂM thì CHÂN-TÂM CHÁNH-GIÁC Thị-Hiện Viên-Tịch, Viên-Dung. Chỉ mỗi một gật đầu chấp thuận thì thay đổi Tam-Thiên ô-trược Phiền-Não-Trược, Chúng-Sanh-Trược thảy đều trở thành Tịnh-Độ trang-nghiêm. Một lời nói, một nụ cười Chân Đệ-Tử thọ-lãnh thì liền Tri-Kiến Giải-Thoát, Tự-Tại Vô-Ngại muôn phương. Mỗi một khơi móng tay, mỗi một lần xét đến, thì dù cho Chân Đệ-Tử bị Ma-Ba-Tuần nhiểm hại cũng phải rời rả tay chân, không còn quấy nhiễu. Thật quá kể quá kể, bậc Tứ-Thời rốt ráo CHÂN-TÂM CHÁNH-GIÁC VIÊN-MINH, không thể nào tán-thán hết. Chỉ có Công-Đức Phụng-Hành, Tin-Vâng trọn là Cúng-Dường Bảo-Phẩm thôi.
 Khi ghi chép xong, chúng tôi không biết nói gì hơn trong Thời Giáo-Ngôn này để tỏ Chân-Thành Xưng Tán ĐỨC TĂNG-CHỦ cho vừa, không ai bảo ai đồng quỳ trước Ngài Chiêm-Ngưỡng, Lễ Bái thưa thỉnh:
 Kính bạch ĐỨC TĂNG-CHỦ, Ngài đã vì lòng thương chúng con từ đời này đến đời sau làm một CẨM-NANG CHỈ-ĐẠO CHÂN-TÔN để tu. Vậy chúng con xin Phụng-Hành trước Ngài để Phụng-Thỉnh từ Chân-Tâm Chí-Thành của các con lưu truyền đến Chân-Tâm Chí-Thành của các bậc khác gìn giữ Phụng-Hành Bất -Diệt.
 Chúng con xin Ngài dũ lòng thương cho chúng con đặng tỏ rõ Thời Pháp này là Thời Hiệu chi để cho tất cả Phụng-Trì.
 ĐỨC TĂNG-CHỦ nói: Thời GIÁO NGÔN này gọi là Thời CẨM-NANG CHỈ ĐẠO CHÂN TÔN. Nói lên cái Mê nó không gốc.
 Chúng tôi Đảnh Lễ Phụng Hành.
TRUNG-ƯƠNG HỘI-THƯỢNG
Ngày 24 tháng 7 năm Giáp-Dần.
Chân-Phật-Tử Võ-Văn-Khoa
Pháp-Danh PHÁP-KHẢ
“Phụng ghi để Phổ-Truyền”
error: NAM-MÔ A-DI-ĐÀ-PHẬT
Phap Tang Phat Giao Viet Nam Pháp Tạng Phật Giáo Việt Nam Phap-Tang Phat-Giao Viet-Nam